Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 197: Chúng tôi sẽ không ly hôn



 

Chu Linh Linh thực ra trông cũng khá xinh xắn, chỉ là cái khí chất kiêu ngạo, ngang ngược khiến cô ta trông hơi dữ dằn. Vừa rồi chắc chắn là đã hớt hải đi trang điểm lại, nên lúc này nhìn không còn vẻ tơi tả, nhếch nhác như lúc mới đ.á.n.h nhau xong nữa.

 

Cô ta điều chỉnh lại nhịp thở, như thể không muốn bỏ lỡ thêm bất cứ cơ hội nào, lớn giọng nói: "Tần Hàm, em thích anh, em thực sự rất thích anh! Em đã thích anh mười năm rồi, ngay từ ánh nhìn đầu tiên hồi năm nhất đại học em đã thích anh. Trước đây em bị Dư Chỉ che mắt, không muốn phá hoại hạnh phúc của anh nên mới không dám theo đuổi. Nhưng bây giờ em không nhịn nữa, em muốn ở bên cạnh anh!"

 

Tất cả mọi người đều sững sờ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu Linh Linh.

 

"Thế này mà bình thường à? Đây chẳng phải là quá lố bịch rồi sao?"

 

"Ngay cả Dư Chỉ cũng chỉ dám lén lút đập chậu cướp hoa thôi!"

 

"Bây giờ chính thất nhà người ta đang sờ sờ ngay bên cạnh, Chu Linh Linh công khai tuyên bố muốn cướp chồng người ta, có cần phải hung hãn thế không! Dù có làm thì cũng phải lén lút chứ?"

 

"Con bé này bị kìm nén đến phát điên thật rồi, trạng thái tinh thần đỉnh ch.óp quá cơ."

 

"Trước kia cô ta cũng khá là... dũng cảm mà."

 

"Đêm nay coi như là đập nồi dìm thuyền, vỡ mộng thì phá cho nát luôn."

 

"Tôi mà là bố mẹ cô ta, chắc tôi tức hộc m.á.u mất."

 

"Ông nói thế là sai rồi, tính cách thế này không phải bậc phụ huynh bình thường nào cũng đào tạo ra được đâu."

 

"Nói như vậy thì tôi lại thấy khá khâm phục Dư Chỉ đấy, ngày trước lại có thể áp chế được Chu Linh Linh."

 

Đương nhiên, màn tỏ tình kinh thiên động địa quỷ thần khiếp vía của Chu Linh Linh cũng làm Quý Phỉ và Tần Hàm chấn động.

 

【Mình cứ tưởng cô ta tối nay chỉ đóng vai trò làm tay sai thôi, sao giờ? Từ bia đỡ đạn biến thành trùm cuối rồi à? Tu la tràng thì mình thấy qua nhiều kiểu rồi, nhưng kiểu này thì đúng là lần đầu tiên được diện kiến. Mà khoan đã, tấn công trực diện thế này, trong phút chốc mình lại chẳng thấy giống hành vi của thứ vô sỉ chuyên giật chồng người khác chút nào. Lẽ nào đây chính là cảnh giới: chỉ cần mình không có đạo đức, thì sẽ không thấy những việc mình làm cần phải giấu giếm? Kẻ mạnh ắt có kẻ mạnh hơn trị! Tại hạ xin bái phục!】

 

Tần Hàm làm gì có kinh nghiệm đối phó với tình huống này cơ chứ!

 

【Lúc này, nếu mình nhảy ra, tát cô ta một cái, liệu có được tính là phòng vệ chính đáng có nhân chứng hay tình thế cấp thiết không nhỉ? Không không không, lực tác dụng là lực tương hỗ, tát xong chắc chắn sẽ đau tay. Tuy cư dân mạng gọi mình là 'chị gái tát thẳng tay', nhưng toàn là đ.á.n.h giả thôi mà.】

 

Trong lúc Quý Phỉ còn đang tự diễn kịch bản vui vẻ trong đầu, tay cô đột nhiên bị Tần Hàm nắm lấy, giơ lên trước mặt Chu Linh Linh.

 

"Cô Chu, cô không nhìn thấy phu nhân của tôi đang ở ngay bên cạnh sao?" Giọng điệu của Tần Hàm mang theo sự không vui, thậm chí còn gọi cô ta là "Cô Chu".

 

Chỉ một câu thôi đã khiến hốc mắt Chu Linh Linh đỏ hoe, nhưng cô ta mạnh mẽ hơn Dư Chỉ nhiều.

 

Cô ta dùng ánh mắt hằn học nhìn chằm chằm vào Quý Phỉ: "Em phù hợp với anh Tần hơn cô ta. Nhà em chỉ có một cô con gái rượu là em, sau này toàn bộ tài sản của nhà họ Chu đều là của em. Sản nghiệp của nhà họ Chu chúng em vừa hay bổ khuyết cho Tần thị, kết hôn với em chính là cường cường liên thủ. Chỉ cần Tần Hàm đồng ý, em và toàn bộ tài sản của nhà họ Chu đều có thể dâng hiến cho anh ấy."

 

Chu Linh Linh kiêu ngạo hất cằm lên, như thể chẳng thèm để Quý Phỉ vào mắt.

 

Nhưng những người xung quanh đều nhìn Chu Linh Linh như nhìn một kẻ ngốc.

 

【Đù má, đây chính là truyền thuyết về đỉnh cao của bệnh cuồng si tình yêu đó sao? Mày thật sự báo hiếu bố mẹ mày tận mạng rồi đấy.】

 

Quý Phỉ vừa định lên tiếng mỉa mai vài câu.

 

Thì lại nghe Chu Linh Linh nói tiếp: "Chỉ cần cô chịu ly hôn với Tần Hàm, cô nói đi, muốn bao nhiêu tiền!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Quý Phỉ cứng người.

 

【Hả? Cái gì cơ?】

 

Tần Hàm lập tức nhìn sang Quý Phỉ.

 

"Vài trăm triệu hay tài sản gì đó, tôi đều có thể chi trả được, chỉ cần cô chịu ly hôn."

 

【Vài trăm triệu... vài trăm triệu tức là lớn hơn hai trăm triệu đúng không.】

 

Ánh mắt Tần Hàm trở nên nguy hiểm, nheo lại.

 

【Không ngờ nha, không ngờ cái vở kịch dùng tiền quật thẳng vào mặt để ép ai đó rời xa ai đó lại vận vào người mình! Có chút kích động nhẹ nha!】

 

Tần Hàm hít sâu một hơi, "Cô Chu coi tôi là cái gì, hàng hóa để mua bán sao? Phu nhân của tôi, không thiếu vài trăm triệu đâu."

 

Quý Phỉ liếc nhanh Tần Hàm một cái. Đương nhiên là cô không thể công khai thực hiện cuộc giao dịch này rồi. Dù sao Chu Linh Linh cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, cô làm sao có thể bán chồng mà không màng đến đạo đức nghề nghiệp như vậy. Chỉ là có chút tiêng tiếc mà thôi.

 

Nghĩ lại cuộc sống cực khổ ở thế giới cũ, cô đã từng khao khát cái cảnh tượng này diễn ra biết bao!

 

Hồi đó cô thậm chí còn ngồi tưởng tượng ra cả kịch bản, lời thoại cơ mà.

 

Kết quả là bây giờ có đất dụng võ rồi lại không thể nhận vai.

 

【Haiz, thực ra... rất thiếu là đằng khác.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quý Phỉ vừa mới thở dài một câu, đã cảm thấy bàn tay đang bị nắm c.h.ặ.t bỗng nhiên siết mạnh, hơi đau một chút, nhưng rất nhanh đã nới lỏng ra.

 

"Chúng tôi sẽ không ly hôn." Tần Hàm đột nhiên lên tiếng, sau đó kéo Quý Phỉ đối diện với mình. Phảng phất như chỉ nói riêng với Quý Phỉ, anh trịnh trọng lặp lại một lần nữa: "Chúng tôi sẽ không ly hôn."

 

Quý Phỉ bị vẻ mặt nghiêm túc đột ngột của Tần Hàm làm cho sửng sốt.

 

Đôi mắt Tần Hàm rất đen, dưới ánh đèn đêm lúc này lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, hệt như màn đêm sâu thẳm khiến người ta vừa khao khát vừa sợ hãi lạc lối.

 

"Phu nhân của tôi sẽ chỉ là Quý Phỉ."

 

Trong lúc Quý Phỉ còn đang ngẩn ngơ, Tần Hàm lại một lần nữa tuyên bố dõng dạc trước mặt mọi người.

 

Một lời chốt hạ.

 

Vợ của anh sẽ chỉ có Quý Phỉ, không thể là ai khác.

 

Chu Linh Linh uất ức nhìn Tần Hàm: "Tần Hàm, những gì em nói đều là sự thật, anh là một doanh nhân, lẽ nào anh không biết cân nhắc lợi hại sao?"

 

Tần Hàm lại cười khẩy một tiếng: "Quý Phỉ là vợ tôi. Tôi không biết gia giáo nhà cô là gì, nhưng gia giáo nhà chúng tôi không dạy chúng tôi lấy vợ ra để cân nhắc lợi hại. Hơn nữa, dù có cân nhắc, thì trong mắt tôi, cô cũng chẳng đáng một xu."

 

Có lẽ nói như vậy sẽ đắc tội với nhà họ Chu, nhưng là do Chu Linh Linh x.úc p.hạ.m bọn họ trước.

 

Người không đụng ta thì ta không đụng người, xưa nay Tần Hàm cũng đâu phải quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn.

 

Người trong mộng công khai phủ nhận phũ phàng như vậy, Chu Linh Linh tự nhiên là không chịu nổi, lập tức trút giận lên Quý Phỉ.

 

"Mày, một con mồ côi cả cha lẫn mẹ, bị gia tộc ruồng bỏ, sống nhờ ở đậu, phải nhìn sắc mặt nhà họ Tần mà ăn bám, thì lấy tư cách gì mà đòi giành Tần Hàm với tao."

 

Vừa dứt lời, khuôn mặt vốn dĩ đang sưng vù của cô ta lại nhận thêm một cái tát trời giáng.

 

Tất cả mọi người đều khiếp vía.

 

Sau một đêm náo loạn, nữ chính là Tần phu nhân Quý Phỉ cuối cùng cũng ra tay rồi!

 

"Nói tôi thì được, nhưng lôi người nhà đã khuất của tôi ra thì cô đúng là đang tìm đòn rồi đấy." Quý Phỉ lạnh lùng nói.

 

Người khác tưởng thế là xong, ai dè lại bốp thêm một cái tát nữa.

 

"Nói xấu nhà chồng tôi cũng không được, bọn họ đối xử với tôi cực kỳ tốt!" Lần này thì Quý Phỉ đ.á.n.h xong thật.

 

Nhưng đ.á.n.h xong thì trong lòng lại hơi rén. Thế nên cô vội nhích nhích người, nấp ra sau lưng Tần Hàm một chút.

 

Chu Linh Linh định thần lại, vừa định nổi cơn tam bành thì thấy Tần Hàm đã đứng chắn trước mặt Quý Phỉ, lạnh lùng cảnh cáo: "Mong cô Chu tự trọng. Ngoài ra, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi và phu nhân tôi nữa."

 

Câu này cũng coi như là nói cho mọi người nghe, tương đương với việc tuyên bố cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu.

 

Sau này có sự kiện nào mời Chu Linh Linh tham gia, thì không cần phải mời bọn họ nữa.

 

Mọi người không ngờ Dư Chỉ làm ra những chuyện như vậy mà còn chưa đến kết cục thê t.h.ả.m nhường này, Chu Linh Linh mới chỉ xỉa xói Quý Phỉ một câu mà đã...

 

Xem ra, vị trí của Quý Phỉ không chỉ đơn thuần là người vợ được Tần Hàm công nhận nữa rồi.

 

Rất nhanh sau đó, xe đến đón, Tần Hàm dẫn Quý Phỉ rời khỏi hội trường.

 

Suốt dọc đường cả hai đều im lặng. Cho đến khi Tần Hàm chuyển tiền bồi thường thiệt hại danh dự cho Quý Phỉ, cô mới hoàn hồn lại sau chuỗi sự kiện vừa rồi.

 

"Chuyện tối nay xin lỗi em, đều là do anh gây ra." Tần Hàm áy náy cất lời.

 

Nhận được tiền, Quý Phỉ dĩ nhiên cười híp mắt. "Không sao, không sao. Anh cũng vất vả mà, ánh trăng sáng đối xử với anh như vậy! Lại còn thêm một kẻ yêu thầm lúc nào cũng nhăm nhe rình rập nữa chứ."

 

Tần Hàm cau mày, sắc mặt khó coi: "Em vẫn không tin? Dư Chỉ không phải là ánh trăng sáng của anh."

 

Quý Phỉ lập tức gật gù: "Tin, tin thật mà."

 

【Tin, phải tin chứ. Lỡ mà đây cũng là kiểu già mồm giằng co trong tình yêu của anh, thì chờ đợi anh sau này không phải là hỏa táng tràng mà là quẩy trên mồ luôn đấy!】

 

【Cũng tốt, Tần Hàm là người tốt, không bị người đàn bà xấu xa lừa gạt là được rồi.】

 

Tần Hàm vừa lái xe vừa chờ đợi tiếng lòng của Quý Phỉ.

 

Kết quả là cho đến lúc về tới nhà, cô im re toàn tập.

 

Tần Hàm: ... Chuyện chỉ có thế này thôi sao? Hết rồi à? Em ấy không thèm suy nghĩ về những lời nói, hành động khác của mình tối nay sao?

 

Môi Tần Hàm mấp máy, nhịp tim dần tăng tốc, tưởng chừng như cả khoang xe đều có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của anh.