Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 198: Bởi vì anh động lòng với em rồi, anh muốn ở bên em



 

Quý Phỉ vừa về đến nhà là chuẩn bị tháo dây an toàn xuống xe. Bộ dạng cô trông khá đăm chiêu, bởi vì cô luôn có cảm giác hình như đêm nay mình đã quên mất một chuyện gì đó cực kỳ quan trọng.

 

Cũng hết cách, ai bảo đêm nay dưa vừa nhiều vừa sốc, làm não cô bị quá tải chứ.

 

Kết quả là chân còn chưa kịp chạm đất, cổ tay đã bị ai đó tóm lấy.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Quý Phỉ quay đầu lại, đập vào mắt là đôi ngươi lấp lánh ánh sáng của Tần Hàm đang chăm chú nhìn cô. Vẻ mặt anh có chút mất tự nhiên, dường như đang chất chứa điều gì muốn nói.

 

【Xin lỗi cũng xin rồi, tiền cũng đưa rồi, anh ấy còn việc gì nữa?】

 

"Gì vậy?" Quý Phỉ hỏi.

 

"Quý Phỉ, trước đây chẳng phải em vẫn luôn muốn tổ chức đám cưới sao?" Tần Hàm bất giác trở nên căng thẳng. "Bây giờ, chỉ cần em muốn, chúng ta có thể tổ chức bất cứ lúc nào."

 

Tần Hàm vốn là một người trống rỗng về mặt tình cảm, cách thể hiện cũng vô cùng rụt rè, hàm súc. Đặc biệt là thứ cảm xúc rung động lần đầu tiên này, đối với anh mà nói quả thực quá đỗi xa lạ.

 

Vậy nên anh giao quyền lựa chọn cho Quý Phỉ.

 

Anh đâu phải kẻ ngốc, Quý Phỉ của hiện tại so với nửa năm trước thay đổi quá nhiều, ắt hẳn là vì hai năm chung sống tồi tệ trước kia đã khiến cô hoàn toàn c.h.ế.t tâm. Thế nên cô đã nghĩ thông suốt, buông bỏ mọi thứ, để mặc mọi chuyện ra sao thì ra, nên trong lòng mới lúc nào cũng canh cánh ý định ly hôn.

 

Anh biết Quý Phỉ đã không còn sự cố chấp dành cho anh như trước nữa.

 

Có thể cô thích nhan sắc của anh, thích tiền của anh, nhưng đối với anh... biết đâu Quý Phỉ đã chẳng còn tình cảm gì. Dẫu sao cái sự thích và chấp niệm thuở ban đầu đó cũng đến một cách vô cùng kỳ quặc.

 

Nhận thức được mình đã động lòng, đồng thời cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại của Quý Phỉ, Tần Hàm có chút buồn bã, được mất đan xen.

 

Đây là lỗi của anh, là do trước kia anh đã không có đủ kiên nhẫn để tìm hiểu con người thật của cô, bây giờ có hối hận thì cũng đã muộn.

 

Anh không biết phải làm sao, chỉ là theo bản năng muốn giữ c.h.ặ.t lấy Quý Phỉ - người tưởng như lúc nào cũng có thể rời xa mình. Chỉ cần Quý Phỉ không chủ động đề nghị ly hôn, anh nghĩ mình vẫn còn cơ hội để vớt vát lại mọi thứ.

 

Nói ra cũng nực cười, phản ứng cảm xúc của anh xưa nay luôn rất nhạt nhòa, hai chữ "căng thẳng" dường như rất khó xuất hiện trong cuộc đời anh.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, anh chỉ cảm thấy toàn thân tê rần, đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

Quý Phỉ thì trợn tròn hai mắt, vẻ mặt đầy khó tin.

 

【Anh ấy nói nghiêm túc đấy à?! Tổ chức đám cưới với mình? Trong đầu anh ấy rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy? Cho dù không có ánh trăng sáng... ơ? Khoan đã, nếu đã không hề tồn tại ánh trăng sáng nào từ trước đến nay, vậy tại sao không tổ chức đám cưới nhỉ... Mình hiểu rồi, chắc là do hiện tại mình và anh ấy sống chung cũng khá hòa hợp. Sau chuyện ở buổi họp lớp đêm nay, anh ấy cảm thấy có thể bù đắp cho mình những thủ tục nên có. Tránh để mang tiếng là người thừa kế nhà họ Tần mà đến giờ vẫn chưa có một cái đám cưới đàng hoàng, trông thật chẳng ra thể thống gì.】

 

Tần Hàm khựng lại, đương nhiên là anh không thể mở miệng phủ nhận tiếng lòng của Quý Phỉ được.

 

【Không có ánh trăng sáng, cũng đỡ bị mấy cái mớ bòng bong phiền nhiễu bám lấy mình. Bây giờ chồng vừa có tiền vừa có sắc, nhân phẩm tốt, quan hệ gia đình nhà chồng lại hòa thuận... Mình chẳng có lý do gì để từ chối cả! Nhưng điểm mấu chốt là... anh ấy bảo tổ chức đám cưới, vậy ý là sau này chịu để mình ngủ cùng đúng không? Dù sao thì mình cũng không muốn thủ tiết sống đâu.】

 

Tần Hàm đang căng thẳng suýt nữa thì sặc.

 

Không ngờ Quý Phỉ phân tích nội tâm một hồi, lại bật ra mấy lời như hổ đói vậy. Làm cho Tần Hàm ngượng ngùng đến mức không dám nhìn thẳng vào Quý Phỉ nữa.

 

Yết hầu anh lăn lộn, muốn thì thầm nói nhỏ: Chịu... chịu chứ.

 

Tâm tư Quý Phỉ đang bay bổng, đương nhiên không nghe thấy, cô vẫn mải mê suy nghĩ về tình huống hiện tại.

 

Bởi vì nếu thực sự tổ chức đám cưới, cô sẽ có cảm giác mình đã thật sự kết hôn, sẽ hoàn toàn khác so với tình cảnh bây giờ.

 

Kiếp trước cô là một trẻ mồ côi, không đàn ông, không tình yêu, không hôn nhân. Cuộc sống với đủ thứ khó khăn chẳng thể nói thành lời, khiến cô đến việc kết bạn cũng vô cùng khó khăn. Nếu không phải vừa xuyên qua đã kết hôn với người ta, cô thực sự hoài nghi không biết cả đời này mình có thể thiết lập được mối quan hệ như vậy với ai hay không.

 

Quý Phỉ tiếp tục phân tích.

 

【Thân phận vợ của người thừa kế nhà họ Tần, có thể tận hưởng khối tài sản lên tới gần trăm tỷ của Tần Hàm, cái này tương đương với sinh ra ở vạch đích, trực tiếp nằm thắng cả đời luôn. Chắc chắn là ăn đứt cái phí chia tay hai trăm triệu kia rồi.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tần Hàm nghe thấy sự phân tích này, lập tức cảm thấy tự tin hơn hẳn. May quá... may mà anh vẫn còn ưu thế khối tài sản trăm tỷ.

 

Thực ra anh còn muốn nói thêm, anh còn có cơ bụng tám múi nữa cơ, mọi thứ Quý Phỉ muốn, anh đều có đủ.

 

【Thế nhưng một đứa ghét phiền phức như mình, lỡ như sau này vì thân phận này mà không thể sống tự do tự tại thì sao? Hoặc rủi một ngày nào đó Tần Hàm động lòng với người khác, tuy không sợ diễn lại màn ly hôn, nhưng nếu đã tổ chức đám cưới rồi mới ly hôn, mọi người đều sẽ biết mình là cựu Tần phu nhân, muốn tìm mùa xuân thứ hai chẳng phải là rất phiền phức sao? Quả nhiên đám cưới vẫn là...】

 

Quý Phỉ lải nhải trong lòng, nhưng ánh mắt lại có phần mất tiêu cự.

 

Cô luôn cảm thấy có một số chuyện dường như sắp vượt quá tầm kiểm soát, bản năng xui khiến cô muốn trốn tránh.

 

Nhưng giây tiếp theo, bàn tay cô được buông ra, Tần Hàm đột nhiên mở cửa xe bước xuống.

 

Quý Phỉ sững sờ, lẽ nào vì thời gian mình suy nghĩ quá lâu rồi?

 

Cô cũng vội vàng ngoan ngoãn xuống xe theo.

 

Kết quả là vừa bước xuống, đã thấy Tần Hàm vòng qua đến ngay trước mặt cô, vươn cánh tay dài, trực tiếp nhốt c.h.ặ.t người cô vào thân xe.

 

Quý Phỉ bị hành động bá đạo đột ngột này làm cho choáng váng, ngẩn người nhìn Tần Hàm.

 

Tần Hàm cố nén nhịp thở đang dồn dập, thở ra một hơi kìm nén nơi cổ họng.

 

Chính luồng hơi đó đã khiến một số lời muốn nói ra trở nên khó nhọc vô cùng. Chẳng phải vì vấn đề sĩ diện, cũng chẳng vì điều gì khác, chỉ là... hễ định thốt ra hai từ "động lòng", là cổ họng lại cứng lại, giống như bị mắc nghẹn vậy.

 

Lời này phỏng miệng lắm sao?

 

Anh cố nhớ lại, hình như cả đời này anh chưa từng nói những lời như vậy với bất kỳ cô gái nào.

 

Nhưng nghe tiếng lòng của Quý Phỉ, anh biết mình bắt buộc phải mở miệng.

 

"Quý Phỉ, nếu em đồng ý tổ chức đám cưới, có một số chuyện, anh phải nói trước cho em biết."

 

【Đù má, mình còn chưa nhận lời mà anh ấy đã định giao ước ba điều với mình rồi à? Bắt mình phải làm nghĩa vụ gì đây?】

 

Ánh mắt Tần Hàm dần trở nên sâu thẳm, chăm chú nhìn Quý Phỉ, "Làm vợ anh, em muốn làm gì thì làm nấy, không muốn làm gì cũng là quyền tự do của em. Anh không cần em phải làm bất cứ chuyện gì cho anh cả, chỉ cần em vui vẻ ở bên cạnh anh là được, em là chính em, sau đó mới là vợ anh."

 

Quý Phỉ triệt để mộng bức.

 

【Tình huống gì đây! Lời này nói ra, người không biết còn tưởng anh ấy đang cầu hôn mình đấy!】

 

Ánh mắt Tần Hàm lóe lên, "Lúc trước chúng ta bắt đầu mọi thứ quá mơ hồ, anh muốn bắt đầu lại từ đầu. Quý Phỉ, tuy không chuẩn bị hoa tươi và nhẫn, nhưng hiện tại thực chất anh đang cầu hôn em, em hiểu không?"

 

Quý Phỉ: 【Á á á á á? Khoan đã, diễn biến kiểu gì đây, cầu hôn? Đại ca à, biểu hiện của anh bây giờ cứ như là anh có ý với tôi vậy á?! Chuyện này sao có thể chứ?】

 

Tần Hàm bỏ ngoài tai những tiếng lòng đang cật lực phá hỏng bầu không khí của Quý Phỉ.

 

Anh rốt cuộc cũng vượt qua ranh giới của sự kém cỏi trong việc biểu đạt tình cảm, cúi người lại gần, dưới ánh mắt run rẩy của Quý Phỉ, đặt một nụ hôn lên vầng trán trắng ngần của cô.

 

Khoảnh khắc đó, yết hầu anh căng thẳng cuộn lên, cảm giác lành lạnh chạm vào, mang theo một mùi hương thoang thoảng mờ nhạt, khiến anh trong phút chốc dường như chẳng nỡ rời ra.

 

Nhưng anh có thể cảm nhận được sự cứng đờ của người con gái dưới thân.

 

Tần Hàm khẽ lùi ra, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn sự hoảng loạn trong đó, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười.

 

"Bởi vì anh động lòng với em rồi, anh muốn ở bên em."