Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 220: Tôi không thích mặt thẩm mỹ, mặt Tần Hàm vẫn là chân ái



 

Mối quan hệ giữa nhà họ Tần và nhà họ La vốn rất khăng khít, thế nên đám cưới này cả gia đình đều đến dự. Bốn người phụ nữ khoác tay đi trước, bốn người đàn ông đứng phía sau. Cả nhà toàn nam thanh nữ tú, vừa bước xuống xe đã thu hút mọi ánh nhìn của khách khứa xung quanh.

 

Đó là chưa kể dạo gần đây, tập đoàn Tần thị vừa hoàn thành một dự án lớn, thành tích vô cùng rực rỡ khiến giới kinh doanh đỏ mắt ghen tị và nể phục.

 

Mọi người cũng nghe đồn lão tam nhà họ Tần có khả năng muốn rút khỏi showbiz để ra nước ngoài lập nghiệp. Bọn họ suy luận rằng đây có khả năng là một động thái lớn của tập đoàn Tần thị. E là ba anh em muốn đồng tâm hiệp lực, chia sẻ áp lực với Tần Hàm, tạo dựng một đế chế vững mạnh để tranh giành thêm quyền lực trong tập đoàn. Dù sao thì nội bộ gia tộc Tần thị vẫn rất phức tạp.

 

Cho nên không ít người muốn nghe ngóng tin tức trước, để tiện bề sắp xếp sau này.

 

Người quen lần lượt tiến tới chào hỏi xã giao. Sau khi nhà họ Tần tiếp xong vài tốp khách, họ đang đi vào trong trang viên họ La thì bắt gặp một người nằm ngoài dự kiến.

 

Tần Dung tò mò hỏi mẹ Tần: "Ai thế mẹ?"

 

Mẹ Tần nhớ ra mấy đứa nhỏ trong nhà chưa từng tiếp xúc với Ô Tinh Tình, liền giải thích: "Là đứa con gái bị mụ điên Bành Lệ vứt bỏ đấy."

 

Vì Ô Tinh Tình thỉnh thoảng vẫn về thăm ông bà ngoại, mà nhà họ Bành lại chơi khá thân với đằng ngoại nhà mẹ Tần nên bà từng gặp mặt đôi ba lần.

 

Nhưng theo trí nhớ của bà, cả nhà họ Ô lẫn nhà họ Bành hình như không có chút qua lại nào với nhà họ La mới đúng chứ. Cho nên bà rất ngạc nhiên khi thấy Ô Tinh Tình xuất hiện ở đây.

 

Quý Phi cũng nương theo ánh mắt của mẹ chồng nhìn sang.

 

【Oa, gái đẹp kìa.】

 

Cả nhà họ Tần đồng loạt hướng mắt về phía Ô Tinh Tình. Công nhận là xinh gái thật. Cũng may con bé không mang nét nào của mẹ nó, nếu không nhìn thấy là chướng mắt lắm.

 

Ô Tinh Tình là kiểu người đẹp lạnh lùng điển hình, mặt lúc nào cũng hờ hững, thần thái dửng dưng. Từ phong thái của cô có thể thấy đây là một người cực kỳ khắt khe với bản thân.

 

Ô Tinh Tình quay đầu một cái vừa vặn cũng nhìn thấy bố Tần mẹ Tần. Hiển nhiên trí nhớ cô không tồi, lại lễ phép nên cô chủ động tiến tới chào hỏi.

 

Nhưng lúc cô tiến lại, mọi người mới để ý thấy cô đang khoác tay một gã đàn ông.

 

Chỉ là phong cách của gã đàn ông này không mấy ăn nhập với cô. Gã mặc đồ khá phá cách, mang nét bụi bặm phong trần, nhìn tổng thể vẫn ra dáng người có tiền.

 

Tuy nhiên, lúc đi cùng cô tới đây, ánh mắt gã cứ láo liên quét dọc quét ngang để dò xét. Có lẽ đó là thói quen nhìn người của gã, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.

 

"Cháu chào hai bác ạ, lâu lắm không gặp hai bác." Ô Tinh Tình cúi đầu chào.

 

"Tiểu Tình cũng đến dự đám cưới La Phỉ hả cháu?" Mẹ Tần tươi cười đáp.

 

"Cháu đi cùng bạn trai tới ạ. Không ngờ lại gặp được hai bác ở đây." Ô Tinh Tình mới về nước chưa lâu, trọng tâm kinh doanh của nhà họ Ô cũng đang dịch chuyển sang nước ngoài nên cô hầu như đứt liên lạc với giới thượng lưu trong nước, mù tịt về các mối quan hệ ở đây.

 

Cô tới dự tiệc hoàn toàn là nhờ có bạn trai. Có lẽ gã bạn trai này có quen biết với người bên nhà họ La.

 

"Con gái lớn bổng lên rồi. Lần trước bác gặp, bà ngoại cháu còn kêu ca vì cháu cứ ế mãi đấy." Mẹ Tần cười trêu.

 

Dù là cô gái có tính cách lạnh lùng đến mấy, khi nghe nhắc chuyện ế ẩm, Ô Tinh Tình cũng không giấu được vẻ bẽn lẽn.

 

"Cháu chào hai bác, cháu là Đường Vũ, bạn trai của Tình Tình. Cháu vừa theo đuổi được cô ấy ba tháng thôi ạ." Đường Vũ cười lả lơi chào hỏi.

 

Mẹ Tần giữ phép lịch sự, giới thiệu lướt qua các thành viên trong gia đình để đáp lễ.

 

【Cái gã đàn ông này nhìn cứ cấn cấn kiểu gì ấy. Hình như là đẹp trai, mà lại hình như là xấu.】

 

Quý Phi nhìn Đường Vũ cứ thấy sai sai.

 

Đợi đến khi hai bên chào hỏi xong và tách ra, Tần Triều mới phát huy tác dụng: "Cái gã tên Đường Vũ đó, nhìn lướt qua là biết mặt sửa. Còn chưa biết nguyên bản trông như thế nào đâu."

 

"Hả? Thật á?" Tần Dung lập tức sán lại hóng hớt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chị không thấy cơ mặt chả đơ như khúc gỗ à. Mức độ cứng đơ thế kia, không biết đã đụng chạm d.a.o kéo bao nhiêu lần rồi." Tần Triều bĩu môi.

 

"Đúng là thiếu tự nhiên thật." Tần Nghiên đồng ý.

 

Quý Phi bừng tỉnh hiểu ra: "Thảo nào nhìn cứ quái quái. Xem ra đàn ông vì cái đẹp cũng sẵn sàng chịu đau đớn gọt mặt nhỉ."

 

【Đấy thấy chưa, tôi không thích mấy cái mặt thẩm mỹ, mặt mộc của Tần Hàm nhà tôi vẫn là dễ nhìn nhất, ngắm thôi cũng thấy bổ mắt.】

 

Tần Hàm nãy giờ đang nghĩ cái tên Đường Vũ nghe quen quen, tự nhiên bị khen như vậy, mọi dây thần kinh và khóe miệng của anh đều mất kiểm soát.

 

Anh không nhịn được mà chủ động tiến tới, giống như một chú ch.ó bự lẽo đẽo bám sát lấy Quý Phi, đến mức cánh tay hai người gần như chạm vào nhau.

 

Quý Phi hơi giật mình. Theo phản xạ, cô tưởng Tần Hàm đang ra hiệu cho cô khoác tay anh. Dù sao thì cũng là vợ chồng, bước vào một nơi sang trọng thế này, khoác tay nhau cũng là một phép lịch sự tối thiểu.

 

Nghĩ vậy, Quý Phi liền chủ động luồn tay vào cánh tay anh. Cơ thể Tần Hàm ngay lập tức đông cứng. Anh không ngờ mọi chuyện lại tiến triển theo chiều hướng này. Biểu cảm trên mặt anh hoàn toàn đơ ra, lóng ngóng thấy rõ.

 

Cả gia đình nhà họ Tần đi phía sau đều chứng kiến toàn bộ.

 

Dáng vẻ gồng mình căng cứng của Tần Hàm bị nhìn thấu không sót một ly.

 

Cái thằng này, có phải chưa khoác tay nhau bao giờ đâu... Tiền đồ!

 

Nếu để người ngoài nhìn thấy thái độ đấy thì mất mặt c.h.ế.t đi được!

 

Đối với mấy trò tình củm ruồi muỗi này, người nhà họ Tần đã miễn nhiễm rồi. Trừ khi là những hành động cấp độ như ôm hôn, còn không thì họ chỉ lướt qua một cái.

 

Càng đi sâu vào trong trang viên, lượng khách khứa càng đông.

 

Lần này, không chỉ có bậc trưởng bối như bố Tần mẹ Tần, các anh chị em Tần Nghiên, Tần Dung, Tần Triều đều gặp bạn bè của mình nên vừa đi vào mọi người liền tản ra.

 

Vì không có drama để hóng nên lần này nhà họ Tần cũng không mặn mà đến sớm.

 

Lúc họ đến, hội bạn của Tần Hàm đã túc trực sẵn ở đó.

 

Tần Hàm dắt Quý Phi nhập hội, thấy chú rể La Phỉ cũng ở đó. Hiếm khi thấy anh diện đồ âu bảnh bao, vuốt tóc sáp bóng lộn, độ đẹp trai tăng vọt, dường như đang bàn bạc chuyện lát nữa sang rước dâu.

 

Bên Phạm Thi không còn họ hàng thân thích gì, nên căn hộ họ sống được dùng làm nhà gái, do đồng nghiệp và bạn học túc trực, đợi nhà trai đến đón cô dâu.

 

"Đến đúng lúc lắm Tần Hàm, Quý Phi! Theo đội đi rước dâu luôn không?" La Phỉ rạng rỡ, hớn hở vẫy gọi, "Sang đó phụ tôi phá cửa."

 

Những người khác đều cười nói đồng ý, ngay cả người có vẻ không thích chốn ồn ào như Sầm Đinh cũng đứng dậy.

 

Trước kia Tần Hàm sẽ không góp mặt trong mấy trò náo nhiệt này, nhưng hôm nay anh lại muốn đi, coi như học hỏi kinh nghiệm. Chỉ là theo thói quen, anh vẫn quay sang nhìn Quý Phi để hỏi ý kiến.

 

Quý Phi vốn là người mê hóng chuyện dĩ nhiên muốn tham gia, nên cô đồng ý ngay tắp lự.

 

Thế là hai người cũng nhập hội đi rước dâu cùng chú rể.

 

Trên xe di chuyển, Bạch Tiểu Khê bỗng tò mò hỏi Tề Lạp: "Tề Lạp, hôm nay cậu không dẫn người yêu đi cùng à?"

 

【Đúng rồi, Hàn T.ử Du đâu?】

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Hừ, con nhóc không biết điều, đang làm mình làm mẩy với tôi." Tề Lạp bực bội đáp. Chẳng qua là do anh lỡ ngồi xem clip biểu diễn của người cũ ở nước ngoài ngay trước mặt cô ta, thế là chưa qua mấy ngày cô ta đã đòi chia tay. Anh đinh ninh đó chỉ là trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t vòi vĩnh của phụ nữ.

 

【Phụt! Anh bớt ảo tưởng sức mạnh đi! Chẳng qua là Hàn T.ử Du hết hạn hợp đồng, kiếm đủ tiền rồi nên không thèm ký tiếp nữa chứ gì! Người ta cao chạy xa bay mừng còn không kịp. Cái cảm giác vui sướng khi vứt bỏ được công việc rác rưởi mà mình không thích, thứ tư bản như anh làm sao tưởng tượng nổi!】

 

Nhìn cái vẻ mặt kiêu ngạo tự mãn của Tề Lạp, Quý Phi suýt chút nữa không nhịn được phì cười. Cô thực sự rất tò mò không biết sau này khi chờ mòn mỏi mà Hàn T.ử Du không quay đầu thì biểu cảm của anh ta sẽ t.h.ả.m hại đến mức nào.