Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 221: Hào môn lắm con rơi



 

Tuy nhiên chuyện của Tề Lạp chỉ là một hạt sạn nhỏ. Chẳng mấy chốc, đoàn người đã đến căn hộ. Sau khi vượt qua hàng loạt trò chơi thử thách phá cửa, cuối cùng Quý Phi cũng theo dòng người ùa vào phòng cô dâu.

 

Nhưng vì người đứng chen chúc phía trước quá đông nên Quý Phi không thể xem được mấy trò chơi nhỏ đang diễn ra bên trong.

 

Đang kiễng chân lên ngó nghiêng thì đột nhiên cô bị nhấc bổng lên từ phía sau.

 

Cái tư thế quen thuộc này, nhưng cảm giác mang lại thì khác hẳn lần trước. Lần này, Tần Hàm ôm cô một cách vô cùng mãn nguyện, vòng tay anh ôm sát một cách tự nhiên và thân mật hơn rất nhiều.

 

Và... cũng hồi hộp hơn.

 

Quý Phi khựng lại mất vài giây, tim đập loạn xạ. Dù đang lơ lửng ở độ cao chênh vênh, nhưng cô lại có cảm giác an toàn tuyệt đối.

 

Chỉ là... xung quanh toàn là mấy đứa nhỏ được người lớn bế lên xem trò vui, tự nhiên có mình cô là người lớn tồng ngồng bị nhấc bổng lên, nên cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, định bảo Tần Hàm thả xuống.

 

Nhưng khi cúi xuống nhìn, cô phát hiện Tần Hàm hình như đang ngượng. Hai vành tai anh đỏ rực lên, đỏ đến mức sắp rỏ m.á.u đến nơi.

 

Quý Phi không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cái tay đang gác hờ trên cổ Tần Hàm bỗng táy máy, véo nhẹ vào vành tai nóng ran kia.

 

Tần Hàm như con mèo bị giẫm trúng đuôi, giật mình ngẩng phắt lên nhìn Quý Phi.

 

Quý Phi chột dạ, vội rút tay lại, giả vờ như mình chưa làm gì.

 

【Tôi không có ý sàm sỡ anh đâu nha! Tôi chỉ tò mò xem tai đỏ thế kia thì sờ vào có bị bỏng tay không thôi. Nhưng mà... đỏ lựng thế kia, anh ấy đang ngại hở? Ha ha ha, thì ra tổng tài bá đạo cũng có lúc đáng yêu xỉu thế này, đây gọi là sức hút trái ngược đúng không? Cute quá đi mất.】

 

Tần Hàm tiu nghỉu quay mặt đi, hàng mi sụp xuống. Cả người anh nóng ran như bốc khói...

 

"Ủa? Kia là Quý Phi hả?"

 

"Đúng rồi, là cô ấy, đại minh tinh."

 

"Thế người đàn ông đang bế cô ấy là... ôi má ơi đẹp trai quá! Còn đẹp hơn cả Tần Triều... Sao trên đời lại có người đàn ông hoàn hảo thế này! Hơn nữa anh ấy khỏe thật đấy, bế một người lớn mà vững như bàn thạch!"

 

Tần Hàm hơi khựng lại, có chút do dự chờ xem phản ứng của Quý Phi. Thực lòng... anh muốn hét cho cả thế giới biết họ là vợ chồng, nhưng anh biết hiện tại Quý Phi vẫn muốn hoạt động nghệ thuật, e là cô không muốn cho người ngoài biết mình đã kết hôn.

 

【Là chồng tôi đó, mọi người không nhìn nhầm đâu. Một ông chồng vừa đẹp trai ngời ngời lại vừa khỏe như vâm... Hí hí... Dẫn ông chồng này đi cùng đúng là nở mày nở mặt.】

 

Nghe Quý Phi tự hào khoe chồng trong bụng, Tần Hàm thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên vui sướng.

 

Đúng rồi, anh phải làm rạng danh cho Quý Phi!

 

Tất nhiên, những người đang xì xào kia cũng tự hiểu rằng những người đi cùng đội rước dâu của La Phỉ chắc chắn có thân phận không tầm thường, nên họ không dám chụp lén hay soi mói thêm, chỉ bàn tán vài câu rồi chuyển chủ đề.

 

"Vẫn là Phạm Thi có số hưởng, không ngờ cô gái từng sống lay lắt t.h.ả.m thương hồi cấp ba ấy, giờ lại được gả vào hào môn."

 

"Tôi thấy La Phỉ từ lúc đó bắt đầu thương hại cô ấy, rồi dần dà thương hại chuyển thành tình yêu. Bọn đàn ông rặt một phường thích cái kiểu con gái bánh bèo, kích thích bản năng bảo vệ của họ."

 

"Tuy tôi cũng không ưa cái tính nhút nhát, không biết phản kháng của Phạm Thi, nhưng ngày xưa cô ấy đúng là thê t.h.ả.m thật. Bị cái thằng đại ca trường bắt nạt suốt một thời gian dài, ngày nào lên lớp cũng bầm dập. Giờ coi như khổ tận cam lai rồi."

 

"Chuyện đó qua lâu lắm rồi, tôi cứ tưởng lần này gặp lại, ít nhiều tính cách cô ấy cũng thay đổi. Dù sao cũng được La Phỉ chiều chuộng, nâng như nâng trứng bao nhiêu năm trời. Sao nhìn vẫn rúm ró, hèn hèn y hệt hồi cấp ba vậy?"

 

"Còn gì nữa, rõ ràng hôm nay là ngày trọng đại của cô ấy, thế mà từ sáng sớm mở mắt ra đã bày ra bộ mặt u uất khổ sở. Chắc chỉ có người tính tình xởi lởi, tràn đầy sức sống như La Phỉ mới chịu đựng được mà không bị thứ năng lượng tiêu cực đó ám vào người."

 

"Chắc bóng ma tâm lý thời đi học nó ám ảnh cả đời."

 

"Cũng chưa chắc, có bầu nội tiết tố thay đổi nên tâm trạng thất thường cũng nên."

 

Hai cô nàng này có vẻ là bạn học cấp ba của Phạm Thi, nên cứ mải mê bóc phốt chuyện ngày xưa.

 

Quý Phi nghe lỏm được, cũng tò mò quan sát Phạm Thi, quả nhiên thấy biểu cảm của cô dâu rất bất thường. Rõ ràng La Phỉ đang quỳ một chân xuống đất, dõng dạc thề non hẹn biển.

 

Thông thường các cô dâu không cười tít mắt thì cũng xúc động rơi lệ.

 

Thế nhưng Phạm Thi thì hay rồi, ánh mắt đờ đẫn lảng tránh, tâm trạng bồn chồn, nụ cười trên môi gượng gạo hết sức.

 

Thật sự rất kỳ lạ.

 

Nhưng Quý Phi chưa kịp suy đoán thêm thì mọi người đã hò reo ầm ĩ. Trò chơi rước dâu kết thúc. Vì ở đây không có người nhà gái nên bỏ qua rất nhiều thủ tục rườm rà, rước thẳng cô dâu lên xe đưa về nhà họ La.

 

Đến nhà họ La, La Phỉ dứt khoát không để Phạm Thi chạm chân xuống đất, bế bổng cô bước thẳng vào trong.

 

Nhìn anh đau xót, nâng niu vợ như báu vật.

 

Dọc đường đi dĩ nhiên cũng nhận được vô số lời chúc tụng của khách khứa.

 

"Chúc mừng chúc mừng."

 

"Cảm ơn cảm ơn."

 

"Chúc mừng..."

 

Đột nhiên có hai bóng người từ trong đám đông rẽ ra.

 

La Phỉ vừa cảm ơn vừa liếc mắt nhìn, hơi sững người khi nhận ra hai vị khách chỉ mới gặp một lần này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Và ngay lúc đó, anh phát hiện Phạm Thi đang nằm trong vòng tay mình bỗng run lên bần bật.

 

"Sao thế em?" La Phỉ lo lắng hỏi.

 

Phạm Thi lắc đầu, vùi mặt vào n.g.ự.c anh, dường như không muốn để La Phỉ nhìn thấy biểu cảm của cô lúc này.

 

La Phỉ tưởng vợ mệt, lập tức sải bước dài hơn để nhanh ch.óng đưa vợ về phòng nghỉ ngơi.

 

Anh không hề hay biết rằng, Phạm Thi đang len lén nhìn qua khe hở cánh tay anh, dõi theo hai bóng người kia cho đến khi khuất dạng. Ánh mắt cô nhòa đi.

 

"Ha ha."

 

Ô Tinh Tình đột nhiên nghe thấy gã bạn trai bật cười chế giễu, bực bội nhìn gã.

 

Đường Vũ vội vàng chống chế, khoác vai cô giả lả: "Anh ghen tị quá, anh cũng muốn sớm được kết hôn với em."

 

Ô Tinh Tình tỏ vẻ không thoải mái: "Quy tắc của tôi là phải yêu nhau ít nhất hai năm mới được bàn chuyện cưới xin."

 

Đường Vũ nhăn mặt bực bội, c.h.ử.i thầm con dở người cổ hủ.

 

Ngay lúc đó, Đường Vũ bỗng thấy có người đang vẫy tay gọi mình, đó chính là trợ lý của ông La.

 

Mắt Đường Vũ lóe lên tia gian xảo, gã bịa bừa một cái cớ với Ô Tinh Tình rồi đ.á.n.h bài chuồn.

 

Viên trợ lý nhíu mày nhắc: "Sếp muốn gặp cậu, đi theo tôi."

 

Đường Vũ cười khẩy, lẽo đẽo đi theo trợ lý vòng ra khu vườn rộng lớn phía sau dinh thự họ La.

 

Đi loanh quanh một hồi, nghe thấy vài tiếng ch.ó sủa, gã mới thấy ông bố hờ của mình đang đứng ở góc khuất, trên n.g.ự.c vẫn cài hoa "Chủ hôn".

 

Đường Vũ chưa kịp mở mồm, ông La đã trừng mắt quát mắng: "Mày vác xác đến đây làm gì? Ai cho phép mày đến?"

 

"Bố à, dù anh cả không biết sự tồn tại của con, nhưng con vẫn là em ruột của anh ấy mà. Cả đời anh ấy cưới có một lần, con cũng phải đến chung vui chứ." Đường Vũ điềm nhiên đáp trả.

 

Ông La hơi khựng lại: "Mày không định giở trò phá đám đấy chứ? Mẹ mày chưa thông não cho mày à? Hiện tại tao không thể công khai danh phận cho mày được. Khôn hồn thì cúp đuôi đi về, cấm gây chuyện thị phi ở đây."

 

"Bố khéo lo xa. Hôm nay con dắt cả bạn gái đến ra mắt bố cơ mà. Mục đích chính là để bố đứng từ xa đ.á.n.h giá con dâu tương lai thôi. Đại tiểu thư nhà họ Ô, Ô Tinh Tình đấy."

 

"Cái gì! Mày cưa đổ con bé đó rồi á? Sao nhà họ Ô lại chấp nhận mày được? Mày nói thật hay đùa đấy?" Ông La kinh ngạc đến rớt quai hàm.

 

Đường Vũ vênh váo: "Bố cô ấy tuyên bố không can thiệp vào chuyện tình cảm của con gái. Bất chấp xuất thân, gia cảnh thế nào, cứ cưa đổ được là duyệt. Có điều... với cái mác con hoang không được thừa nhận của con hiện tại, thì nếu sau này cưới, chắc con phải ở rể nhà người ta. Nên là..."

 

Ông La nhíu c.h.ặ.t mày, não bắt đầu nhảy số tính toán lợi hại.

 

"Tao hiểu rồi. Mày đi ra ngoài với bạn gái trước đi, chuyện này sau này hẵng bàn tiếp."

 

Đường Vũ đút hai tay vào túi quần, đắc ý huýt sáo quay gót rời đi.

 

Lúc đi ngang qua một bức tường cây cao ngập đầu người, gã lại nghe tiếng ch.ó sủa, nhưng tiếng sủa chợt im bặt một cách mờ ám, vô cùng kỳ lạ.

 

Đường Vũ không để ý, nhưng ở phía sau bức tường cây đó là sự hiện diện của hai người và ba con ch.ó.

 

Chuyện là Quý Phi nghe nói La Phỉ có nhận nuôi vài chú ch.ó nghiệp vụ nghỉ hưu, đúng lúc chờ cô dâu thay váy quá nhàm chán, Tần Hàm liền rủ cô ra vườn thăm ch.ó. Anh biết thừa cô thích động vật, quả nhiên Quý Phi hớn hở chạy ra ngay.

 

Quản gia dẫn họ ra vườn rồi lui vào trong, lúc hai vợ chồng đang chơi đùa thì không ngờ lại vô tình vớ được đoạn đối thoại bí mật này.

 

Sắc mặt Tần Hàm tối sầm lại.

 

Quý Phi há hốc miệng, một tay ôm cổ ch.ó, tay kia vội vàng bóp c.h.ặ.t mõm ch.ó để nó khỏi sủa.

 

【Ối làng nước ơi, hốt trúng ổ drama siêu to khổng lồ rồi. Quả nhiên giới hào môn lắm con rơi! Hôm nọ nghe mẹ Tần khen vợ chồng nhà ông La êm ấm hạnh phúc lắm, lấy nhau vì tình yêu đích thực cơ mà. Chẳng ngờ giấu nhẹm thằng con rơi to chà bá lửa thế này. Đàn ông đúng là một giuộc, hi hi hi.】

 

【La Phỉ còn chưa biết chuyện này, giờ mình vô tình nghe lén được, có nên đi báo cảnh sát không nhỉ. Hôm nay ngày vui lớn chắc không tiện nói. Còn thằng Đường Vũ bạn trai của Ô Tinh Tình, nghe cái giọng điệu khốn nạn của nó là biết nó đang coi Ô Tinh Tình như con cờ để mặc cả với ông bố già, ép ông ấy cho nó chính thức nhận mặt tổ tiên. Bỉ ổi thật sự. Dù mình không thân thiết gì với Ô Tinh Tình, nhưng chắc cũng phải kiếm cớ rỉ tai cảnh báo cô ấy một tiếng mới được.】

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đang bận mưu tính, cô lại nghe thấy tiếng ông La dặn dò trợ lý.

 

"Cử người theo sát thằng oắt con đó, đừng để nó làm bậy."

 

"Sếp không tin tưởng cậu út sao?"

 

"Cái đợt tống cổ mẹ con nó ra nước ngoài là do nó đ.á.n.h nhau thừa sống thiếu c.h.ế.t với La Phỉ đấy. Mặt mũi nó bị hủy hoại hoàn toàn, thù hằn sâu như thế, với cái bản tính ch.ó điên của nó, tao không tin nó chịu bỏ qua ân oán năm xưa. Hôm nay là ngày trọng đại của nhà chúng ta, không thể để xảy ra trò cười được."

 

【Cái gì? Từng tẩn nhau á? Không phải bảo không quen biết nhau sao? Lại còn bị hủy dung mạo nữa? Chuyện gì căng vậy? Để hệ thống tra xem nào.】

 

Tần Hàm cũng khựng lại. Đánh nhau? Hủy hoại dung nhan? Đường Vũ?

 

Các mấu chốt dữ kiện xâu chuỗi lại trong đầu.

 

Ánh mắt Tần Hàm lóe lên tia hoảng hốt. Anh nhớ ra rồi. Thằng đại ca trường cấp ba năm ấy!

 

【HẢ? HẢ? Á Á Á Á Á Á Á Á?????!!!】