Đôi môi La Phỉ run lẩy bẩy, anh chẳng thể mở lời trả lời Ô Tinh Tình, vì anh vừa nhận ra một sự thật: Là mẹ anh làm.
Mẹ anh đã phát hiện ra tất cả.
Nhưng phong cách hành xử của mẹ anh đâu phải thế này. Dù có tức giận đến mấy, dù có cho rằng Phạm Thi sai, bà cũng sẽ không dùng cách này để phá nát hôn lễ. Làm vậy chẳng khác nào đem thể diện của con trai mình ném hết xuống bùn.
Chưa kịp để La Phỉ tìm cách tắt màn hình, bố La đã gầm lên tức tối: "Đứa nào chơi khăm trò này, tắt đi, tắt ngay đi. Đều là hàng giả hết!"
Dù biết bố La làm vậy vì thể diện của gia tộc, nhưng lòng La Phỉ vẫn lạnh ngắt. Thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên của ông ta không phải là quan tâm đến con trai mình.
Con trai ông ta bị chính đứa con rơi của ông ta làm nhục đến mức này cơ mà...
La Phỉ hít một hơi sâu, theo phản xạ định phối hợp với bố để dẹp yên vụ bê bối. Nhưng Tần Hiên đã kéo anh lại.
"Chuẩn bị tinh thần đi."
La Phỉ ngơ ngác nhìn Tần Hiên.
Thực ra, điều La Phỉ không hiểu thì Tần Hiên đã nhìn thấu. Làm rùm beng lên cho thiên hạ thấy không phải để thỏa mãn cơn tức giận nhất thời. Mẹ La đang cố gắng bảo vệ con trai mình bằng mọi giá.
Giữa ánh nhìn đầy khó hiểu của La Phỉ và tiếng gầm thét của bố La, một âm thanh đầy ám muội vang lên từ dàn loa của hội trường.
Âm lượng không quá lớn, nhưng trong không gian khá im ắng, chỉ mất vài giây để mọi người nhận ra đó là âm thanh gì.
Nhiều người vội vàng bịt c.h.ặ.t tai những đứa trẻ chưa đến tuổi vị thành niên, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía hai bố con nhà họ La.
Vô số người lớn cũng đỏ mặt tía tai. Trò này có khác gì vô tình xem phim người lớn mà quên cắm tai nghe đâu chứ!
Trời ơi, nhà t.ử tế ai lại mang cái thứ "phim kịch truyền thanh" hạn chế độ tuổi này đi phát giữa tiệc cưới bao giờ?
Tung bằng chứng ngoại tình thì thôi đi, nhưng cái này là cái quái gì? Lát nữa có phát luôn video full không?
Thế này là bình thường à? Có hợp lý không? La gia định vứt sạch thể diện luôn sao?
Khoan đã, hình như trong đó sắp xong việc rồi, âm thanh ấy... Bịt tai lại mau!!!!
Bọn họ đến đây ăn cưới cơ mà! Có cần "tặng kèm" thêm mấy cái trải nghiệm ngoài luồng này không?
Cái drama này bảo đảm ngày mai lan truyền khắp giới hào môn, nhưng đám khách mời được tận mắt chứng kiến cũng chẳng thấy sung sướng gì, ngược lại còn thấy ngượng chín mặt!
Vì quá sốc, chẳng ai nhớ ra chuyện phải chạy đi rút điện hệ thống âm thanh.
Còn sắc mặt La Phỉ lúc này đã đen như đ.í.t nồi, m.á.u trong người dồn hết lên não, khiến anh tê liệt không kịp phản ứng. Anh chỉ biết trân trân nhìn Tần Hiên, tự hỏi có phải Tần Hiên vừa gửi thêm video gì mà anh chưa kịp xem rồi bị mẹ đem phát lên chung không.
Dù chưa từng nếm trái cấm với Phạm Thi, anh vẫn dư sức nhận ra giọng cô ả qua những âm thanh đứt quãng kia.
Ô Tinh Tình đứng cạnh vẫn chưa kịp định thần, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Cô đang định thở phào vì mọi thứ có vẻ đã kết thúc, thì chợt nghe thấy giọng Đường Vũ.
"Con khốn này, nói xem, tao giỏi hay La Phỉ giỏi, hả?"
Ngay sau đó là tiếng thút thít.
Khoảnh khắc ấy, không ít người vẫn thực sự tin rằng cô dâu bị ép buộc. Ngay cả La Phỉ cũng thắp lên một tia hy vọng mỏng manh.
"Có nói không?!"
"Huhu, anh biết rõ mà. Người em yêu là anh. Em chưa từng để anh ấy chạm vào người, em chỉ có mình anh thôi."
【Á á á á á! Mặc dù nãy giờ tôi ngượng đến mức ngón chân bấu c.h.ặ.t xuống đất, nhưng giờ thì phải nói là làm tốt lắm! Nếu không có câu này của cô thì La Phỉ chắc vẫn chưa tuyệt vọng đến mức từ bỏ đâu!】
Tần Hiên quay sang nhìn La Phỉ, thấy thân hình anh loạng choạng, khuôn mặt hoàn toàn vô cảm. Trái tim đã c.h.ế.t lặng rồi.
Đám quần chúng ăn dưa, đặc biệt là hội bạn học cấp ba năm xưa, lúc này thực sự ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tình huống gì thế này? Phạm Thi và Đường Vũ? Phạm Thi yêu Đường Vũ?
"Thế còn tạm được..."
"Huhu... Sao anh lại làm vậy với em? Anh đã có cô Ô đại tiểu thư kia rồi, sao còn nhẫn tâm đối xử với em như vậy..."
"Hừ, sao? Ghen à? Ai bảo em không có bối cảnh chống lưng như cô ta. Nhưng chuyện giường chiếu thì anh vẫn thích làm với em hơn. Người phụ nữ nhạt nhẽo đó, cứng nhắc lại giáo điều. Cứ bắt quen đủ ngày đủ tháng mới cho anh đụng vào, ép ông đây làm hòa thượng suốt. Nếu không phải gia thế của cô ta có lợi cho anh, ông đây thèm vào mà dỗ dành."
【Hahaha! Mấy người rảnh rỗi thế cơ à? Vừa làm vừa buôn chuyện? Hay là ông trời thương Ô Tinh Tình nên để cô ấy nhìn rõ sự thật nhỉ? Không biết cô ấy còn ở đây không ta?】
Tần Hiên liếc nhìn Ô Tinh Tình, mặt cô lúc này trắng bệch không còn hột m.á.u. Xem ra chân tướng đã phơi bày quá rõ ràng rồi.
Trong đám khách mời có rất nhiều người là bạn bè làm ăn của nhà họ Ô. Nghe những lời này, họ càng thêm chấn động. Thằng nhãi đó là ai mà dám trêu đùa đại tiểu thư nhà họ Ô như vậy?
Bố La cũng dần định thần lại, mặt mũi xanh xám như tàu lá chuối. Ông biết đứa con riêng này coi như bỏ đi rồi. Ông không thể để thiên hạ biết đứa con rơi của mình cướp vợ của anh trai, lại còn âm mưu gài bẫy đại tiểu thư nhà người khác.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bố La suýt đứng không vững.
"... Em biết, em hiểu anh mà. Mang thân phận con riêng, anh chịu nhiều khổ cực nên mới muốn chứng tỏ bản thân, muốn tranh giành sự công nhận của bố với La Phỉ. Em xót xa cho anh, nhưng anh..."
【Bà chị ơi, giờ là hai người các người đang bắt La Phỉ nếm đủ mọi đắng cay của cuộc đời đấy. Tiêu chuẩn kép cũng vừa vừa phai phải thôi. Cơ mà may quá cô cũng nói ra rồi. Hahaha tiếp tục, tiếp tục đi, hahahaha...】
Kèm theo tiếng cười sảng khoái của Quý Phi và những tiếng xít xoa khó tin của người nhà họ Tần.
Khắp hội trường là những tiếng kêu trời.
Tình huống gì thế này?
Con riêng?!
Quả drama này không chỉ chấn động mà còn cực kỳ kịch tính! Kịch bản phim truyền hình cũng không dám viết thế này đâu!
Anh em cùng cha khác mẹ thông đồng tòm tem với chị dâu tương lai!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khoan đã, cốt truyện này nghe quen quen là sao ta?
La phụ không phải luôn tự nhận mình là người đàn ông mẫu mực sao? Đào đâu ra đứa con riêng to lù lù thế này, lại còn mời nó đến dự đám cưới của con trai chính thất? Điên thật rồi!
Mẹ La có biết chuyện này không?
"Ngậm miệng lại, ai cho em nhắc đến chuyện này! Chẳng lẽ em cũng coi khinh anh!"
"Em không có. Em yêu anh. Trận mưa năm lớp 11, lần đầu tiên anh hôn em, em đã yêu anh đến mức hết t.h.u.ố.c chữa rồi. Em biết anh bắt nạt em cũng chỉ vì nội tâm trống rỗng mà thôi. Em biết hết."
"Anh đã nói rồi, rõ ràng sau này anh đâu thèm bắt nạt em nữa, tự nhiên em lại dở chứng chạy đi nhờ La Phỉ bảo vệ, rồi vênh váo trước mặt anh. Hóa ra là để thu hút sự chú ý của anh à! Nực cười là La Phỉ vì em mà năm lần bảy lượt gây sự với anh, cuối cùng bị thương, mất luôn cơ hội làm không quân. Anh nghe nói đó là ước mơ của nó. Bị em phá hỏng, em còn giúp anh phá luôn tiền đồ rạng rỡ mà nhà ngoại dọn sẵn cho nó. Ca này em giúp anh một vố lớn đấy!"
"Không phải, em đâu có muốn thế. Anh đừng nói vậy, La Phỉ là người tốt, là ân nhân của em. Là em có lỗi với anh ấy. Huhu."
【Tặc tặc tặc, khóc cái rắm. Nước mắt cá sấu là đây chứ đâu. Không biết La Phỉ nghe những lời này xong có hối hận vì năm xưa lo chuyện bao đồng không nhỉ.】
Tần Hiên nhìn sang La Phỉ.
Vẻ mặt của La Phỉ lúc này không thể dùng từ ngữ nào diễn tả được nữa. Chắc hẳn anh chưa từng nghĩ đến việc Phạm Thi lại trao thân cho kẻ khác sớm đến vậy... Rõ ràng anh làm việc trượng nghĩa cứu người, cuối cùng giờ mới ngã ngửa: Người cô ta yêu lại chính là tên lưu manh bắt nạt cô ta. Những gì anh làm từ trước đến nay chỉ là lo chuyện bao đồng mà thôi.
Chuyện này mỉa mai đến mức nào chứ.
La Phỉ vậy mà lại bật cười, một nụ cười đầy cay đắng.
Những người hiểu rõ sự thật năm xưa hay những người không biết, nghe đến đây đều không nỡ cười nhạo La Phỉ nữa.
Số anh quá nhọ mới đụng phải hai kẻ thần kinh này.