Ước mơ của La Phỉ bị dập tắt là nỗi đau khôn nguôi của gia đình nhà ngoại. Lần này khách mời đằng ngoại đến rất đông. Nghe những lời chướng tai gai mắt ấy, từng người một đứng phắt dậy vì phẫn nộ.
Cứu người lại rước thù vào thân là sao?
Vốn dĩ thời còn đi học, những người dũng cảm đứng lên chống lại bạo lực học đường đã hiếm hoi lắm rồi. Những người thực sự cần được cứu vớt có lẽ vẫn đang run rẩy trong bóng tối. Vậy mà cặp gian phu dâm phụ này lại biến hành động nghĩa hiệp đó thành trò cười cho thiên hạ.
Họ đã biến lòng tốt đáng được ngợi ca thành một trò hề lố lăng.
Đúng là câu chuyện nông phu và con rắn.
Trong khi đó, màn tự bóc phốt của Đường Vũ và Phạm Thi vẫn tiếp diễn.
"Sao? Vẫn còn lưu luyến nó à?"
"Không phải. Đường Vũ, đưa em đi cùng anh với. Em xin anh đấy, thâm tâm anh chắc chắn cũng mong muốn có một gia đình, muốn trở thành một người bố tốt. Đứa bé này, anh thực sự nhẫn tâm vứt bỏ sao?"
"Đủ rồi! Anh nói lại lần nữa, lát nữa em ngoan ngoãn đi làm lễ cưới với nó. Hứa với nó là em sẽ phá bỏ cái thai. Cứ để nó đinh ninh là em bị ép buộc. Tuyệt đối không được để lộ sơ hở!"
【Người ta thì xong việc làm điếu t.h.u.ố.c, đằng này hai người lại thích xong việc rồi phun ra toàn rắm. Cơ mà thế này cũng đỡ tốn sức điều tra. Đó thấy chưa, cái t.h.a.i trong bụng coi như chính thức có hộ khẩu rồi nhé hahahaha.】
Nghe đến đây, cả hội trường rúng động. Quả nhiên là thế! Cái t.h.a.i trong bụng bác sĩ bảo cưới lại không phải là của chú rể! Mà là của đứa con riêng!
Trời ạ, nhà họ La các người rành rọt phân công gớm nhỉ? Một kẻ chuyên đi gieo giống, còn một kẻ chuyên đi đổ vỏ? Anh em đồng lòng là đây sao? Bác La dạy dỗ con cái giỏi quá cơ!
Nhà bên kia chắc cũng chẳng có cái phúc phần này đâu.
Cơ mà mấy cái nhà hào môn có con riêng chắc phen này cũng tự vấn lương tâm xem nhà mình có thế không, khéo lại lạnh sống lưng ấy chứ.
Lại có người thắc mắc về thái độ của La Phỉ.
Ý đoạn hội thoại vừa nãy là La Phỉ đã biết cái t.h.a.i không phải của mình rồi sao? Anh ta tưởng vợ bị ép nên mới chấp nhận nuốt nhục, chỉ cần bỏ cái t.h.a.i là sẵn lòng rước cô ta về?
Trời ơi, không biết nên gọi là "người đàn ông tuyệt chủng" hay "Bồ Tát sống" nữa. Tiếc là mọi sự bao dung lại bị đem cho ch.ó gặm.
Không ít tiểu thư đài các thầm nghĩ: Người đàn ông ngốc nghếch mà tốt bụng thế này sao lại rơi vào tay con khốn đó chứ? Trách thì trách anh ta bị mù, chứ nếu vớ được tấm chồng tốt thế này, ai mà chẳng nâng niu chiều chuộng cơ chứ.
Tâm trạng mọi người đang m.ô.n.g lung, nhưng những người nhanh nhạy đã lập tức nắm bắt được mấu chốt và tái mét mặt mày.
Nhìn vẻ mặt của La Phỉ, Tần Hiên biết anh đã nhận ra vấn đề.
La Phỉ vốn tưởng mình đã tuyệt vọng tột độ, không ngờ phía dưới lại còn vực sâu thẳm hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đoạn hội thoại đó khiến La Phỉ nhận ra, đây không phải là đoạn ghi âm ngoại tình từ đời nảo đời nào. Mà là chuyện ĐANG diễn ra ngay lúc này.
Những lời Phạm Thi và Đường Vũ nói là ĐANG trực tiếp thốt ra. Hai kẻ đó lại dám ngang nhiên ngoại tình ngay trong đám cưới của chính anh.
Cú sốc này khiến La Phỉ nghẹt thở, m.á.u trong người chạy ngược lên não.
Thậm chí trong một khoảnh khắc, anh thầm nghĩ: Phạm Thi phải hận anh đến mức nào mới có thể làm ra chuyện đồi bại này?
Hay là từ trước đến nay, anh chưa từng nhìn thấu bản chất đê tiện, rẻ rúng của cô ta?
Bố La lúc này mới hoàng hồn từ chuyện con rơi bị vạch trần. Vừa ý thức được tình hình thực tế, ông ta lảo đảo ngã khuỵu về phía sau. Nếu không có quản gia đỡ lấy, chắc chắn đã ngã ngửa ra sàn.
"Đi, mau đi tìm..." Bố La nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho quản gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì không biết cặp đôi kia ở đâu, quản gia đành đỡ bố La ngồi xuống ghế rồi tất tả chạy đến phòng an ninh để kiểm tra.
Trong khi đó, đám quần chúng ăn dưa cũng được những người xung quanh phổ cập điểm nhấn của "quả dưa" khổng lồ này. Sau khi tiêu hóa xong, ai nấy đều choáng váng, thậm chí bắt đầu láo liên ngó nghiêng tìm kiếm xem cặp đôi cặn bã kia đang trốn ở xó xỉnh nào. Đôi mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Đã hít drama đến mức này rồi thì ai còn quan tâm gì đến liêm sỉ nữa, chỉ muốn đi bắt quả tang tại trận cho thỏa mãn sự tò mò!
Dù sao thì cái trò bắt gian tại trận này, quan trọng nhất là tinh thần tham gia mà lị.
Về phần Đường Vũ và Phạm Thi, lúc này vẫn chưa hề hay biết gì. Trong trang viên rộng lớn, nhà vệ sinh nào cũng được trang bị hệ thống âm nhạc êm dịu. Sở dĩ cuộc trò chuyện của họ bị truyền ra ngoài sảnh lớn là nhờ chiếc micro có độ hút âm cực tốt. Nhưng vì nhà vệ sinh của họ nằm ở khu vực xa sảnh chính nhất, nên âm thanh lọt vào tai chỉ mờ mờ ảo ảo. Hai người cứ tưởng đó là giọng của MC đang khuấy động phong trào, hoàn toàn không biết rằng những lời thầm kín của mình đang được phát sóng trực tiếp cho bàn dân thiên hạ cùng nghe.
Nghe những lời tàn nhẫn của Đường Vũ, Phạm Thi lại khóc lóc ỉ ôi.
"Sao anh tàn nhẫn thế, anh bỏ em cũng được, nhưng sao lại bỏ cả con của chúng ta!"
"Gấp cái gì, sau này thiếu gì cơ hội có con. Hừ, La Phỉ sợ làm kẻ đổ vỏ chứ gì, anh nhất định phải bắt nó làm. Nó là cảnh sát, bận rộn suốt ngày, chúng ta thiếu gì cơ hội. Anh sẽ tẩn cho nó mấy cái sừng nữa. Anh muốn những đứa con sau này của nó đều mang dòng m.á.u của anh. Cho dù lão già kia sau này không giao tài sản nhà họ La cho anh, anh cũng phải để con trai anh được thừa kế!"
【Mấy kẻ phản diện cứ hễ nghĩ ra được mưu kế gì thâm hiểm là lại không nhịn được mà tự mãn khoe khoang nhỉ? Quả nhiên, phản diện thường c.h.ế.t vì nói nhiều. Lần này thì tiêu đời thật rồi. Dù sau này Đường Vũ có phát hiện ra sự thật, giở trò khóc lóc t.h.ả.m thương, đóng vai nạn nhân hay lôi đạo đức ra làm bia đỡ đạn, thì tôi cá là chẳng có "vị thánh đạo đức" nào dám nhảy ra bênh vực hắn đâu.】
Chắc chắn là không rồi.
Tần Hiên chú ý thấy họ hàng nhà họ La đang tái mặt vì giận dữ. Dù có nể nang tình m.á.u mủ, dù có kiêng dè bố La, thì chỉ với những việc Đường Vũ đã làm và những lời hắn vừa thốt ra, dù sau này hắn có than khóc hay thề thốt hối cải, thì gia tộc này cũng không bao giờ chấp nhận hắn nữa.
Không phải vì họ công tư phân minh, mà bởi nếu chứa chấp một kẻ nham hiểm tàn độc, dám hãm hại chính anh em ruột thịt của mình thì các gia tộc khác có mặt ở đây cũng chẳng ai thèm làm ăn chung với họ nhà La nữa.
Hợp tác với loại người này ư? Lơ mơ là ăn một vố đ.â.m sau lưng chẳng biết kêu ai.
La Phỉ nghe thấy kế hoạch của Đường Vũ, lại một lần nữa phải chứng kiến tận mắt sự tàn ác của lòng người. Khác với người bạn Lạc Chu từng suýt chút nữa đổ vỏ cho con người khác, Lạc Chu bị phụ nữ lừa gạt, cậu ta không biết, nếu biết chắc chắn sẽ ngăn cản.
Đằng này, chính đứa em trai cùng cha khác mẹ lại lên kế hoạch hãm hại anh một cách bài bản như vậy.
Nếu anh vẫn bù nhìn mà kết hôn với Phạm Thi, kết cục sẽ ra sao? Chỉ nghĩ đến thôi anh cũng đã muốn hộc m.á.u vì phẫn nộ.
Ô Tinh Tình loạng choạng đứng không vững. Kẻ đàn ông tởm lợm này lại chính là người cô đã trao con tim. Chỉ cần nghĩ đến việc mình đã hẹn hò với hắn vài tháng trời, dạ dày cô đã cồn cào buồn nôn.
Những người khác lại càng thêm sửng sốt.
Trời đất, đứa con riêng này đúng là tàn độc hết chỗ nói.
Cái gì hời nhất cũng muốn vơ vào mình.
Không biết thì cứ tưởng La Phỉ đào mả tổ nhà hắn lên không bằng?
À mà quên, họ chung một tổ tông mà. Thật không có chuyện gì bôi tro trát trấu vào mặt tổ tông hơn chuyện này.
Vụ việc này dư sức biến nhà họ La thành trò cười lố bịch nhất của giới thượng lưu.
"Anh... hóa ra anh có mưu đồ này. Không được, em không thể đồng ý. Nếu lần này anh không cần em, em sẽ ngoan ngoãn làm vợ La Phỉ. Em tuyệt đối sẽ không bao giờ phản bội anh ấy nữa."
Lời chống cự yếu ớt của Phạm Thi lọt vào micro.
Mọi người chẳng biết đ.á.n.h giá sao nữa. Nghe có vẻ cô ta cũng có chút đạo đức, nhưng mỏng dính. Hình như cũng còn chút lương tri, nhưng chỉ có một tí tẹo teo. Đổi lại, cảm giác như cô ta đang lấy cớ đó để đe dọa Đường Vũ thì đúng hơn.
【Ui chao ôi, ngoan ngoãn làm vợ La Phỉ á? Không phản bội anh ấy á? Chị gái vĩ đại quá cơ. La Phỉ chắc phải rớt nước mắt vì cảm động trước sự hi sinh cao cả của chị mất.】
Tần Hiên liếc La Phỉ một cái. Rất tốt, nắm đ.ấ.m đã cứng ngắc rồi.