Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 233: Đi đánh ghen thôi



 

Khỏi cần mọi người phải nghi ngờ, Đường Vũ đã tự mình vạch trần tất cả.

 

"Hừ, Phạm Thi, lần nào mà em chẳng mạnh miệng như thế, cuối cùng lại chả nằng nặc quấn lấy anh. Lúc là bạn gái nó, em ngủ với anh. Đồng ý lời cầu hôn của nó rồi, em vẫn ngủ với anh. Ngay cả bây giờ, chỉ ít phút nữa là tuyên thệ rồi, bên ngoài có bao nhiêu bạn bè người thân đang chờ chứng kiến khởi đầu hôn nhân của hai người, thế mà em vẫn chạy đến tìm anh đấy thôi."

 

"Huhu, không phải đâu, em đã bảo là không muốn rồi, tại anh cứ..."

 

"Thôi bớt tự lừa dối bản thân đi. Trước kia em lấy cớ đó còn nghe được, giờ thì sao? La Phỉ biết hết mọi chuyện rồi, chỉ cần em không tình nguyện kêu lên một tiếng là nó chạy tới cứu em ngay. Em chẳng phải đang rất phối hợp với anh đó sao? Em ạ, bản chất của em vốn lẳng lơ, thiếu anh là không chịu nổi đâu. Nên em cứ ngoan ngoãn mà nghe lời, biết chưa?"

 

"Không... Huhu... Không phải thế mà..."

 

Dù ngoài miệng nói từ chối, nhưng chẳng ai ở đây còn tin vào lời của con ả "vụng trộm chuyên nghiệp" này nữa.

 

Cuối cùng, có lẽ vì quá phiền phức với tiếng khóc lóc, qua micro bỗng vang lên một tiếng tát giòn giã.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Câm mồm." Đường Vũ mắng mỏ.

 

Phạm Thi im bặt.

 

Nghe đến đây, ai nấy đều không khỏi rùng mình thắc mắc, trên đời này lại có người như thế sao? Bị đ.á.n.h mà vẫn yêu sống yêu c.h.ế.t? Có một người đàn ông tốt như La Phỉ mà không cần? Đồ biến thái thích bị hành hạ à?

 

Ngay sau đó là tiếng mở cửa vang lên. Hình như có người bước ra.

 

Vì nãy giờ mải mê hít drama, b.o.m tấn nối tiếp b.o.m tấn dội xuống không kịp tiêu hóa, nên chẳng ai còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện xông vào bắt gian tại giường nữa.

 

Giờ tỉnh táo lại, họ chợt nghĩ gia chủ vẫn chưa động tĩnh gì, mình nhảy vào lo chuyện bao đồng e là không hay. Cứ đứng xem kịch thôi.

 

Nhưng mọi người càng tò mò hơn, liệu lát nữa cô dâu kia có mặt dày bước ra làm lễ cưới với La Phỉ không.

 

Mặt La Phỉ sầm lại, chuyện đã đến nước này, anh sao có thể để Đường Vũ nhởn nhơ rời đi. Anh vừa định đi tìm người thì nghe Tần Hiên nhắc khéo địa điểm.

 

La Phỉ không kịp thắc mắc sao Tần Hiên lại biết, lập tức lao v.út đi như một mũi tên.

 

Và người chạy sát ngay sau lưng anh lại là Ô Tinh Tình.

 

Bố La hoàn hồn, lảo đảo chạy theo sau.

 

Tần Hiên và người nhà họ Tần là những người phản ứng nhanh nhẹn nhất trong đám khách mời.

 

Đã được tôi luyện kỹ năng hóng hớt từ lâu, họ thừa biết phải chiếm được chỗ đẹp mới xem kịch hay được. Nhìn vẻ mặt háo hức của người nhà họ Tần, rõ ràng họ đang phấn khích tột độ với diễn biến của câu chuyện.

 

Bạn bè, người thân thân thiết của La Phỉ cũng ùn ùn kéo theo.

 

Những vị khách khác khi nhận ra sự việc cũng thi nhau rời khỏi sảnh chính, thậm chí có người lanh trí chạy vòng từ bên ngoài. Dân tình từ bốn phương tám hướng tụ tập lại hóng chuyện.

 

Ai nấy đều mang tâm trạng vô cùng phấn khích.

 

Nhưng khi vừa đến gần phòng nghỉ thông với nhà vệ sinh, cả đoàn người bất ngờ khựng lại.

 

Vì Đường Vũ lúc này đã vào đến phòng nghỉ, đang định ngồi xuống gọi điện thoại cho Ô Tinh Tình.

 

Ô Tinh Tình vừa nhìn thấy kẻ đồi bại đó, cơn giận bùng lên ngùn ngụt, phá vỡ vẻ lạnh lùng kiêu sa thường ngày.

 

Dù bị sỉ nhục, nhưng cô cũng không muốn vì một tên cặn bã mà đ.á.n.h mất lòng tự tôn. Cô muốn chia tay một cách dứt khoát, không để kẻ khác chê cười. Nhưng sự oán hận khi bị mối tình đầu lừa gạt đã lấn át tất cả khi cô đối diện với hắn. Cô mất kiểm soát, lao vào định chất vấn.

 

Tuy nhiên, vì chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh gào thét mất mặt như thế, cộng thêm đôi giày cao gót, cô tự vấp chân ngã nhào. Cú ngã này nếu đập thẳng xuống đất thì quả thật t.h.ả.m lại càng thêm t.h.ả.m.

 

Nhưng ngay trước khi cô chạm đất, một cánh tay rắn rỏi đã kịp thời vòng qua eo xốc cô lên.

 

May mà La Phỉ phản xạ nhanh như chớp của một cảnh sát, nếu không với tốc độ lao tới của cô, anh cũng không đỡ kịp.

 

Nhờ cú xốc đó, chút lý trí ít ỏi của Ô Tinh Tình đã được kéo lại.

 

Nghe thấy tiếng động, Đường Vũ quay đầu lại, đập vào mắt là cảnh La Phỉ đang ôm Ô Tinh Tình. Hai người đứng sát rạt nhau, vô tình che khuất tầm nhìn khiến hắn chưa nhận ra có người khác.

 

Đường Vũ vội bật dậy, nghi ngờ hỏi: "Tinh Tình, sao em lại đi cùng La Phỉ?"

 

Đám đông đuổi theo phía sau nghe thấy câu đó đều im lặng một cách quái dị. Đáng lẽ đó là một câu hỏi rất bình thường, nhưng trong hoàn cảnh này sao lại buồn cười đến thế.

 

Ô Tinh Tình sững người, ngước lên với đôi mắt đỏ ngầu, vừa tủi thân vừa ngoan cường nén nước mắt, trừng mắt nhìn hắn đầy căm hận.

 

Đường Vũ cuống lên, bước tới nói: "La Phỉ, mày ăn nói xằng bậy gì với Tinh Tình rồi?"

 

【À, hắn sợ La Phỉ kể chuyện quá khứ cho Ô Tinh Tình nghe, thế thì hắn mất cơ hội cưa cẩm đại tiểu thư chứ gì. Thảo nào cuống cuồng lên.】

 

Nghe tiếng lòng của vợ, Tần Hiên đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy Quý Phi đang đứng nấp sau chậu cây ở hành lang gần nhà vệ sinh, vẻ mặt phấn khích tột độ.

 

Tần Hiên không quan tâm đến La Phỉ nữa, thong thả lững thững đi về phía vợ.

 

Thấy anh đến, Quý Phi cười tít mắt, khẽ hỏi: "Anh nghe thấy hết rồi đúng không?"

 

Tần Hiên gật đầu.

 

Quý Phi càng vui vẻ hơn, chỉ tay về phía nhà vệ sinh: "Nhân vật nữ chính vẫn chưa xuất hiện đâu. Thật muốn biết lát nữa cô ta bước ra, phát hiện mọi chuyện vỡ lở thì biểu cảm sẽ xuất sắc đến mức nào. Chắc chắn là đặc sắc lắm, hihihi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tần Hiên cũng nhếch mép cười theo.

 

Đối mặt với sự chất vấn của Đường Vũ, ngọn lửa giận dữ của La Phỉ như thiêu đốt cổ họng. Nhưng anh lại bật cười một cách kỳ quặc: "Tao chẳng nói gì cả, là mày nói hơi nhiều đấy."

 

"Hả?" Đường Vũ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì bất ngờ nhận ra phía sau lưng La Phỉ và Ô Tinh Tình đang tụ tập rất đông người.

 

Tại sao mọi người lại xúm đen xúm đỏ ở đây?

 

Hơn nữa, ánh mắt họ nhìn hắn sao lại kỳ lạ thế kia?

 

Như thể mọi ánh nhìn đổ dồn vào hắn đều rực lửa căm phẫn, còn dữ dội hơn lúc thân phận kẻ bắt nạt học đường của hắn bị vạch trần. Có những người thậm chí còn mang theo sát khí.

 

Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một bóng người lao đến, giáng một cái tát trời giáng xuống mặt hắn.

 

Khi hắn chưa kịp hoàn hồn ngẩng lên nhìn Ô Tinh Tình, cô đã bồi thêm một cái tát nữa bằng tay trái.

 

"Chia tay." Ô Tinh Tình gằn từng chữ, khuôn mặt dần đanh lại, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một đống rác rưởi. Cô đang dõng dạc tuyên bố với tất cả mọi người, kẻ đứng trước mặt không còn là gì đối với Ô Tinh Tình này nữa, cô đã rũ bỏ hắn rồi.

 

Quý Phi lại thấy tiếc nuối. Dù làm thế này là để bảo vệ thể diện, không để mình trở nên khó coi, nhưng mới cho hai cái tát thì hời cho hắn quá.

 

"Thanh xuân của tỷ tỷ xinh đẹp đâu chỉ đáng giá hai cái tát chứ." Quý Phi lầm bầm.

 

"Yên tâm, còn có La Phỉ mà." Tần Hiên trấn an.

 

Bị tát và đòi chia tay trước mặt bao người, m.á.u nóng xông lên não, Đường Vũ suýt chút nữa định tung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h Ô Tinh Tình. Nhưng hắn kịp kìm lại, giơ tay định nắm lấy cánh tay cô: "Tinh Tình, em đừng chỉ nghe lời một phía của La Phỉ mà vội quyết định, em..."

 

Chưa kịp chạm vào người Ô Tinh Tình, La Phỉ đã tung một cú đá như trời giáng thẳng vào người hắn.

 

Một cú sút mạnh đến mức khiến Đường Vũ văng lên không trung.

 

"Bịch!" Cú ngã đau điếng xuống sàn khiến hắn tắc thở mất vài giây, ho sặc sụa.

 

【Ui da, cú này chắc xuất huyết trong luôn quá.】

 

Cú đá này mạnh hơn lúc đ.á.n.h nhau ngoài sân cỏ rất nhiều. Đường Vũ choáng váng vì đau, nhưng cũng mờ mịt nhận ra tình hình không hề đơn giản.

 

Đúng lúc này, một tiếng la thất thanh vang lên.

 

Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy Phạm Thi mặc áo choàng tắm lững thững bước ra khỏi nhà vệ sinh. Rõ ràng cô ả đã chỉnh đốn lại trang phục, nhưng vừa ra ngoài đã thấy cảnh bạo lực diễn ra ngay trước cửa phòng nghỉ nên hoảng hốt. Quá lo lắng nên mất khôn, cô ả không hề nhận ra sự bất thường, theo phản xạ hét lên ngăn La Phỉ lại.

 

"La Phỉ!"

 

Vẫn là điệu bộ yếu đuối, đáng thương và sướt mướt như mọi khi.

 

Lần đầu tiên La Phỉ cảm thấy cái dáng vẻ đáng thương ấy lại tởm lợm đến vậy.

 

"Em ở đây làm gì?" La Phỉ lạnh lùng hỏi.

 

Phạm Thi lúc này mới giật mình nhận ra mình xuất hiện ở đây là không hợp lý, đành vội vàng giải thích: "Nhà vệ sinh tầng trên hình như bị hỏng, em xuống đây dùng tạm. Có phải sắp đến giờ làm lễ không anh? Em đi thay váy cưới ngay đây."

 

La Phỉ nở nụ cười khó hiểu, nhìn chằm chằm vào Phạm Thi: "Em vẫn muốn kết hôn với anh à?"

 

Phạm Thi sững người, chột dạ khi bắt gặp ánh mắt của La Phỉ. Bối rối, cô ả lại bắt đầu dở trò diễn xuất như thể bị lời nói của anh làm tổn thương, cúi gằm mặt không nói một lời, chỉ run rẩy gọi tên: "La Phỉ..."

 

La Phỉ nhắm mắt lại, dường như chẳng buồn nói thêm câu nào nữa.

 

Đúng lúc đó, một giọng nói dõng dạc vang lên.

 

"Nhà họ La chúng tôi có phải nên cảm tạ em vì dù trong lòng tơ tưởng kẻ khác nhưng vẫn bằng lòng gả cho con trai tôi không? Phạm Thi, tôi rất muốn hỏi em, La Phỉ rốt cuộc có thù oán gì với em mà em phải đối xử với nó như vậy? Cho dù hồi cấp ba nó không nên cứu em, nó cứu em là sai, là phá hỏng mưu đồ của em, nên em quyết tâm trả thù nó bằng cách đùa giỡn tình cảm suốt ngần ấy năm, như vậy đã đủ chưa? Em còn muốn phá hủy cả cuộc đời con trai tôi nữa sao?"

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng phát ra giọng nói. Đó chính là mẹ La, bà đang đứng trên cầu thang ngay sát chỗ Quý Phi.

 

"Bà xã, chuyện này..." Bố La lúc này mới hoàng hồn.

 

Nhưng mẹ La chẳng thèm liếc ông ta lấy một cái.

 

Bà bước xuống lầu, đi đến trước mặt Phạm Thi đang run rẩy, bàng hoàng. Đưa tay giáng một cái tát thật mạnh.

 

Phạm Thi ngã khuỵu xuống đất, ôm lấy khuôn mặt sưng tấy.

 

"Mẹ..."

 

"Đừng gọi tôi là mẹ, con đĩ lăng loàn."

 

Nói xong, mẹ La đẩy tung cửa nhà vệ sinh, lôi chiếc micro được giấu kín ra. Trước ánh mắt sợ hãi trắng bệch của Phạm Thi và thân hình cứng đờ của Đường Vũ, bà gõ mạnh ngón tay vào đầu micro.

 

Âm thanh ch.ói tai vang vọng từ sảnh chính dội ngược lại đây một cách rõ ràng.

 

Lúc này, Phạm Thi và Đường Vũ còn gì mà không hiểu nữa.

 

Trong tích tắc, cả hai như rơi xuống vực thẳm sâu nhất, toàn thân không ngừng run rẩy vì sợ hãi.