Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 248: Tần Hiên chính là chiếc gối ôm của cô!



 

Căn phòng của Quý Phi nổi bật với chiếc giường đôi rộng rãi.

 

Tần Hiên ngả lưng xuống giường, dần dần buông lỏng cơ thể, tựa hẳn vào chiếc gối mềm mại, hai tay vòng qua nhẹ nhàng ôm lấy Quý Phi.

 

Quý Phi thì tận hưởng sự êm ái khi nép mình trên cơ bụng săn chắc của anh, một tay vòng qua ôm lấy vòng eo rắn rỏi, tay kia thoăn thoắt lướt màn hình điện thoại.

 

Hương thơm nhè nhẹ đặc trưng của Tần Hiên bao bọc lấy Quý Phi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn khó tả, như thể vỗ về trái tim vốn trôi dạt như bèo tấm của cô.

 

Kỳ lạ thay, cả hai đều không hề cảm thấy gượng gạo hay khó chịu chút nào.

 

Ngược lại, sự ấm áp dần lan tỏa, sự ăn ý như đã được hình thành từ lâu, giống như việc hai người kề cận bên nhau là một điều hiển nhiên, chỉ cần được tựa vào nhau như vậy, cả thể xác lẫn tâm hồn đều như được xoa dịu.

 

Tần Hiên thực sự cảm thấy hạnh phúc đến khó tin với tình trạng hiện tại.

 

Đôi lúc anh vẫn cứ ngỡ ngàng, khoảng thời gian hơn một năm ngắn ngủi này ngỡ như một kiếp nhân sinh mới.

 

Sự xuất hiện và thay đổi của Quý Phi đã trở thành dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời anh.

 

Và cũng là điều duy nhất anh không bao giờ muốn buông tay.

 

"Tần Hiên, anh nói xem..." Quý Phi chợt ngẩng đầu lên.

 

Tần Hiên vẫn luôn dõi theo Quý Phi, nên khi cô vừa ngẩng lên, hai ánh mắt lập tức chạm nhau.

 

Trong khoảnh khắc ấy, một ký ức chợt hiện về trong tâm trí Tần Hiên.

 

Một cô bé đáng yêu với tỷ lệ cơ thể nhỏ nhắn, ngước lên nhìn anh với góc độ y hệt như vậy, nở nụ cười ngọt lịm: "Anh Tần Hiên, từ giờ trở đi, anh chính là chiếc gối ôm của em. Khi nào em chưa ngủ, anh không được nhúc nhích đâu đấy."

 

Lúc này, trong căn phòng của bố mẹ Tần.

 

Hai người đang nằm êm đềm, bỗng mẹ Tần bật cười khúc khích.

 

Bố Tần cười hỏi: "Có chuyện gì mà bà vui thế? Tuy hai đứa nó ngủ chung, nhưng xem ra con Phi Phi không có ý đồ gì sâu xa đâu, mà thằng con trai vừa mới mở mang đầu óc của chúng ta lại nhát như cáy, chưa chắc đã làm nên cơm cháo gì." Không phải bố Tần khinh thường con trai mình, mà vì Tần Hiên đã từng có tiền sự "bất lực" ngay cả khi bị bỏ t.h.u.ố.c cơ mà!

 

Cái tính lề mề của nó, e là đợi đến kiếp sau cũng không thấy nó chủ động động phòng.

 

Chắc lại phải nhờ con dâu nổi m.á.u "háo sắc", đẩy đưa một phen thì may ra mới thành chuyện.

 

Mẹ Tần cười đáp: "Không phải, tôi vừa nhớ lại chuyện năm xưa ở biệt thự nghỉ dưỡng. Hồi đó Phi Phi ngủ trưa bắt buộc phải ôm gối, nhưng chiếc gối mang theo lại vô tình bị bẩn, mẹ con bé phải đem đi giặt. Chỉ thiếu gối ôm có một buổi trưa thôi mà con bé không tài nào chợp mắt được, cứ nằng nặc đòi ôm thằng Hai thay gối."

 

Bố Tần cũng sực nhớ ra, hùa theo cười phá lên: "À, chuyện hồi đó à, hahahaha. Thằng con ngốc của chúng ta đứng im như pho tượng làm gối ôm cho con bé. Đợi đến lúc Phi Phi tỉnh dậy, thằng Hai m.á.u huyết không lưu thông, cứng đờ một lúc lâu mới đứng lên nổi, đau đến toát mồ hôi hột, làm con bé khóc thét lên vì sợ."

 

Mẹ Tần tiếp lời: "Phi Phi cứ tưởng vì mình nặng quá nên đè hỏng thằng Hai rồi, hahahaha cười c.h.ế.t tôi mất. Con bé cứ vừa khóc vừa hét: Anh Tần Hiên đừng c.h.ế.t, em không bắt anh làm gối ôm nữa đâu. Cơ mà lúc đó, dù thằng Hai không nói gì, mặt cũng không có biểu cảm gì, nhưng cứ đứng trân trân nhìn Phi Phi khóc, gọi kiểu gì cũng không chịu đi, chắc trong lòng nó cuống cuồng lên rồi, chỉ là không biết cách bộc lộ thôi."

 

Bố Tần gật gù: "Đúng thế thật. Sau khi gối ôm được giặt sạch mang về, dĩ nhiên Phi Phi không bắt thằng Hai làm gối ôm nữa. Thế nhưng cứ mỗi khi con bé chuẩn bị đi ngủ, thằng Hai lại âm thầm đứng cạnh, như thể luôn sẵn sàng hy sinh thân mình làm gối ôm cho con bé vậy."

 

Mẹ Tần cười đến chảy nước mắt: "Chỉ tiếc là Phi Phi vì sợ lại làm đau thằng Hai nên sống c.h.ế.t từ chối chiếc 'gối ôm nhãn hiệu Tần Hiên', dỗ thế nào nó cũng không chịu ôm thằng Hai nữa. Chắc lúc đó thằng nhỏ hụt hẫng lắm. Không ngờ loanh quanh một vòng bao nhiêu năm, cuối cùng lại quay về vạch xuất phát."

 

Hai vợ chồng cười nắc nẻ.

 

Quý Phi lúc này đang thấy lạ trước biểu hiện của Tần Hiên, thấy anh cứ ngây ngốc nhìn mình, cô đành phải huơ huơ tay trước mặt anh.

 

Tần Hiên bừng tỉnh, định mở miệng hỏi điều gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

 

"Anh buồn ngủ rồi à?" Quý Phi hỏi: "Hay là em nằm đè lên anh khiến anh khó chịu? Thực ra cũng không cần phải ôm mãi thế này đâu."

 

Gần như không cần suy nghĩ, những lời chân thật nhất từ tận đáy lòng Tần Hiên tuôn trào: "Rất dễ chịu. Em cứ ôm anh mãi cũng được."

 

Quý Phi: "Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thật sự không sợ bị cô đè đến tê liệt nửa người sao?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Sức chịu đựng của cơ bắp đáng nể đến thế cơ à?

 

Nhưng trước khi Quý Phi kịp lên tiếng, Tần Hiên đã siết vòng tay lại, điều chỉnh tư thế để cô nằm thoải mái hơn.

 

Đã có được cái ôm này rồi, thì tuyệt đối không thể buông tay!

 

"Em định cho anh xem gì thế?" Tần Hiên hỏi.

 

Quý Phi lập tức nhớ ra, giơ điện thoại lên cùng anh lướt "dưa".

 

"Lần này đúng là mấy cái hot search chễm chệ trên bảng xếp hạng luôn, còn kinh khủng hơn mấy vụ lùm xùm lớn trước đây nữa."

 

Tần Hiên liếc qua một lượt, quả nhiên cái nào cũng bùng nổ.

 

Nào là thiếu gia nhà họ Tề vung tiền mướn thế thân, tự luyến đến mức hoang tưởng cả hai chị em đều si mê mình, âm mưu "bắt cá hai tay" nhưng cuối cùng lại phát hiện ra hai cô gái đó là chị em ruột.

 

Tóm lại, mỗi tin tức tung ra đều giật gân, dư luận mạng cũng được dịp bàn tán rôm rả chưa từng có.

 

Ban đầu Quý Phi cứ tưởng mấy cái hot search này sẽ nhanh ch.óng bị gỡ xuống.

 

Nhưng không ngờ lần này chúng lại treo lâu đến vậy.

 

Cô vô cùng tò mò.

 

"Cuộc chiến giữa ba bên, ai cũng có toan tính riêng, không dễ gì gỡ xuống được đâu." Tần Hiên phân tích.

 

"Ba bên?"

 

"Nhà họ Tề, nhà Lili và nhà họ Quách."

 

"Nhà họ Tề dĩ nhiên không muốn mất mặt, vậy là hai nhà kia đều muốn làm rùm beng chuyện này lên à?" Quý Phi ngạc nhiên.

 

"Mỗi bên đều có trọng tâm riêng, một khi đã hỗn chiến thì chẳng ai chịu nhượng bộ. Chắc chắn phải mất một thời gian đàm phán ngầm để thỏa hiệp thì mới gỡ bài xuống được." Tần Hiên giải thích.

 

Quý Phi đăm chiêu một lát: "Thực ra em tò mò nhất là thái độ của bố mẹ Quách Nhã Lan hiện tại khi cô ấy công khai chuyện của Hàn T.ử Du."

 

Vì không quen biết đôi vợ chồng đó, nên cô không thể ăn "dưa" trực tuyến được.

 

Chỉ có thể hóng hớt chuyện của Quách Nhã Lan và Hàn T.ử Du thôi.

 

"Họ rất cưng chiều Quách Nhã Lan, hơn nữa giấy không gói được lửa, họ chỉ muốn giấu giếm để giữ thể diện thôi chứ chưa hẳn là muốn bưng bít sự việc đến cùng. Mẹ Quách thì chắc không có vấn đề gì, chỉ có bố Quách là..."

 

【Cũng phải, dẫu sao thì đó là đứa con do người vợ cũ phản bội và gã nhân tình cắm sừng mình sinh ra, đàn ông nào mà chịu cho thấu. Quách Nhã Lan cũng đang tự làm khó bố mình rồi. Không biết cô ấy có dứt khoát công khai mối quan hệ của hai người hay không, chắc chắn cô ấy cũng đang phải chịu áp lực rất lớn. Không biết giờ họ thế nào rồi? Lát nữa phải check thử xem.】

 

Quý Phi mải mê suy nghĩ, bàn tay vô thức vẽ vòng tròn trên cơ bụng 8 múi của Tần Hiên.

 

Đột nhiên, cơ bụng dưới bàn tay cô khẽ giật một cái. Quý Phi bừng tỉnh, nhưng vẫn vờ như đang trầm ngâm suy nghĩ. Tuy nhiên, nội tâm cô đã bán đứng cô.

 

【Aaaaaa, đúng là tay mình còn háo sắc hơn cả mình, mới đó mà đã bắt đầu giở trò sàm sỡ rồi. Rốt cuộc mình đã kéo áo anh ấy xuống đến tận eo từ lúc nào vậy trời, ui cha, cảm giác sờ sướng dã man. Vừa được mơn trớn thân hình cực phẩm của mỹ nam, vừa được hít drama. Thế này mới đúng là tận hưởng cuộc sống chứ. Hỏi thử xem trên đời này có "thánh ăn dưa" nào có diễm phúc như mình không?】

 

Quý Phi cảm thấy mình giống hệt một nữ sắc lang, tự dặn lòng phải dừng lại, nhưng sự cam chịu của Tần Hiên, cùng những nhịp run rẩy không thể kiểm soát của anh, thực sự kích thích tâm lý "biến thái" của cô, chỉ muốn tiếp tục ăn đậu hũ của Tần Hiên, mà lại là loại không cần chịu trách nhiệm ấy.

 

Quý Phi đang sờ mó đến mức đắc ý, nhưng nào ngờ người bị cô trêu chọc đã thực sự chịu đựng đến giới hạn cuối cùng.

 

Đột ngột, cổ tay Quý Phi bị tóm lấy kéo giật lại, vòng tay siết c.h.ặ.t, nhịp thở của cả hai lập tức đan xen vào nhau.