Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 249: Vợ yêu không thể bạo dạn hơn chút sao?!



 

Ánh mắt Quý Phi bắt gặp khuôn mặt Tần Hiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của anh như muốn hút lấy linh hồn cô. Bầu không khí ám muội bất ngờ dâng lên bao trùm cả hai.

 

Quý Phi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai đến mức siêu thực trước mắt, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống. Ánh mắt cô trượt xuống, dừng lại trên đôi môi hé mở khêu gợi của anh, và cô gần như nuốt nước bọt trong vô thức.

 

【Gần, gần quá, sát sàn sạt rồi, sắp chạm môi luôn rồi!】

 

Tần Hiên bừng tỉnh, vừa rồi suýt chút nữa anh đã không kiềm chế nổi sự bốc đồng của mình… Không được, Phi Phi vẫn chưa đồng ý, làm sao anh có thể bất chấp ý nguyện của cô mà cưỡng hôn được chứ.

 

Trong suy nghĩ của Tần Hiên, quyền quyết định hoàn toàn thuộc về Quý Phi. Cô có quyền làm bất cứ điều gì với anh, nhưng anh thì tuyệt đối không được phép giở trò lưu manh.

 

【Anh ấy định làm gì thế này? Chẳng lẽ bản tính đàn ông đã trỗi dậy? Lát nữa mình nên chống cự hay thuận theo đây? Nếu giờ mình ngẩng đầu lên, khéo lại 'vô tình' chạm môi cũng nên.】

 

Trái khế ở cổ Tần Hiên khẽ trượt lên xuống, những nhịp thở căng thẳng bật ra từ khóe môi, như đang buông lời khiêu khích vô hình.

 

Tuy nhiên, người nào đó lại quá nhát cáy, chẳng dám mạnh dạn hôn tới, chỉ giỏi huyễn hoặc trong đầu.

 

"Sao… sao thế? Anh sợ nhột à? Em không cố ý đâu."

 

Tần Hiên rũ mắt xuống, vợ anh không thể mạnh dạn hơn chút nữa sao?! Ờm... thôi bỏ đi, anh cũng vô dụng chẳng kém!

 

"Không sao, khuya rồi, ngủ thôi." Giọng Tần Hiên có chút khàn đi, cơ thể bị kích thích đến mức căng cứng, nhưng sợ làm cô vợ nhỏ hoảng sợ, anh vẫn ra sức đè nén.

 

Thấy anh không truy cứu, Quý Phi liền ngoan ngoãn nằm xuống, "Ừm ừm." Nhưng vừa nằm xuống, cô lại không nhịn được quay sang ôm chầm lấy Tần Hiên.

 

Kỳ lạ thật, cứ cảm giác ôm anh rất dễ chịu.

 

Mà thôi, dù sao Tần Hiên cũng đã đồng ý rồi, vậy thì đây là quyền lợi chính đáng của cô.

 

Tần Hiên tắt đèn, đắp chăn cẩn thận cho Quý Phi. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, vẫn đủ để nhìn thấy thấp thoáng hình dáng của nhau.

 

Tần Hiên nhìn Quý Phi, cô khẽ chớp mắt.

 

"Nhắm mắt lại đi."

 

Quý Phi còn định nói gì đó, nhưng Tần Hiên bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, rồi mới thì thầm: "Chúc em ngủ ngon."

 

Trong lòng Quý Phi trào dâng một nhịp đập rộn ràng.

 

"Chúc anh ngủ ngon."

 

Đêm đó, hai người chìm vào giấc ngủ yên bình, nhưng ở ba gia đình kia, lại là một đêm thức trắng, đặc biệt là với Quách Nhã Lan và Hàn T.ử Du.

 

Quách Nhã Lan đã sớm đưa cô em gái về phòng khách sạn của mình. Hai chị em ôm nhau thủ thỉ suốt đêm trong sự phấn khích tột độ.

 

Hai chị em xa cách bao năm, dĩ nhiên phải hàn huyên tâm sự cho thỏa nỗi lòng.

 

Quách Nhã Lan cũng không hề giấu giếm, đem toàn bộ sự việc năm xưa kể hết cho Hàn T.ử Du nghe.

 

"Bố và bà ta đến với nhau vì tình yêu, nhưng ông bà nội không chấp nhận một người không môn đăng hộ đối. Thế nên, bố mẹ đã tiền trảm hậu tấu, lén lút đăng ký kết hôn rồi sinh ra chị. Cuối cùng, ông bà nội hết cách đành chấp nhận cho họ kết hôn bí mật. Phải đợi đến khi bố đạt được một số thành tựu nhất định trong kinh doanh, họ mới được công khai. Vì muốn đáp ứng sự kỳ vọng của gia đình và giảm bớt áp lực cho người phụ nữ đó, bố chị đã làm việc quần quật đến mức không có thời gian chợp mắt. Thế nhưng, bà ta lại không chịu nổi cảnh cô đơn, không chịu đựng được việc bố không có thời gian ở bên cạnh, nên đã lén lút ngoại tình với tình đầu. Khi bị bố phát hiện, bà ta liền kiếm cớ bỏ trốn cùng nhân tình. Vết sẹo trên eo chị, chính là do bà ta bỏ lại, vì chê chị là vật cản đường nên đã đẩy chị ngã lăn từ cầu thang xuống. Kết quả là gãy xương, phải phẫu thuật và để lại sẹo."

 

Quách Nhã Lan vén áo lên cho Hàn T.ử Du xem.

 

Vết sẹo rõ mồn một. Đó là vết sẹo Quách Nhã Lan cố tình giữ lại, để luôn tự nhắc nhở bản thân, vĩnh viễn không bao giờ được tha thứ cho người phụ nữ đó.

 

Những ký ức phũ phàng ấy khiến trái tim Hàn T.ử Du đau nhói. Nhìn vết sẹo của Quách Nhã Lan, nước mắt cô trực trào.

 

Cô không dám tưởng tượng, một Quách Nhã Lan bị chính mẹ ruột vứt bỏ ngày ấy đã phải chịu đựng nỗi đau giằng xé đến mức nào.

 

"Em không có thắc mắc gì sao?" Quách Nhã Lan cay đắng hỏi.

 

Hàn T.ử Du ngơ ngác nhìn cô chị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quách Nhã Lan khẽ cười khổ: "Chị nói xấu mẹ như vậy, em không hề hoài nghi chút nào sao?"

 

Hàn T.ử Du cúi đầu im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Thực ra em vẫn còn nhớ đôi chút ký ức thuở nhỏ. Có lẽ... đó là quả báo chăng. Cuộc sống của họ sau này chẳng mấy tốt đẹp, túng thiếu, mâu thuẫn liên miên. Em nhớ bà ấy ngày nào cũng oán trách bố, hễ say rượu là lại khóc lóc than hối hận. Nhà cửa lục đục, chẳng ngày nào được yên ổn. Đôi khi bà ấy còn lôi em ra làm chỗ trút giận."

 

Quách Nhã Lan hốt hoảng: "Bà ta đ.á.n.h em à?"

 

Hàn T.ử Du khựng lại, xắn tay áo lên, lộ ra một vết sẹo đã mờ. Tất nhiên, đó là vì cô không có tiền đi xóa sẹo.

 

"Có một lần bà ấy say rượu, đã dùng mảnh chai vỡ rạch vào tay em. Bà ấy bảo, nếu không vì sự tồn tại của em, vì những lời dụ dỗ của bố, bà ấy đã có thể quay về. Lúc đó em cứ tưởng ý bà ấy là quay về thời con gái độc thân. Hóa ra không phải..."

 

Quách Nhã Lan phẫn nộ quát lên: "Đồ vô liêm sỉ! Có hai đứa con gái mà bà ta chẳng màng chăm sóc t.ử tế được đứa nào. Bà ta quả thực là một kẻ ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân!"

 

Hàn T.ử Du khẽ run, nhưng cô không thốt ra những lời trách móc mẹ mình một cách dễ dàng như Quách Nhã Lan. Dù sao thì người cũng đã khuất.

 

Quách Nhã Lan không kìm được mà ôm chầm lấy Hàn T.ử Du.

 

"Chị, em xin lỗi." Hàn T.ử Du nói với giọng trầm buồn.

 

Quách Nhã Lan gạt phăng đi: "Nói ngốc gì thế, người có lỗi với chị là bà ta, liên quan gì đến em. Cả hai chúng ta đều là những kẻ xui xẻo, vớ phải một người mẹ tồi tệ."

 

Hàn T.ử Du khẽ mỉm cười: "Ít nhất thì bà ấy cũng cho em một người chị tuyệt vời."

 

Cô vốn dĩ đinh ninh mình là một kẻ tứ cố vô thân, nào ngờ ông trời lại ban cho cô một người chị xuất sắc và lợi hại đến vậy. Chẳng khác nào cô đang nằm mơ!

 

Quách Nhã Lan cũng bật cười: "Đúng vậy, việc tốt duy nhất mà bà ta từng làm, chính là để lại cho chị một đứa em gái tốt như thế này."

 

Đang trò chuyện, điện thoại bàn trong phòng khách sạn của Quách Nhã Lan chợt đổ chuông. Có lẽ vì gọi di động không được, nên người ta đành phải gọi vào số máy bàn.

 

Và số người có thể gọi đến đây thì đếm trên đầu ngón tay.

 

Quách Nhã Lan đứng dậy bắt máy, cười nói: "Chắc là bố mẹ chị gọi tới đấy, giờ này bên đó chắc vừa mới dậy. Hahaha, vừa mở mắt ra mà nghe tin chấn động bên này, chắc họ sốc lắm."

 

Hàn T.ử Du lập tức trở nên căng thẳng, sắc mặt vô cùng phức tạp. Ở lập trường của cô, cô có chút sợ hãi khi phải đối mặt với bố của Quách Nhã Lan. Cô đoán rằng, người đàn ông đó hẳn phải rất căm ghét sự tồn tại của cô.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Quách Nhã Lan nhạy bén nhận ra sự bối rối của Hàn T.ử Du, bèn an ủi: "Đừng lo, em chỉ có quan hệ với chị thôi, không liên quan gì đến họ cả."

 

"Chuyện chúng ta công khai quan hệ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến nhà họ Quách phải không? Như thế cũng là một sự tổn thương đối với hai bác." Hàn T.ử Du, sau bao ngày lăn lộn bên cạnh Tề Lập, ít nhiều cũng hiểu được một số chuyện.

 

"Haha, lúc có kết quả giám định ADN, chị đã nói chuyện với bố mẹ rồi. Họ bảo chuyện của chị, chị cứ tự mình quyết định."

 

Nói xong, Quách Nhã Lan nhấc ống nghe. Quả nhiên, đầu dây bên kia là giọng nói trầm thấp, đầy tức giận của bố Quách, xen lẫn tiếng an ủi nhẹ nhàng của mẹ Quách.

 

Quách Nhã Lan thè lưỡi, ngoan ngoãn khai báo toàn bộ sự việc. "Sao thế ạ? Bố bảo con tự quyết định mà?"

 

"Nhưng bố đâu có bảo con quậy tung beng lên thế này!" Bố Quách cạn lời. "Con giỏi giang thế thì tự đi mà dọn đống tàn cuộc do mình gây ra đi!"

 

Quách Nhã Lan quay sang làm mặt quỷ với Hàn T.ử Du đang lo lắng, rồi lại tiếp tục dỗ dành bố mình.

 

Từ đầu đến cuối cuộc gọi, bố Quách không hề đả động một lời nào đến Hàn T.ử Du.

 

Thực ra, nhờ sự xuất hiện của mẹ Quách, những vết thương lòng của bố Quách và Quách Nhã Lan từ lâu đã được chữa lành. Chỉ là bố Quách không có bất kỳ lý do gì để quan tâm đến đứa con rơi của người phụ nữ kia ở bên ngoài. Nhưng ông cũng không ngăn cấm Quách Nhã Lan nhận lại em gái.

 

Ngược lại, khi mẹ Quách nhận điện thoại, bà đã nhẹ nhàng hỏi thăm vài câu. Nghe Quách Nhã Lan kể về hoàn cảnh bi đát của Hàn T.ử Du, mẹ Quách vô cùng đồng cảm và đã ân cần hỏi han.

 

"Em ấy đang ở cạnh con đây, hai chị em đang bồi đắp tình cảm. Mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ em ấy, không ai được phép ức h.i.ế.p em gái con đâu." Quách Nhã Lan vừa đùa giỡn, vừa cười nói: "Mẹ ơi, giờ con đã có em gái rồi, khi nào mẹ sinh cho con một đứa em trai nữa đây?"

 

"Cái con bé này, ăn nói linh tinh gì thế!"

 

"Con đâu có nói linh tinh. Ý con là, giờ con đã có em gái rồi, mẹ không cần phải lo lắng cho con nữa, mau sinh thêm em trai đi." Quách Nhã Lan cười vô tư. Tiếng cười của cô khiến Hàn T.ử Du cũng cảm nhận được rằng, gia đình họ thực sự không hề phản đối việc cô và chị gái nhận lại nhau. Cô cũng dần bị sự vui vẻ ấy lây nhiễm.

 

Nếu chị gái thực sự có thêm một đứa em trai, dù chẳng có quan hệ m.á.u mủ gì, cô nghĩ mình cũng sẽ rất yêu thương đứa trẻ đó.