Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 279: Đến lúc thực hiện lời hứa cá cược rồi



 

【Ông Du sợ c.h.ế.t khiếp nên phải lặn lội ra nước ngoài chữa bệnh. Đúng là cái ông này ám ảnh chuyện sinh đẻ thật. Vất vả lắm mới kiếm được người phụ nữ chịu đẻ con cho mình, chắc chắn không muốn cơ thể xảy ra mệnh hệ gì.】

 

Nghe được sự thật, cả gia đình nhà họ Tần chỉ biết lắc đầu ngao ngán: Bộ nhà ông ta có ngai vàng cần người thừa kế chắc.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

【Tình hình hiện tại xem chừng hết hi vọng rồi.】

 

Nhà họ Tần cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Dù sao cũng chỉ là dời ngày cưới, hiện tại chưa nghe ngóng được thêm "dưa" gì hấp dẫn nên họ cũng chẳng mặn mà.

 

Dạo gần đây, ai cũng thấy Quý Phi có vẻ bận rộn. Hỏi thì cô cứ úp úp mở mở, giấu kín bưng.

 

Chỉ có Tần Hiên là đứng ngồi không yên.

 

Mãi đến một buổi tối, Tần Hiên vừa tắm xong bước ra đã bắt gặp nụ cười tủm tỉm đầy ẩn ý của Quý Phi.

 

Mắt cô sáng rực lên, trông như một con mèo nhỏ vừa ăn vụng, cô cười toe toét: "Chịu chơi chịu phạt nha Tần tổng, chúng ta bắt đầu được chưa?"

 

Vì Sầm Đinh đã chọn phương án làm con nuôi, Quý Phi thắng cược, giờ là lúc Tần Hiên phải thực hiện lời hứa.

 

Mặt Tần Hiên thoáng ngượng ngùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống trước bàn trang điểm.

 

Trong lòng anh vừa có chút hụt hẫng, lại vừa thấy bất lực.

 

"Thật sự phải làm vậy sao? Không đổi yêu cầu khác được à?" Tần Hiên cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng.

 

Cứ tưởng Quý Phi thắng cược sẽ bắt anh làm chuyện gì đó... thân mật hơn cơ, ai dè...

 

Quý Phi háo hức cầm túi đồ trang điểm lên: "Quần áo, tóc giả em chuẩn bị hết rồi. Em đã đặc biệt học lỏm từ Tiểu Đường đấy, đảm bảo sẽ biến anh thành một đại mỹ nhân."

 

【Hehe, khuôn mặt hoàn hảo của Tần Hiên mà giả gái thì chắc chắn là đẹp khuynh nước khuynh thành luôn! Nhìn ảnh hồi nhỏ là biết ngay có nét con gái rồi. Phải xem thử Tần Hiên phiên bản nữ trông thế nào mới được! Rồi tha hồ mà cọ má với 'tỷ tỷ' xinh đẹp nha!】

 

Biểu cảm của Tần Hiên trở nên khó tả. Lúc này anh chỉ biết âm thầm oán trách bố mẹ đã gieo vào đầu Quý Phi cái ý tưởng kỳ quái này.

 

Cũng nhờ tiếng lòng của Quý Phi, Tần Hiên mới biết được, tuần trước lúc xem cuốn album gia đình, Quý Phi đã vô tình thấy bức ảnh anh mặc váy công chúa lúc nhỏ.

 

Bản thân anh còn chẳng nhớ mình từng mặc váy. Anh chỉ nhớ Tần Triều từng bị mẹ bắt mặc đồ con gái, hình như mẹ anh có sở thích kỳ lạ này. Anh cứ ngỡ mình đã quên tiệt chuyện đó, dù sao hồi nhỏ trí nhớ của anh cũng có chút khiếm khuyết.

 

Trong căn phòng cách đó không xa, mẹ Tần bỗng hắt xì một cái.

 

"Sao thế? Cảm lạnh à?" Bố Tần hỏi.

 

Mẹ Tần vừa nhét mấy bức ảnh mới rửa vào album, vừa xoa mũi: "Đâu có... Ơ này, ông xem bức ảnh này đi. Ánh mắt thằng con trai nhìn Phi Phi kìa, trái tim người mẹ già này tan chảy mất thôi."

 

Bố Tần xích lại gần xem. Đó là bức ảnh chụp ở phòng khách mới đây. Quý Phi và Tần Nghiên đang cười nói vui vẻ, còn Tần Hiên tuy không tham gia trò chuyện nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t vào Quý Phi. Ánh mắt chan chứa tình yêu thương ấy, ngay cả qua một bức ảnh tĩnh cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Rõ ràng là trong mắt trong tim chỉ có duy nhất một người.

 

"Thằng Hai dạo này thay đổi nhiều thật, đều nhờ Phi Phi cả. Trước đây nó đâu có chịu nán lại lâu bên cạnh chúng ta, cũng chẳng bao giờ cùng bàn luận chuyện phiếm, chỉ biết cắm đầu vào công việc, sống trong thế giới của riêng mình." Bố Tần cảm thán.

 

"Đúng vậy, nhờ có Phi Phi. Tôi đã biết ngay con bé là ngôi sao may mắn của Tần Hiên mà." Mẹ Tần cười, xếp bức ảnh vào album. Bà lật lại những trang trước, nơi có bức ảnh từ một năm trước, khi mối quan hệ của hai đứa còn đang căng thẳng nhất.

 

Mẹ Tần nhìn Quý Phi trong những khoảng thời gian khác nhau, bỗng cảm thấy có gì đó khang khác. Bà lật qua lật lại đối chiếu, cảm giác... rõ ràng là cùng một khuôn mặt, nhưng lại như hai người hoàn toàn khác biệt.

 

Tất nhiên, con trai bà trong ảnh cũng khác một trời một vực. Một người thì lạnh lùng, xa cách, người kia thì thôi khỏi phải nói, đúng chuẩn "kẻ cuồng si". Nhưng với linh cảm của một người mẹ, mẹ Tần biết đó vẫn là Tần Hiên. Còn Quý Phi... chắc do bà không hiểu rõ bằng mẹ ruột của cô ấy nên mới thấy lạ chăng.

 

Bà lật về trang đầu tiên, nhìn thấy một bức ảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó là một trong số ít những bức ảnh hồi nhỏ Tần Hiên chịu nhìn thẳng vào ống kính.

 

Thực ra anh không nhìn vào ống kính, mà là đang nhìn người chụp ảnh.

 

Bức ảnh này có chút lỗi, góc trên bên phải bị mờ. Đó là do lúc nhỏ Phi Phi lần đầu cầm máy ảnh, tay run nên vô tình để ngón tay che mất một góc ống kính.

 

Sở dĩ Phi Phi chủ động đòi chụp ảnh, là vì cô bé tinh nghịch ấy đã ép Tần Hiên mặc chiếc váy công chúa của mình, muốn lưu lại khoảnh khắc ấy.

 

Chiếc váy bồng bềnh màu xanh nước biển, dải đăng ten xanh buộc trên mái tóc đen nhánh, môi đỏ răng trắng. Trông Tần Hiên lúc ấy phi giới tính, xinh đẹp vô cùng.

 

Phi Phi sung sướng ôm chầm lấy Tần Hiên hồi lâu, thích thú như vừa được tặng một con b.úp bê khổng lồ.

 

Cũng chính vì sự cố nhỏ này mà mẹ Tần cũng "lây" luôn sở thích giả gái cho con trai. Nhưng sau đó Tần Hiên không chịu hợp tác nữa, đành phải chuyển mục tiêu sang Tần Triều nhỏ tuổi hơn.

 

Bây giờ tụi nhỏ lớn hết rồi, chắc chắn không thể chơi trò này được nữa.

 

Mẹ Tần chép miệng tiếc rẻ, hoàn toàn không hay biết cô con dâu quý hóa của bà lúc này đang "lộng hành" ra sao.

 

Trước bàn trang điểm, Tần Hiên cảm giác trên mặt mình bị trát hết lớp này đến lớp khác, cũng phải gần cả tiếng đồng hồ rồi.

 

Anh xót xa nhìn vợ: "Tay em có mỏi không? Nếu em thích anh trang điểm, em có thể gọi chuyên gia trang điểm đến mà..."

 

"Thế sao được! Dáng vẻ giả gái của Tần tổng làm sao có thể để người khác nhìn thấy. Tuy là 'chơi chịu phạt', em cũng không thể để anh mất mặt được."

 

Tuy có hơi xấu hổ, nhưng Tần Hiên thực sự không muốn vợ phải vất vả. Dù sao bình thường Quý Phi cũng ít trang điểm, tay nghề còn non kém, mọi thứ đều phải học cấp tốc. Ban đầu, thấy cô vui vẻ làm trò, anh không nỡ cản. Giờ thấy cổ tay cô run run, anh mới không kìm được mà lên tiếng.

 

Chưa kịp nói hết câu, anh đã nghe thấy tiếng lòng của Quý Phi.

 

【Hơn nữa, làm sao có thể để người khác sờ mó lên mặt Tần Hiên được chứ ~】

 

Tần Hiên sững người. Một câu nói đơn giản mà khiến tim anh đập rộn ràng, lời định nói cũng nghẹn lại ở cổ họng.

 

Ừm, khuôn mặt anh chỉ có Phi Phi mới được phép chạm vào.

 

Chẳng mấy chốc, lớp trang điểm và tóc giả đã hoàn thiện. Đôi tay nãy giờ đang bận rộn trên mặt anh cuối cùng cũng dừng lại.

 

Tần Hiên mở mắt nhìn Quý Phi, bắt gặp ánh mắt cô đang ngây dại.

 

Tần Hiên có chút bất an: "Trông kỳ lắm à?"

 

Quý Phi bỗng đỏ bừng mặt, đôi mắt sáng rỡ, phấn khích giục: "Nhanh nhanh nhanh, thay đồ đi!"

 

Tần Hiên bị đẩy đứng dậy. Lúc trước anh đã tắm xong và đang mặc áo choàng tắm. Bộ đồ "nữ trang" Quý Phi chuẩn bị cho anh thực chất là một chiếc váy ngủ nữ màu trắng tinh khôi, thiết kế khá cầu kỳ. Khi mặc vào trông có hơi kỳ cục, nhưng chỉ cần anh ngả người lên giường, dùng chăn gối che đi phần lớn những đường nét góc cạnh nam tính, thì độ chân thực gần như tuyệt đối.

 

Nhìn từ xa, anh hệt như một nữ thần thanh lãnh, một "đóa hoa tuyết" kiêu sa đang say giấc nồng.

 

Cảnh tượng này mà để chị Bùi nhìn thấy, chắc chắn chị ấy sẽ quỳ rạp xuống xin anh gia nhập showbiz mất.

 

Không cần diễn xuất, chẳng cần kỹ năng, chỉ cần khuôn mặt ấy thôi cũng đủ để khuynh đảo cả giới giải trí. Quý Phi dùng điện thoại điên cuồng chụp ảnh từ mọi góc độ. Tần Hiên không biết tạo dáng, chỉ đành ngoan ngoãn nhìn theo hướng của Quý Phi.

 

【Á á á, đúng là nhan sắc của Tần Hiên, dù ở hình hài nam hay nữ cũng đều 'sát thương' cực mạnh!】

 

"Aaaa, vợ ơi, chị đến đây!" Quý Phi chụp xong, quăng luôn điện thoại, tinh nghịch hét lớn rồi lao nhào tới.