Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 280: Hôn một cái, lại hôn thêm cái nữa



 

Không biết có phải do Tần Hiên trong hình hài nữ giới trông dễ bắt nạt và gần gũi hơn không, mà Quý Phi cứ thế lao thẳng lên giường, bổ nhào vào người "mỹ nhân" Tần Hiên.

 

Bị Quý Phi bất ngờ lao vào lòng, Tần Hiên khẽ rên một tiếng, nhưng rồi lại cưng chiều dang tay ôm lấy cô.

 

"Em vừa gọi anh là gì cơ?" Tần Hiên nhướng mày, giọng đầy bất lực.

 

Quý Phi chống tay lên cơ bụng săn chắc của Tần Hiên, nhưng lại cảm nhận được độ mềm mại của lớp vải váy ngủ. Sự đối lập này khiến cô không nhịn được cười.

 

Cô nhoài người lên, từ trên cao nhìn xuống "mỹ nhân", cười tít mắt: "Đẹp thế này thì chắc chắn là vợ em rồi."

 

【Trên đời này ai may mắn như mình, vừa có một anh chồng cực phẩm lại vừa có một cô vợ tuyệt sắc! Là mình đây!!!】

 

Quý Phi bị nhan sắc làm cho mờ mắt, đắc ý đến mức quên cả trời đất.

 

Còn Tần Hiên, khi nghe được lời thừa nhận đó, ánh mắt anh chợt trở nên sâu thẳm. Dáng vẻ lém lỉnh của Quý Phi như gõ nhịp vào cánh cửa trái tim anh, rung động tận sâu thẳm linh hồn. Khung cảnh tươi đẹp này dường như anh đã từng chứng kiến ở đâu đó.

 

Trái tim Tần Hiên đập loạn nhịp, sự rung động ấy xuyên qua lớp váy ngủ mỏng manh, truyền thẳng sang Quý Phi.

 

Cô khẽ giật mình, lúc này mới thực sự bắt gặp ánh mắt anh. Nhờ lớp trang điểm, đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây lại trở nên đong đầy tình ý. Quý Phi nhìn anh, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

 

Hình ảnh trước mắt như vô tình trùng khớp với bức ảnh mà mẹ Tần từng cho cô xem.

 

Chẳng biết là do ảo giác hay một sự thôi thúc mãnh liệt nào đó trào dâng.

 

Một tuyệt tác đẹp đẽ thế này, quả thực xứng đáng được ôm ấp, nâng niu, và... dường như đây không phải lần đầu cô có ý nghĩ táo bạo ấy.

 

Đến khi Tần Hiên định thần lại, mọi thứ xung quanh như đảo lộn.

 

Khuôn mặt Quý Phi bất ngờ phóng to trước mắt anh. Đôi môi phủ lớp son bóng the mát của cô khẽ chạm vào môi anh, mang theo một hơi ấm hoàn toàn khác biệt. Hơi thở hai người hòa quyện, khoảnh khắc ấy, Tần Hiên có cảm giác linh hồn mình như bay bổng.

 

Anh thấy cả người nóng rực, m.á.u trong huyết quản như sục sôi. Một luồng khí nóng lan tỏa khắp cơ thể, tựa như một con báo săn đang chực chờ vồ mồi. Nhưng anh vẫn cố kìm nén mọi xúc cảm, cẩn trọng đón nhận nụ hôn ấy. Anh sợ tất cả chỉ là ảo ảnh, sợ một cái chớp mắt thôi cũng đủ làm tan vỡ giấc mơ tuyệt đẹp này.

 

Tuy nhiên, dẫu Tần Hiên có đứng im như tượng, áp lực trên môi cũng nhanh ch.óng biến mất.

 

Anh phản xạ tự nhiên ngẩng đầu lên, muốn tìm lại nụ hôn ấy, muốn kéo dài sự ngọt ngào này.

 

【Á á á á, sao mình lại hôn anh ấy mất rồi!】

 

Tần Hiên chưa kịp đuổi theo, Quý Phi đã vội vã lật người xuống, ôm mặt co rúm ở một góc giường.

 

【Trời ơi, chẳng lẽ vì thấy tổng tài mặc váy nữ trông dễ bị bắt nạt quá, ít áp lực nên mình mới vô tư trêu ghẹo anh ấy?!】

 

【Nhưng mà môi anh ấy mềm thật, lại còn ngọt nữa, thích ghê... Cơ mà mình bất ngờ hôn anh ấy thế này, anh ấy có nghĩ mình là loại con gái tùy tiện không nhỉ!】

 

【C.h.ế.t mất, lỡ anh ấy truy hỏi... mình biết trả lời sao đây!!!】

 

【Nhưng mà... muốn hôn thêm cái nữa quá.】

 

Nghe những dòng suy nghĩ rối bời của Quý Phi, Tần Hiên chỉ biết thở hắt ra một tiếng bất lực.

 

Anh xoay người, dang tay kéo Quý Phi vào lòng. Quả nhiên, người trong vòng tay anh khẽ giật mình. Anh thoáng thấy vùng da sau gáy trắng ngần của cô đã ửng đỏ, rõ ràng là đang rất ngượng ngùng.

 

Quý Phi có chút căng thẳng, nhưng rồi lại nghe Tần Hiên lên tiếng: "Em hài lòng chưa?"

 

"À... hài lòng, hài lòng lắm." Quý Phi suýt nữa thì lắp bắp.

 

"Vậy anh đi tẩy trang được chưa?" Giọng Tần Hiên vẫn điềm đạm.

 

Quý Phi lập tức bật dậy như lò xo, cúi gằm mặt: "Anh đi thay đồ trước đi, lát nữa em giúp anh."

 

【Lạ thật, sao anh ấy chẳng nói gì vậy?】

 

Tần Hiên dĩ nhiên không muốn Quý Phi cảm thấy bất kỳ áp lực nào. Giữa họ, quyền chủ động luôn nằm trong tay cô. Chỉ là... anh cũng có chút uất ức nhỏ nhoi cần được giải tỏa.

 

Đi cùng Tần Hiên vào phòng tắm, anh hơi cúi người xuống để Quý Phi tẩy trang. Khi vẻ đẹp trai, nam tính của vị tổng tài dần lộ diện, thao tác của Quý Phi lại càng trở nên chậm chạp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến lúc lau môi, nhớ lại hành động "đồi bại" ban nãy, Quý Phi không khỏi chột dạ.

 

Cô vốn định bảo Tần Hiên tự làm, nhưng mở miệng ra lại thấy ngượng ngùng, đành c.ắ.n răng quyết định đ.á.n.h nhanh rút gọn.

 

Nhưng vì quá vội vàng nên thao tác thiếu sự tỉ mỉ, khiến đôi môi Tần Hiên sau khi tẩy trang xong hơi sưng đỏ.

 

Quý Phi nhìn "tác phẩm" của mình, định bối rối rụt tay lại thì bất ngờ bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đúng lúc này, Tần Hiên mở mắt. Vì đang tẩy trang nên hai người đứng rất gần nhau. Khi anh mở mắt, khoảng cách giữa ánh nhìn của cả hai gần đến mức như làm nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

 

Quý Phi vẫn chưa kịp hoàn hồn, liền lắp bắp, ánh mắt né tránh: "Làm... làm sao?"

 

"Em thích nam hay nữ?"

 

Câu hỏi không đầu không đuôi khiến não bộ Quý Phi hoàn toàn đình trệ.

 

"Hả? Tất nhiên là nam rồi."

 

Ánh mắt Tần Hiên khẽ chớp, yết hầu chuyển động: "Vậy sao? Anh có hơi lo đấy..."

 

Âm điệu cuối cùng của câu nói đã chìm lấp trong cái chạm môi của hai người.

 

Quý Phi mở to mắt, đồng t.ử chấn động dữ dội, còn sốc hơn cả lúc nãy. Suy cho cùng, nụ hôn khi nãy là do cô làm trong lúc mơ màng, đối diện với một nhân vật có nửa phần là do cô "hư cấu" ra.

 

Còn bây giờ, cô đang phải đối mặt với một Tần Hiên thật sự, trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, bị anh kéo sát lại...

 

Vẫn là một nụ hôn khẽ khàng, lướt qua như gió thoảng, nhưng lại khiến cả hai cảm nhận được pháo hoa nổ tung trong lòng.

 

Khi Quý Phi hoàn hồn, cô nghe thấy một giọng nói trầm thấp, đầy từ tính, cố kìm nén sự vui sướng nhưng vẫn tràn ngập tiếng cười, ra vẻ bình thản: "Giờ thì anh hết lo rồi."

 

Quý Phi chẳng biết mình đã chìm vào giấc ngủ như thế nào. Cô chỉ lờ mờ cảm nhận được, vào rạng sáng hôm sau, khi cô còn đang mơ màng, nụ hôn chào buổi sáng vốn quen thuộc trên trán nay lại nhẹ nhàng đậu trên môi cô, mỏng manh như một chiếc lông vũ. Sự ngứa ngáy khiến cô bất giác l.i.ế.m môi, rồi dường như cô nghe thấy tiếng nuốt nước bọt khe khẽ của ai đó.

 

Quý Phi trong cơn mơ màng như cảm nhận được nguy hiểm, rúc sâu vào chăn tiếp tục giấc mơ đẹp.

 

Còn người nào đó lại phải chạy vào nhà vệ sinh một chuyến trước khi có thể ra khỏi cửa.

 

Cặp đôi ngốc nghếch này tiến triển thật chậm chạp.

 

Dẫu sao thì ngày cưới của nhà họ Du cũng sắp đến.

 

Mặc dù ông Du không còn hy vọng có thêm con nối dõi, nhưng đám cưới vẫn phải diễn ra như kế hoạch.

 

Tối hôm đó, mọi người đang ngồi trong phòng khách bàn chuyện đi dự đám cưới vào ngày hôm sau, thì Quý Phi lại mất tập trung vì những tin nhắn liên tục đổ về từ Quách Nhã Lan.

 

Cô cứ tưởng có chuyện gì gấp, mở ra xem thì dòng tin đầu tiên đập vào mắt: "Quý Phi, em có biết dạo này Du Duyệt và Bạch Tiểu Khê xảy ra chuyện gì không?"

 

Mặt Quý Phi đầy dấu chấm hỏi, nhìn kỹ lại thì ra dạo gần đây Quách Nhã Lan và Sầm Đinh đang liên hệ với Bạch Tiểu Khê để gửi quà cưới. Mặc dù vẫn liên lạc được, nhưng Bạch Tiểu Khê – người vốn dĩ luôn nhiệt tình, cởi mở – lại nói chưa được vài câu đã cúp máy, giọng điệu còn mệt mỏi, rã rời, nhắn tin cũng ít khi trả lời. Tóm lại là vô cùng kỳ lạ.

 

Quý Phi rất muốn nói, các người là bạn bè chơi thân bao năm còn không biết, làm sao tôi biết được.

 

Nào ngờ Quách Nhã Lan chẳng đợi cô trả lời, thẳng thắn yêu cầu: "Bà hoàng ăn dưa, khai mau, có biến gì đúng không?"

 

Quý Phi: ...

 

Quý Phi ném điện thoại cho Tần Hiên. Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Dạo gần đây Du Duyệt cũng không thấy xuất hiện trên mạng xã hội, có vẻ rất bận."

 

Lời nói của anh lập tức thu hút sự chú ý của cả nhà, ai nấy đều tò mò hỏi xem có chuyện gì.

 

Quý Phi nhân cơ hội bật "hệ thống ăn dưa" để kiểm tra.

 

【Làm sao mà có chuyện được chứ, để tôi xem nào... Á???!!!!】

 

Cả nhà lập tức ngồi ngay ngắn lại, nét mặt nghiêm trọng. Có biến thật à? Không lẽ không phải là chuyện ông Du bị vô sinh?

 

【Trời đất ơi, sao lại ra nông nỗi này! Cô vợ mới bị sảy t.h.a.i rồi, mà nguyên nhân lại là do một t.a.i n.ạ.n từ phía Bạch Tiểu Khê! Hiện giờ ông Du vẫn chưa biết đứa c.o.n c.uối cùng của mình đã không còn. Đã thế, vì chuyện vô sinh, ông ấy càng coi trọng đứa bé này hơn. Cả Du Duyệt và Bạch Tiểu Khê đều hiểu, nếu ông Du biết sự thật thì chuyện này sẽ rắc rối to.】