Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 290: Anh ta mua luôn cả vé máy bay, chuẩn bị chuồn thẳng rồi



 

【Chậc, tôi cá là lúc này Kha Vân Nhi đang cười thầm đắc ý trong lòng. Không chừng cô ả đã tính xong kế sách dùng bí mật này để ép hai người họ chia tay, rồi còn tự huyễn hoặc mình là sứ giả công lý đến giải cứu Du Duyệt nữa cơ. Rắc rối to rồi đây! Nhưng mà tôi cũng tò mò muốn xem thử, khi cô ả phơi bày mọi chuyện, mà Du Duyệt vẫn kiên quyết chọn Bạch Tiểu Khê, thì bộ mặt của cô ả sẽ t.h.ả.m hại đến mức nào. Nhưng thôi, bỏ đi, đây là vết thương lòng của Bạch Tiểu Khê, tốt nhất là không nên động vào.】

 

Đang mải suy tư, Quý Phi bỗng cảm nhận được cơ thể của Bạch Tiểu Khê - người đang nép vào vòng tay cô - khẽ run lên.

 

Chắc hẳn cô ấy đã run rẩy từ trước, nhưng vì Quý Phi mải mê "hóng dưa" nên không nhận ra. Giờ đây, khi sự kích động của Bạch Tiểu Khê dâng trào, Quý Phi mới cảm nhận rõ rệt.

 

Cô vội cúi xuống nhìn Bạch Tiểu Khê, xót xa khôn xiết. Cô gái luôn tươi tắn, rạng rỡ ngày nào giờ đây như người mất hồn, nỗi đau hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt.

 

Đôi mắt đờ đẫn, ánh nhìn vỡ vụn, cả khuôn mặt đỏ bừng vì cảm xúc dồn nén, những đường gân xanh hằn rõ trên trán, tựa như có thể ngất lịm đi bất cứ lúc nào.

 

Quý Phi chợt luống cuống, không biết phải làm sao.

 

Tần Hiên âm thầm thở dài. Bạch Tiểu Khê có lẽ còn chẳng nhận ra, một cô gái đơn thuần như cô, khi mang trong mình căn bệnh đó mà những người xung quanh không ai hay biết, thì chứng tỏ gia đình và Du Duyệt đã yêu thương, che chở cô đến nhường nào. Họ đã giấu giếm mọi tổn thương để cô có thể sống vô âu vô lo.

 

Đáng tiếc, sự xuất hiện bất ngờ của Kha Vân Nhi đã đập tan mọi công sức mà những người yêu thương cô đã cất công xây dựng.

 

Chỉ có thể trách số phận quá trớn trêu.

 

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Bạch Tiểu Khê rung lên. Quý Phi tinh mắt nhìn thấy tên người gọi, bất chấp mọi thứ, cô giật lấy điện thoại, tắt máy ngay lập tức, rồi nhắn tin giục Du Duyệt mau ch.óng đến đây mà dỗ dành vợ. Còn chần chừ nữa là mất vợ như chơi.

 

Mặc dù Du Duyệt vô tội, nhưng rắc rối này là do anh ta rước về, thì anh ta phải tự mình giải quyết cho triệt để.

 

Về phía Du Duyệt, khi nhìn thấy địa chỉ nhận được lại nằm ngay sát căn phòng mình vừa đứng, anh ta toát mồ hôi hột. Đối diện với chuyện của Bạch Tiểu Khê, anh ta không dám chủ quan, mặc kệ đám bạn đang trò chuyện, bật dậy lao đi như bay.

 

Vừa nãy mọi người còn úp mở nhắc khéo anh ta về khoảng cách với Kha Vân Nhi, giờ thấy anh ta ba chân bốn cẳng bỏ chạy, ai nấy đều ngỡ ngàng.

 

"Cậu ta làm sao thế?" Kinh Diễm ngạc nhiên.

 

"Hiếm khi thấy cậu ta cuống cuồng mặt cắt không còn một giọt m.á.u thế này. Xảy ra chuyện gì à?" La Phỉ tiếp lời.

 

Quách Nhã Lan thì chẳng buồn phân tích lằng nhằng, đứng phắt dậy kéo tay Sầm Đinh đi thẳng.

 

Sầm Đinh ngơ ngác: "Đi đâu?"

 

"Linh cảm mách bảo tôi có biến! Lớn chuyện rồi!" Quách Nhã Lan nhướng mày đắc ý: "Không chừng con mụ yêu nghiệt kia lại giở trò gì rồi. Bọn mình đi theo dõi Du Duyệt đi, nhỡ cậu ta dám làm tổn thương cô bé ngây thơ như Tiểu Khê, các cậu phải có trách nhiệm tẩn cậu ta một trận ra bã đấy nhé."

 

Bị réo tên, Kinh Diễm và La Phỉ đành cun cút theo sau.

 

Trong bụng họ thầm nghĩ, trước đây nhóm bọn họ đâu có đam mê "hóng hớt" đến mức này.

 

Cả đám rồng rắn bám theo sau lưng Du Duyệt.

 

Bên kia, Du Nghị cũng đã trút hết nỗi lòng với Kha Vân Nhi, còn cô ả thì có vẻ nhiều tâm sự nên than mệt.

 

Từ đầu đến cuối, Kha Vân Nhi vẫn không hiểu nổi mục đích của Du Nghị là gì. Tóm lại, xả xong một tràng rồi hắn cũng chẳng đe dọa thêm câu nào. Lấy cớ sắp đến giờ làm lễ và có người sẽ lên tìm, cô ả đuổi khéo hắn đi.

 

Trong lòng Du Nghị cũng ngổn ngang trăm mối. Mang theo bí mật động trời này, hắn liền nhân cơ hội chuồn lẹ.

 

Vừa bước ra hành lang, hắn bắt gặp Du Duyệt đang hớt hải chạy tới.

 

Sắc mặt Du Nghị bỗng trở nên khó coi.

 

"Chú làm gì ở đây?" Du Duyệt hỏi giật giọng.

 

Du Nghị nhếch mép cười khẩy, định châm chọc vài câu dọa thằng cháu, nhưng lại khựng lại khi thấy cả một đội quân rầm rộ kéo theo sau lưng Du Duyệt.

 

Tình huống gì đây? Chẳng phải Du Duyệt đang lén lút đến tòm tem với Kha Vân Nhi sao? Hai người vẫn còn chuyện gian díu chưa bàn xong mà. Cớ sao lại kéo theo cả tá người đến đây?

 

Du Nghị cứ ngỡ mình hiểu lầm, có lẽ đám người này thấy bên dưới ồn ào quá nên lên lầu tìm chỗ nghỉ ngơi chăng.

 

Hắn cũng chẳng buồn xen vào, lách qua đám người rồi bỏ đi thẳng.

 

Du Duyệt lúc này chẳng còn tâm trí đâu bận tâm đến ai khác, anh lao thẳng vào phòng.

 

Vừa mở cửa, anh đã sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh không để ý đến sự hiện diện của Quý Phi và Tần Hiên, mà ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào Bạch Tiểu Khê đang nức nở. Trái tim anh nhói đau, hai hốc mắt đỏ hoe. Từ lần chia tay mấy năm trước, anh chưa bao giờ thấy cô khóc t.h.ả.m thiết đến vậy.

 

Trong đầu Du Duyệt vẽ ra đủ thứ viễn cảnh tồi tệ, anh vội vàng lao tới định giải thích.

 

May thay, sau khi nghe lén xong, Tần Hiên đã nhanh tay đóng kín cửa ban công. Không cần phải lo chuyện "tai vách mạch rừng" nữa.

 

Đám bạn đi theo Du Duyệt thấy ba người trong phòng thì kinh ngạc tột độ.

 

Quách Nhã Lan là người nhanh nhạy nhất. Cô lập tức đẩy mọi người vào phòng, đóng cửa lại, rồi phấn khích quay sang Quý Phi: "Đúng là có biến thật!"

 

Quý Phi khóe miệng giật giật, sao lại kéo theo cả bầu đoàn thê t.ử thế này.

 

Lúc này, Du Duyệt đã ôm c.h.ặ.t lấy Bạch Tiểu Khê, luống cuống dỗ dành, lời lẽ lộn xộn.

 

"Tiểu Khê, em sao thế? Em nghe thấy gì rồi à? Em hiểu lầm rồi đúng không? Anh có thể giải thích mọi chuyện, em chỉ cần nhớ là anh yêu em, anh chỉ yêu mình em thôi, anh, anh..."

 

Nhìn Bạch Tiểu Khê chỉ nức nở không nói thành lời, Du Duyệt hoàn toàn bất lực.

 

La Phỉ bước tới hỏi Tần Hiên: "Chuyện gì vậy?"

 

Kinh Diễm xen vào: "Hai người chuồn đi lúc nãy là để tìm Tiểu Khê à?"

 

Sầm Đinh thấy Bạch Tiểu Khê khóc tội nghiệp quá, đã tự động đi tìm khăn và nước ấm.

 

Quách Nhã Lan ghé sát mặt Quý Phi, đôi mắt sáng rực như sao, khiến Quý Phi cảm thấy áp lực đè nặng.

 

Thấy Du Duyệt cũng không giải thích rõ ràng được, Tần Hiên liền lên tiếng: "Khoảng 15 phút trước, tụi tôi tình cờ phát hiện Tiểu Khê đang đứng khóc ở đây. Chắc là do nghe thấy cuộc trò chuyện ở phòng bên cạnh."

 

Mọi người lập tức tò mò tột độ.

 

Du Duyệt cuối cùng cũng lấy lại được khả năng diễn đạt: "Em... em có nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và Kha Vân Nhi không?"

 

Bạch Tiểu Khê nước mắt lưng tròng, càng khóc dữ dội hơn.

 

Du Duyệt nâng mặt cô lên, đau xót nói: "Hãy tin anh."

 

Bạch Tiểu Khê khựng lại, dường như câu nói ấy đã có tác dụng xoa dịu những giọt nước mắt của cô.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Đó chỉ là lời nói dối để đ.á.n.h lừa Kha Vân Nhi thôi. Anh sợ mụ đàn bà điên đó sẽ tung tin vụ sảy t.h.a.i ra ngoài. Anh sợ người nhà họ Du sẽ trách móc em, sẽ ép anh phải chia tay em. Nhưng anh chắc chắn không thể sống thiếu em được. Lại cũng sợ họ bôi nhọ thanh danh của em, nên anh tính rồi, xong đám cưới, anh sẽ lập tức đưa em về tổ ấm của hai đứa mình ở nước ngoài. Cắt đứt mọi liên lạc, không chịu bất kỳ sự đe dọa nào. Thế nên anh mới giả vờ 'để suy nghĩ thêm' cho cô ta khỏi làm liều. Bảo bối của anh ơi, làm sao anh có thể để cô ta làm càn được, anh đâu có vô đạo đức đến thế? Anh đã từng nói anh ghét trẻ con mà, làm sao có chuyện anh có con với cô ta được."

 

Những người không rõ nội tình nghe xong mà như đi vào cõi sương mù, nhưng não bộ vẫn tự động chắt lọc được vài thông tin chấn động.

 

Đủ loại câu hỏi hoài nghi bắt đầu râm ran.

 

Quý Phi đành phải đứng ra giải thích các "kiến thức hóng dưa" cho mọi người.

 

"Cái gì? Do Tiểu Khê gây ra á? Không thể nào, theo kinh nghiệm hóng dưa của tôi, chắc chắn là con mụ đó tự dàn cảnh." Quách Nhã Lan lập tức phản bác.

 

"Bày ra yêu cầu tởm lợm đến thế cơ à." Sầm Đinh cũng không nhịn được phải buông lời c.h.ử.i bới.

 

La Phỉ nhíu mày: "Một người phụ nữ đầy rắc rối như thế sắp bước chân vào nhà họ Du, cậu không định nhắc nhở ông ấy một tiếng sao?"

 

"Bố cậu ta hiện giờ đang chịu nỗi đau mất đi cơ hội có con nối dõi, chưa chắc đã đứng về phía Du Duyệt đâu. Khéo lại bị cô ta c.ắ.n ngược lại. Bỏ đi là hạ sách an toàn nhất. Không nên dây dưa với hạng cặn bã." Kinh Diễm phân tích.

 

Thấy Bạch Tiểu Khê chỉ thẫn thờ nhìn mình, nước mắt vẫn lã chã rơi, Du Duyệt sốt ruột lấy điện thoại ra làm bằng chứng. Anh ta thậm chí còn mua vé máy bay sẵn rồi, mọi lời anh ta nói đều là sự thật.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Bạch Tiểu Khê lại khóc to hơn. Miệng cô không ngừng lẩm bẩm tên Du Duyệt, đủ thấy cô yêu anh nhường nào, không nỡ rời xa anh ra sao, nhưng cũng chất chứa biết bao đau khổ.

 

Cô muốn nói, nhưng nỗi đau lại bóp nghẹt cổ họng.

 

Du Duyệt vò đầu bứt tai trong sự bất lực.

 

"Tôi nghĩ cậu nên nghe đoạn ghi âm này trước đã." Tần Hiên nói rồi lấy điện thoại ra.