Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 291: Từng chuyện một được giải đáp



 

Vừa nghe đoạn mở đầu, biểu cảm của Du Duyệt đã đờ ra như kẻ mất hồn.

 

Chỉ một câu 'Đứa con của tôi và Du Duyệt' đã đủ khiến não bộ anh ta hoàn toàn tê liệt.

 

Những người có mặt cũng đồng loạt trợn tròn mắt, đăm đăm nhìn Du Duyệt như thể đang nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.

 

Chắc hẳn lúc này, trong đầu họ chỉ quẩn quanh bốn chữ 'mối tình dì cháu'.

 

"Cô ta bị điên rồi à? Nói cái quái gì thế này!" Khuôn mặt Du Duyệt đỏ lựng lên, tức đến mức suýt hộc m.á.u vì bị vu oan giá họa.

 

Sau đó, dường như sực nhớ ra điều gì, nét mặt anh ta trở nên méo mó khó tả.

 

【Thật đáng thương, quá đáng thương. Chắc chắn anh ta đã lờ mờ đoán ra nguyên do khiến Kha Vân Nhi có những biểu hiện kỳ quái với mình trước đây. Cái thứ tâm tư bẩn thỉu đó, dù vắt cạn óc anh ta cũng không bao giờ ngờ tới.】

 

"Tiểu Khê, em đừng tin những lời nói nhảm của cô ta. Anh và cô ta làm gì có quan hệ gì, sao có thể là con của anh được." Du Duyệt cuống quýt thanh minh.

 

Nghe anh ta nói vậy, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Cô ta giở trò quỷ gì vậy? Hay là cố tình lừa chú của cậu? Hay là vu khống cậu?" Quách Nhã Lan thắc mắc.

 

"Tôi làm sao mà biết được!" Du Duyệt muốn bứt trụi tóc đến nơi. Bị bôi nhọ một cách vô cớ, đúng là tức c.h.ế.t đi được.

 

Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục, Kha Vân Nhi đã nhắc đến sự cố đêm hôm đó ở ngôi nhà cũ.

 

Du Duyệt lập tức sửng sốt: "Đêm đó á? Đâu có đúng, đêm đó tôi đâu có say lắm, chỉ giả say thôi mà. Tôi còn gọi điện chúc ngủ ngon cho Tiểu Khê rồi mới đi ngủ cơ."

 

Bạch Tiểu Khê dường như cũng lấy lại được chút bình tĩnh. Nhớ lại những cuộc điện thoại chúc ngủ ngon không bao giờ gián đoạn mỗi khi hai người xa nhau, khuôn mặt cô thoáng nét mơ hồ.

 

"Vậy là cô ta đang bịa chuyện hoàn toàn?" Sầm Đinh hỏi.

 

Kinh Diễm đáp lời: "Chắc là vậy. Không thể nào có chuyện ngủ với ai mà không biết được."

 

Mọi người nghe đoạn ghi âm chắc cũng không cảm thấy gì, nên chẳng ai nghi ngờ giọng điệu bất thường của Du Nghị trong đó.

 

Vậy nên Quý Phi đành lên tiếng: "À này, mọi người đừng quên, Kha Vân Nhi đã khẳng định bố của Du Duyệt không thể có con nữa. Thế nên cô ta chắc chắn phải có một đối tác khác. Có khi cô ta không nói dối đâu."

 

Du Duyệt lập tức dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn Quý Phi: "Chị Phi, chị đừng có oan uổng cho em."

 

Quý Phi bất lực: "Ý tôi là, cậu thử nghĩ xem có tình huống nào khiến cô ta nhận nhầm người không?"

 

"Cô ta cũng say? Ngủ nhầm người? Á, không lẽ là chú của Du Duyệt?" Quách Nhã Lan nhanh nhảu suy đoán.

 

Câu nói này khiến sự hiện diện của Du Nghị trở nên cực kỳ nổi bật.

 

Phải rồi, trong vụ này, sao tự dưng cái tên Du Nghị lại thò mặt ra thế?

 

Du Duyệt sững người, chợt vỗ tay một cái bép: "Tôi nhớ ra rồi! Chú út say khướt, lúc tôi đưa chú ấy về phòng thì chú ấy nôn thốc nôn tháo lên giường. Hết cách, tôi đành đưa chú ấy sang phòng tôi. Đợi người hầu dọn dẹp xong, chú ấy cứ nằm ỳ ở đó không chịu đi, nên tôi đành sang phòng chú ấy ngủ."

 

La Phỉ chốt hạ: "Nếu không bật đèn, cậu và chú cậu trạc tuổi nhau, dáng vóc cũng từa tựa. Sáng hôm sau chú cậu lại chuồn đi sớm, chuyện gây ra hiểu lầm như vậy là hoàn toàn có cơ sở."

 

Du Duyệt như gỡ được nút thắt trong lòng, cảm thấy như được rửa sạch oan ức. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Tiểu Khê: "Em nghe chưa, sự thật chắc chắn là vậy. Làm sao anh có thể làm chuyện có lỗi với em được. Giờ em yên tâm rồi chứ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Du Duyệt nở nụ cười rạng rỡ.

 

Nhưng những người khác thì lại bắt đầu tò mò về mối quan hệ giữa Du Nghị và Kha Vân Nhi.

 

Bên dưới hình như đã vang lên tiếng nhạc, buổi lễ sắp bắt đầu rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đám người đang say sưa hóng drama ở đây, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những nghi thức rườm rà ngoài kia.

 

Về phần bố của Du Duyệt bị cắm sừng, ngay cả con trai ruột còn không bận tâm, thì họ hơi đâu mà lo chuyện bao đồng.

 

Đoạn ghi âm lúc này đã chuyển sang phần Kha Vân Nhi tiết lộ cô ta từng có mối quan hệ tình cảm với Du Duyệt.

 

Du Duyệt lại trưng ra bộ mặt ngơ ngác: "Tôi trước đây nào có quen biết gì cô ta. Gặp nhau lúc cô ta đã là mẹ kế rồi. Tôi mà đi ngủ với người phụ nữ của bố mình, chắc tôi buồn nôn c.h.ế.t mất. Rốt cuộc cô ta đang lảm nhảm cái quái gì vậy."

 

Bạch Tiểu Khê ấm ức nhìn Du Duyệt, muốn hỏi cho ra nhẽ. Nhưng không cần cô mở miệng, đoạn ghi âm của Kha Vân Nhi đã tua đến những năm tháng thanh xuân vườn trường.

 

Những tình tiết đó khiến những người khác không khỏi ném cái nhìn đầy hoài nghi về phía Du Duyệt.

 

Du Duyệt há hốc mồm kinh ngạc. Nghe đến một vài miêu tả, anh ta rùng mình, nổi hết da gà da vịt.

 

"Tôi có bị mất trí nhớ đâu? Hồi đó tôi hay xuống phòng y tế ngủ là để trốn việc giao tiếp với mọi người. Để tôi nhớ xem... Hình như đúng là có một dạo, phòng y tế có một vị khách quen. Tôi cứ tưởng cô ta cũng giống bọn nịnh bợ khác, biết thân phận của tôi nên mới mon men đến làm quen. Dù sao thì tôi vung tiền khá bạo, thường thì sai ai làm việc vặt cũng bo thêm chút đỉnh. Chẳng lẽ cô ta chính là con bé chuyên chạy vặt cho tôi hồi đó?"

 

Rõ ràng là Du Duyệt chẳng thèm nhớ tên những kẻ hay xum xoe nịnh bợ mình, nên đương nhiên cũng chẳng thèm cho phương thức liên lạc.

 

"Phụt! Hóa ra bộ phim thanh xuân vườn trường ngôn tình lâm ly bi đát trong mắt Kha Vân Nhi, qua lăng kính của cậu chỉ là câu chuyện giữa thiếu gia và con hầu chạy vặt thôi sao?" Quách Nhã Lan tóm tắt cực gắt, cười đến gập cả người.

 

Những người khác cũng không nhịn được mà nhếch mép. Chuyện quái quỷ gì thế này.

 

Quý Phi cũng cười thầm trong bụng: 【Đúng là định nghĩa hoàn hảo cho câu nói 'tình đơn phương là một cuộc chiến nội tâm'. Tôi e là sau vụ này, tôi sẽ bị ám ảnh tâm lý với mấy cái thể loại 'yêu thầm' mất thôi.】

 

Nghe đến đây, Bạch Tiểu Khê mới thực sự lấy lại dũng khí: "Anh thực sự không nhớ cô ta. Vậy lúc hai người ở nước ngoài..."

 

"Hả? Nước ngoài nào?" Du Duyệt lại tiếp tục ngơ ngác.

 

Đoạn ghi âm tiếp tục chạy, và Du Duyệt lại được nghe thêm một câu chuyện hư cấu khác.

 

Nghe đến câu đầu tiên, Du Duyệt đã không thể chịu đựng nổi nữa.

 

"Cái gì mà liên hôn gia tộc, đây là cô vợ tôi tự tay chọn cơ mà," Du Duyệt tức tối phản bác.

 

Tình yêu đích thực mà anh khó khăn lắm mới tìm được, cứ ngỡ đó là điều may mắn nhất trần đời, vậy mà lại bị người ta bôi nhọ như thế. Cục tức này làm sao anh nuốt trôi.

 

Kinh Diễm cười nhạt: "Trước đây nhà họ Du và nhà họ Bạch có qua lại gì đâu. Cô ta chỉ giỏi đào bới những gì mình muốn thấy, còn những thứ không hợp ý thì tự động chắt lọc hết."

 

Câu này lập tức đ.á.n.h trúng tim đen của Quý Phi.

 

【Tôi cũng thấy lạ. Bao nhiêu năm hiểu lầm, trùng hợp đến mức cứ như phim truyền hình, lẽ nào không có một kẽ hở nào? Hay là mọi sơ hở đều bị Kha Vân Nhi chủ động bỏ qua hết rồi?】

 

Tần Hiên: Rất rõ ràng, có những kẻ thích chìm đắm trong giấc mộng do chính mình thêu dệt nên.

 

Quách Nhã Lan cười châm biếm: "Du Duyệt, cậu không phải là ngôi sao mà cũng có fan cuồng theo dõi đấy. Cái kiểu ảo tưởng bệnh hoạn này, không ngờ cô ta còn điên đến mức theo chân cậu ra tận nước ngoài."

 

Du Duyệt bắt đầu lục lọi trí nhớ: "Tôi từng gặp cô ta sao? Không lẽ do cô ta tự bịa ra."

 

Lúc này, Tần Hiên mới lên tiếng: "Tôi đã cho người điều tra. Kha Vân Nhi quả thực học cùng trường cấp ba với cậu. Sau này cũng học chung trường đại học ở nước ngoài."

 

Du Duyệt chẳng thèm bận tâm tại sao Tần Hiên lại đi điều tra Kha Vân Nhi, anh chỉ cố gắng vắt óc nhớ lại.

 

Và dĩ nhiên là anh hoàn toàn không nhớ ra được gì.

 

Cho đến khi đoạn ghi âm phát đến đoạn khiến cả Du Duyệt và Bạch Tiểu Khê biến sắc.

 

Đó là lúc họ nhớ về mảng ký ức đau buồn nhất.