Thấy Tần Hiên và Quý Phi bình an vô sự bước ra, người nhà họ Tần mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi cả nhà ra khỏi lối đi, họ liền nhìn thấy Tần Triều và Tần Dung đang đứng giữa một đám đông, thấy họ thì vui vẻ vẫy tay.
Sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn vào Tần Hiên. Thấy anh vẫn bình thường, ai nấy đều cảm thán. Kể từ lần cuối anh rời khỏi thành phố này vào năm tám, chín tuổi, thấm thoắt đã hai mươi năm trôi qua. Mặc dù những người họ hàng khác cũng từng gặp anh ở những nơi khác, nhưng việc anh xuất hiện ở quê nhà mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Thấy Tần Hiên không sao, mọi người lại nhanh ch.óng chuyển sự chú ý sang Quý Phi – người đang khoác tay Tần Hiên, và tất nhiên không thể thiếu nhân vật nhí Tần Hi.
Việc Tần Nghiên nhận lại con trai Tần Hi tất nhiên đã thông báo cho gia tộc, nhưng buổi tiệc nhận người thân lần trước được tổ chức khá vội vã. Ý của nhà họ Tần là muốn tổ chức tại quê nhà, nhưng vì vấn đề đi học và hòa nhập với môi trường mới của Tần Hi, họ quyết định tổ chức trước tại thành phố hiện tại. Khi đó, chỉ có họ hàng sống cùng thành phố tham gia.
Còn những người thân thiết nhất ở quê nhà lại không thể đến vì nhiều lý do, chỉ gửi quà chúc mừng. Do đó, giống như Quý Phi, đây là lần đầu tiên mọi người gặp gỡ.
Dĩ nhiên, người khiến họ tò mò nhất vẫn là Quý Phi.
Họ có ấn tượng khá phức tạp về người phụ nữ này. Xét cho cùng, cô ta "thượng vị" bằng những thủ đoạn không mấy vẻ vang, lại còn cưới được người đứng đầu gia tộc. Mọi người đều không vừa mắt với việc một người phụ nữ như vậy trở thành "Đệ nhất phu nhân" của gia đình. Nhưng xem ra, hai người giờ đây cũng nảy sinh tình cảm rồi.
Là họ hàng, đáng nhẽ phải yêu thương lẫn nhau, nên bề ngoài họ sẽ không gây khó dễ hay làm Quý Phi bẽ mặt. Làm thế chẳng khác nào vả vào mặt Tần Hiên, và họ sẽ không làm những việc tổn hại đến tình cảm gia đình. Nhưng trong thâm tâm, họ vẫn có chút lấn cấn.
Họ chỉ hy vọng thông qua lần tụ họp này có thể hiểu rõ hơn về đối phương.
Dựa vào ấn tượng đầu tiên, có vẻ như cô ấy khá ổn. Luôn nở nụ cười tươi tắn, lại còn xinh đẹp, đứng cạnh Tần Hiên tạo nên một sự hòa hợp tự nhiên. Thật không nhìn ra đây là một cô gái từng dùng thủ đoạn chuốc t.h.u.ố.c đâu.
Đang lúc mải suy nghĩ, Tần Triều và Tần Dung đã chạy đến. Tần Triều vui vẻ chào hỏi gia đình.
Tần Dung thì thẳng thắn hơn, vừa đến đã ôm lấy cánh tay Quý Phi: "Chị dâu hai, em nhớ chị quá."
Mẹ Tần và Tần Nghiên lập tức giả vờ ghen tị: "Thế không nhớ mẹ với chị à?"
"Nhớ hết, nhớ hết ạ," Tần Dung cười ngọt ngào.
"Sao chị thấy em Dung có vẻ xinh hơn thì phải?" Quý Phi cười hỏi.
Tần Dung lập tức nhìn Quý Phi bằng ánh mắt hình ngôi sao lấp lánh, chỉ hận không thể phóng điện.
【Có phải... đang yêu rồi không, ngàn vạn lần đừng để bị lừa nữa nhé!】
Tần Dung: Á á á, đừng nhắc lại lịch sử đen tối của em nữa.
Khi cả nhà đang bối rối nhìn sang, Tần Dung vội vàng lắc đầu phủ nhận.
"Lắc đầu làm gì?" Quý Phi tò mò hỏi.
Tần Dung nhìn Quý Phi với ánh mắt đầy ấm ức.
"Chắc em ấy nghĩ chị cũng xinh ra, nên lắc đầu xem có phải mình hoa mắt không đó," Tần Triều lại giở trò trêu chọc.
"Vậy ra cậu cũng thấy tôi xinh lên à?" Quý Phi mỉm cười.
Tần Triều cười nhẹ: "Đúng thế, nhưng đó cũng là công lao của anh hai tôi, tình yêu nuôi dưỡng mà lị."
Tần Triều tinh nghịch huých cùi chỏ vào Tần Hiên. Trong nhóm chat chỉ có thể trêu ghẹo qua tin nhắn, giờ khó khăn lắm mới gặp nhau, sao có thể bỏ qua cơ hội nói vài câu.
Trong đôi mắt Tần Hiên ẩn chứa nụ cười: "Phi Phi lúc nào cũng xinh đẹp."
Tần Triều lập tức làm bộ mặt không chịu nổi. Tận mắt chứng kiến "tảng băng" Tần Hiên tan chảy thực sự là một cú sốc lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù bị Tần Hiên khen đến đỏ mặt, Quý Phi vẫn hiểu rõ ý chọc ghẹo của Tần Triều. Ngoài miệng tha cho cậu ta, nhưng trong lòng thì không.
【Đương nhiên rồi, chúng ta đang được tình yêu tưới mát mà. Đâu giống như chú, Tần lão tam, nhìn cái mặt chẳng có chút tiến bộ nào là biết đi lâu thế chắc cũng chẳng dám liên lạc với người ta, nhiều nhất là đến ngắm cổng trường đại học của người ta thôi.】
Tần Triều: ... Em sai rồi, chị cả!
Tần Hiên đỏ mặt, tình yêu đúng là liều t.h.u.ố.c bổ thật.
Những người khác trong nhà họ Tần cố nhịn cười.
Những họ hàng nhà họ Tần đang tiến đến gần nhìn thấy cảnh tương tác này cũng khá ngạc nhiên.
Đồng thời, điều này cũng giúp những người thân có mặt hiểu rõ rằng, dù tin đồn ngoài kia có ra sao, thì ít nhất nhà Tần lão nhị đã thực sự chấp nhận Quý Phi làm dâu.
Khi Quý Phi bước ra và nhìn thấy đông người như vậy, gương mặt cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ nhất.
Sẵn sàng đón chờ màn nhận người thân giống như dịp Tết.
Tuy nhiên, vì đang ở ngoài sân bay công cộng nên không thể từng người một ra nhận mặt, chỉ có các trưởng bối đại diện chào hỏi một tiếng, rồi mọi người dẫn nhau ra xe, dự định về nhà lớn mới chính thức làm lễ ra mắt.
Gia đình Tần lão nhị được sắp xếp ngồi chung một chiếc xe.
Mọi người lâu ngày không gặp có biết bao nhiêu chuyện để nói. Xe ồn ào náo nhiệt tiếng nói cười.
Nhưng ở các xe khác thì không khí lại không giống như vậy.
Nhà Tần lão đại, tức là nhà bác cả thực chất không có trưởng bối đến, vì bác cả và bác trai đều đã lớn tuổi, không tiện đi lại đường xa.
Người đến là các anh chị em họ cùng thế hệ. Chị họ lớn đi cùng chồng và con, cùng với cậu em trai vẫn đang độc thân.
"Văn Tường, lần này Tần Hiên về có vẻ tâm trạng khá tốt, em xem chúng ta có nên tìm cơ hội nhắc chuyện đầu tư với em ấy không..." Người anh rể vừa lái xe vừa nói.
Tần Văn Tường nhíu mày: "Lần trước chẳng phải đã nói rồi sao? Em ấy thấy không hợp."
"Trước đây hai chị em toàn trao đổi qua mạng, lần này gặp mặt rồi, uống chút rượu, tiếp đãi chu đáo một chút biết đâu lại được. Đó thực sự là một dự án rất tốt, có thể Tần Hiên chưa tìm hiểu kỹ thôi." Người anh rể không kìm được nói tiếp.
Tần Văn Tường không kiên nhẫn đáp: "Lần này Tần Hiên về dự sinh nhật ông nội đã là điều khó khăn lắm rồi, anh đừng làm khó em ấy nữa."
Giọng điệu của người anh rể có phần sốt sắng hơn: "Làm sao gọi là làm khó được? Em không thể vì đây không phải là sản nghiệp của nhà họ Tần mà thờ ơ như vậy được. Dù sao đây cũng là công ty đầu tư do hai vợ chồng mình dồn nhiều tâm huyết xây dựng mà."
"Anh nói thế là có ý gì?" Tần Văn Tường lập tức tỏ thái độ không vui: "Nếu em không bận tâm, ngay từ đầu em đã chẳng mang chuyện này đi thỉnh giáo Tần Hiên. Ông nội đã nói rồi, trong nhà họ Tần, không ai vượt qua được Tần Hiên về tài kinh doanh. Em ấy là một thiên tài."
Khuôn mặt anh rể có chút cứng đờ, anh ta không nhịn được nói: "Em trai ruột của em cũng là thiên tài đấy thôi."
Tần Dịch đang ngồi phía sau cùng cháu gái chơi game nhịp điệu trên điện thoại, ngẩng đầu lên, khóe môi nở một nụ cười nhạt: "Em làm sao so được với Tần Hiên, em giỏi lắm thì cũng chỉ có chút năng khiếu âm nhạc, còn Tần Hiên là người có chỉ số IQ cao thực sự. Em vẫn còn nhớ hồi Tần Hiên bốn tuổi đã giải được bài toán của em lúc tám tuổi rồi."
Tần Văn Tường nghe vậy liền bật cười: "Em còn mặt mũi mà nói, để có thời gian tập đàn, bài tập làm không xong lại đi nhờ cậu em nhỏ hơn mình bốn tuổi làm hộ, cũng chỉ có em mới nghĩ ra trò này thôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Chú ngốc thế cơ à? Còn không bằng em bé bốn tuổi sao?" Cô cháu gái tung ra một đòn chí mạng.
Tần Dịch cười vẹo mũi cô bé: "Có vẻ cháu còn lớn hơn đứa cháu nhỏ mới về nhà mình một tuổi đấy, nhưng nghe nói chỉ số IQ của thằng bé cũng cao lắm. Đến lúc đó bài tập không biết làm thì đừng tìm chú, tìm thằng bé ấy, để nó cho cháu biết thế nào là bị đè bẹp trí thông minh."
"Xì, đừng hòng làm con gái chị học thói xấu của em," Tần Văn Tường lập tức cười mắng.