Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 308: Tình hình ba gia đình



 

"Đúng vậy, cháu cũng không ngốc đâu, cháu muốn so tài với em ấy. Nhưng nếu em ấy thông minh hơn cháu thì cũng không sao, cháu có thể hỏi những bài không biết làm, chỉ cần cháu biết làm rồi thì không tính là thua em ấy!" Dương Vi Vi tự hào nói.

 

"Giỏi lắm!" Tần Dịch lập tức mỉm cười nhéo má cô bé.

 

Bầu không khí trong xe tưởng chừng như sắp tốt lên, nhưng khi Dương Phong mở miệng, mọi chuyện lại quay về công việc: "Tần Dịch, lẽ nào em cũng cho rằng chúng ta không nên nhờ Tần Hiên giúp đỡ sao? Chúng ta cũng chỉ muốn có những thành tựu của riêng mình thôi. Cứ làm mãi ở công ty nhà họ Tần, luôn nằm dưới sự kiểm soát của Tần Hiên, điều này... không có gì không tốt, nhưng lại chẳng có chút thử thách nào. Chúng ta cũng muốn làm những dự án của riêng mình."

 

Tần Dịch nhìn qua gương chiếu hậu, thấy sự thất vọng rõ rệt của cô cháu gái bên cạnh, anh khẽ cau mày.

 

Tần Văn Tường không hài lòng, đang định nói gì đó thì Tần Dịch đã lên tiếng trước: "Anh rể, anh biết em không quản chuyện của Tập đoàn Tần Thị, cũng không hiểu rõ về nó, nhưng em nghĩ với con mắt của Tần Hiên, những việc cậu ấy nói không được, chắc chắn sẽ không thành công. Ít nhất là với một Tập đoàn Tần Thị lớn như vậy, dưới sự quản lý của cậu ấy, chưa từng có dự án mới nào thất bại. Chấp nhận ý kiến phủ định của người khác khó đến thế sao?"

 

Một câu nói nhẹ nhàng của Tần Dịch nhưng lại đập thẳng vào mặt Dương Phong một cách không thương tiếc.

 

Tần Dịch nói tiếp: "Chị cả tự mình không có phán đoán sao?"

 

Tần Văn Tường sững người, nghĩ đến nhận định ban đầu của mình, liền lập tức nói: "Đúng rồi đó, chồng à, lần đầu em xem dự án anh đưa cũng thấy không ổn, anh nhất định không tin em, bắt em phải hỏi Tần Hiên, Tần Hiên cũng bảo không được, sao anh vẫn không tin."

 

Lúc này, sắc mặt Dương Phong càng thêm khó coi.

 

Tần Dịch liếc nhìn qua gương chiếu hậu, trong lòng thầm buồn cười. Ông anh rể này đúng là không biết tự lượng sức mình. Bàn về đầu óc kinh doanh, đừng nói đến Tần Hiên, ngay cả chị cả anh cũng không sánh bằng, vậy mà sao cứ cố chấp không chịu từ bỏ. Bất kỳ ai trong giới kinh doanh, nếu dự án bị hai người nhà họ Tần từ chối, đều sẽ tỉnh ngộ mà chuyển sang một dự án khác, đâu phải không cho anh ta làm việc khác.

 

"Được rồi được rồi, anh không nói nữa." Dương Phong bắt đầu bực bội, Tần Văn Tường ngay lập tức dừng cuộc trò chuyện để giữ lại chút thể diện cho chồng.

 

Trong khi đó, không khí ở nhà chú ba Tần cũng có chút căng thẳng.

 

Gia đình chú ba do chính chú lái xe đến đón. Vốn dĩ theo sự tôn trọng mà chú dành cho Tần Hiên, lẽ ra sẽ có cả thím ba đi cùng. Nhưng hiện tại thím ba đang không được khỏe nên đành ở nhà.

 

Chú ba Tần đưa cả con trai và con gái cùng đi đón người.

 

Lúc này, con trai chú ba Tần, Tần Hàn, đang tỏ vẻ khó chịu: "Con vẫn thấy hôm nay đi đón người như thế này là quá phô trương. Nếu không phải điều kiện không cho phép, chắc mọi người còn định điều động toàn bộ đi đón cậu ta sao? Trước đây nhà bác hai về có thấy cảnh này đâu, chỉ vì lần này có thêm Tần Hiên? Cho dù giờ cậu ta đang nắm quyền Tập đoàn Tần Thị, nhưng ba và chú tư đều là bề trên, có cần thiết phải đích thân đi một chuyến không? Con nhìn thái độ của cậu ta, cũng chẳng coi trọng việc này lắm."

 

Chú ba Tần là một người cha khá nghiêm khắc. Vừa nghe thấy thế, ông lập tức nghiêm giọng: "Bình thường ba dạy con thế nào, ăn nói chẳng có chừng mực gì cả. Tính cách của Tần Hiên bây giờ, những người làm bề trên như chúng ta đều có một phần trách nhiệm. Nếu khi xưa không phải vì cần anh hai và chị dâu hai ra ngoài chuyển trọng tâm công việc của nhà họ Tần, thì đã không để Tần Hiên khi ấy còn quá nhỏ một mình ở lại nhà cũ. Không có bố mẹ bên cạnh nên mới sinh ra vấn đề tâm lý. Khó khăn lắm lần này cậu ấy mới vượt qua được rào cản tâm lý để về thăm ông nội, dĩ nhiên chúng ta phải coi trọng."

 

Tần Hàn thực ra không mấy khi dám cãi lại bố, nhưng lúc này vẫn không nhịn được nói: "Con cũng thấy lạ, người tâm lý không ổn định mà mọi người vẫn dám chọn làm người nắm quyền, chờ thêm vài năm thì đã sao? Bác hai muốn lui về, chẳng phải vẫn còn ba và chú tư sao?"

 

"Im đi, cậu ấy là anh họ của con, con đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?" Chú ba Tần đã bắt đầu có ý cảnh cáo.

 

Tần Hàn cố nhịn, rồi lại lên tiếng: "À dạ, con chỉ tò mò thôi... Bên ngoài người ta toàn nói thế."

 

Chú ba Tần cười nhạt: "Người ở thành phố Y thường không tiếp xúc trực tiếp với Tần Hiên nên đương nhiên không biết. Con nghĩ là do bác hai con muốn lui về sao? Là do bác ấy tự thấy mình không bằng Tần Hiên, ở lại cũng chẳng làm được gì, nên mới lui về. Con mới vào làm việc ở công ty nhà họ Tần, chưa có thẩm quyền để tiếp xúc với cậu ấy, đợi khi nào con làm việc cùng anh họ vài lần thì sẽ hiểu."

 

Tần Hàn nhìn nét mặt tự hào của chú ba Tần, không kiềm được siết c.h.ặ.t t.a.y. Cũng chỉ vì Tần Hiên mà người cha vốn ít nói của anh mới có thể trò chuyện nhiều như vậy với anh.

 

Nhưng anh vẫn không phục, Tần Hiên có gì mà ghê gớm chứ? Anh không nghĩ cha mình kém cỏi hơn bác hai, nên dĩ nhiên cũng không cho rằng mình thua kém Tần Hiên. Chẳng qua là do Tần Hiên ra đời trước anh vài năm mà thôi.

 

"Hồi nhỏ con rất ngưỡng mộ cậu ấy, con không nhớ sao?" Chú ba Tần sợ con trai kiêu ngạo, nên không nhịn được mà hỏi.

 

Tần Hàn cười gượng: "Con không nhớ rõ nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chú ba Tần nghĩ lại, cũng phải, khi Tần Hàn bắt đầu có ký có, Tần Hiên đã trở nên ít nói.

 

"Dù sao thì sau này con hãy học hỏi thêm ở cậu ấy, làm việc theo cậu ấy, cậu ấy chỉ đâu con đ.á.n.h đó, bảo đảm con sẽ làm được nhiều hơn những gì thế hệ chúng ta làm được. Chị họ lớn của con ở nhà cô cả vẫn luôn làm vậy, còn có hai người con của nhà chú tư, vào công ty trước con một năm, giờ phát triển rất nhanh. Cũng đều nhờ sự chỉ dẫn của Tần Hiên, đừng thấy cậu ấy ít bộc lộ cảm xúc, nhưng với người nhà thì không có gì để chê trách."

 

Tần Hàn cảm thấy nói chuyện với bố thế này sẽ làm anh tức c.h.ế.t mất. Các gia tộc khác đấu đá nhau khốc liệt, sao nhà họ Tần lại toàn là một lũ ngốc, bị một hai người thông minh nắm thóp thế này.

 

Tuy nhiên, có một điểm Tần Hiên dường như cũng không thông minh cho lắm. Cậu ta lại bị lừa cưới một người phụ nữ chẳng làm được tích sự gì, gia đình sau lưng thì tan rã, không có bối cảnh gì đáng kể, bản thân cô ta cũng chẳng phải là nhân tài học vấn cao, nghe nói còn đi làm diễn viên hài. Chỉ riêng điểm này thôi, Tần Hiên đã thua anh mãi mãi rồi.

 

Tần Hàn không muốn tiếp tục chủ đề này, chuyển hướng hỏi: "À đúng rồi, về chuyện ba và mẹ nhận con gái nuôi, lần này có thể thông báo trước mặt cả nhà được chưa? Vốn dĩ lần này định dẫn Tâm Tâm đến cùng, ba lại cứ bảo không tiện."

 

Tần Hàn phàn nàn rất nhiều, hoàn toàn không để ý đến em gái Tần Giai Khê đang thu mình ở góc xe, từ đầu đến cuối không nói một lời, nghe đến đây liền co rúm người lại.

 

Chú ba Tần khẽ nhíu mày: "Ba vẫn đang suy nghĩ, ba sẽ nói chuyện với ông nội các con trước, nếu ông nội không đồng ý thì chuyện này coi như bỏ qua."

 

Tần Hàn lập tức bạo dạn nói: "Cô ấy là ân nhân cứu mạng của mẹ mà!"

 

"Thôi được rồi, ba sẽ tự mình giải thích." Chú ba Tần cũng không chú ý đến tình trạng của con gái, bởi vì không biết từ lúc nào, đứa con gái này đã trở nên rất im lặng.

 

Lúc này, không khí trong xe của nhà chú tư là vui vẻ nhất. Vì chú tư góa vợ từ tuổi trung niên, nên cấu hình cũng giống nhà chú ba, không có vợ đi cùng, chỉ có hai người con gái.

 

Chú tư Tần cười nói: "Hai đứa sao im lặng thế, trước đó chẳng phải luôn háo hức vì Tần Hiên sắp đến sao?"

 

Hai người trên mặt đều đang tươi cười, nhưng mắt lại dán c.h.ặ.t vào điện thoại, tay liên tục bấm tin nhắn.

 

Tần Cảnh cười đáp: "Con hào hứng chứ, ba không thấy miệng con cười đến không khép lại được sao? Anh hai là thần tượng của con đấy, lần nào gặp cũng cảm thấy choáng ngợp, cái sự quyến rũ toát ra từ bên trong con người anh ấy đúng là không đùa được đâu."

 

Tần Tiểu Vũ: "Con cũng hào hứng, con đã tranh thủ lúc họ không chú ý chụp trộm mấy bức ảnh của anh hai chị dâu rồi này. Bình thường nhìn anh ba đã thấy đẹp trai đến mức vô lý, nhưng con phải công nhận nhan sắc của anh hai mới là tuyệt phẩm. Cộng thêm năng lực của anh ấy nữa, anh ấy đúng là một người đàn ông hoàn hảo."

 

"Hoàn hảo hơn cả bạn trai con à?" Tần Cảnh lập tức trêu chọc em gái sinh đôi.

 

"Dù sao cũng hoàn hảo hơn anh." Tần Tiểu Vũ không chịu lép vế, đáp trả. "Chị dâu hai cũng rất xinh đẹp, con cảm thấy tính cách chị ấy rất hợp với con. Thích gì là phải tìm cách có được nó."

 

Hai người đàn ông lập tức đen mặt, đồng thanh nói: "Em/Con không được làm vậy, lỡ đụng phải kẻ khó nhằn họ báo cảnh sát bắt thì sao!"

 

Tần Tiểu Vũ cười, vẫy vẫy chiếc điện thoại: "Con không đi theo con đường đó, người của con là hoàn toàn tự nguyện."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Sợ là lại dùng tiền đập chứ gì." Tần Cảnh lại trêu.

 

"Dù sao cũng tốt hơn cái người bạn qua mạng chưa từng gặp mặt của anh! Anh cũng là hàng hiếm trong đám con nhà giàu thế hệ thứ ba rồi đấy!" Tần Tiểu Vũ ngay lập tức bới móc.

 

Hai anh em bắt đầu chí ch.óe với nhau.

 

Chú tư Tần lập tức thấy đau đầu không chịu nổi.

 

Rất nhanh sau đó, những chiếc xe sang trọng đã nối đuôi nhau tiến vào một trang viên cổ kính rộng lớn, nơi từng tấc đất đều là vàng.