Tiệc mừng công được tổ chức tại một địa điểm mang phong cách quán bar. Nơi đây bày sẵn tiệc buffet hấp dẫn, có cả khu vực thi đấu game và sân khấu biểu diễn âm nhạc. Không gian không quá ồn ào, nhưng bầu không khí lại vô cùng náo nhiệt và sôi động.
Dù sao thì khách mời tham dự cũng rất đa dạng, bao gồm nhân viên ban tổ chức, các thành viên trong đội tuyển cùng người nhà của họ, và dĩ nhiên không thể thiếu những vị khách do "kim chủ" tài trợ như Tần Tiểu Vũ dẫn tới.
Văn Bách ân cần dặn dò mẹ mình cứ ở lại giao lưu cùng các bậc phụ huynh khác, đừng đi lại lung tung, sau đó anh ta mới vội vã đi tìm nhóm của Tần Tiểu Vũ.
Mẹ Văn Bách dẫu vậy vẫn canh cánh trong lòng, lén lút dòm ngó xung quanh. Bà ta thầm nghĩ: Biết đâu cặp anh em kia chỉ đang trêu đùa con trai mình, nhưng ngặt nỗi bọn họ lại nắm trong tay tiền đồ của nó. Mình nhất định phải giữ bình tĩnh, chỉ cần cái con "hồ ly tinh đực" kia không giở trò quyến rũ, con trai mình ắt sẽ bình an vô sự!
Khi Tần Hàm bước tới, anh tình cờ bắt gặp một bà thím đang co ro trong góc, ánh mắt len lén dòm ngó về phía khu vực ghế ngồi đằng xa.
Tần Hàm giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, ung dung lướt qua bà ta rồi tiến thẳng về hướng đó.
Cùng lúc này, ba người Quý Phỉ đang bày ra vẻ mặt thích thú của những kẻ "hóng dưa", dán mắt vào ba người đang ngồi đối diện.
Mặc dù Văn Bách ngồi sát cạnh Tần Tiểu Vũ, nhưng ánh mắt anh ta cứ chốc chốc lại đưa tình, liếc nhìn Tần Kính ở phía bên kia. Oái oăm thay, cặp sinh đôi long phượng vốn nổi tiếng nhạy bén, thế mà lúc này lại chẳng hề hay biết gì. Đôi lúc, Văn Bách lại rướn người qua mặt Tần Tiểu Vũ để trò chuyện cùng Tần Kính, cười nói rôm rả. Tần Tiểu Vũ ngây thơ còn ngoan ngoãn ngả người ra sau nhường chỗ, trong khi Tần Kính cũng lịch sự ghé người tới lắng nghe.
Cả hai anh em hoàn toàn không hề nhận ra ánh mắt của Văn Bách cứ đảo đi đảo lại, đắm đuối đến mức như mất đi cả hồn phách.
Ba người Quý Phỉ ngồi xem mà chỉ biết đưa tay vỗ trán than thầm trong lòng: Trời ạ, sao lại có thể chậm tiêu đến mức không nhận ra một chút sơ hở nào thế kia!
Đúng lúc ấy, Tần Hàm bước tới.
Mọi người lập tức tươi cười chào hỏi. Văn Bách vừa nghe giới thiệu thân phận của anh, liền vội vã đứng bật dậy, tỏ vẻ vô cùng cung kính.
【Đồ cặn bã, có tỏ ra lễ phép cỡ nào cũng vô ích thôi, vì ván bài của nhà ngươi đã định sẵn là ngõ cụt rồi.】
Tần Hàm điềm nhiên lắng nghe lời oán thầm của vợ yêu. Anh thong thả ngồi xuống, dịu dàng ôm Quý Phỉ vào lòng rồi đặt một nụ hôn phớt lên trán cô.
Chẳng biết từ bao giờ anh đã hình thành thói quen này. Bất luận là ở hoàn cảnh nào, hễ cứ gặp lại nhau, việc đầu tiên Tần Hàm làm chắc chắn là phải âu yếm hôn cô một cái.
Quý Phỉ đã quá quen thuộc với sự ngọt ngào này, chỉ có những người xung quanh là vẫn chưa kịp thích ứng. Suy cho cùng, dáng vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày của Tần Hàm luôn khiến ngay cả anh em họ hàng cũng phải e dè, kính cẩn.
"Anh họ lớn và Giai Khê đâu rồi anh?" Quý Phỉ cất tiếng hỏi.
【Tối nay biết đâu lại có kịch hay để xem, sao có thể bỏ lỡ được chứ.】
"Anh họ đang ở nhà sáng tác nhạc, bảo là không phải đi cùng mọi người nên tranh thủ tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi để làm việc. Còn Giai Khê thì vừa hay được bạn học ở trường mời đi dự sự kiện rồi."
"Anh họ thì tạm thời không tính đến, nhưng Giai Khê bắt đầu tham gia các hoạt động tập thể rồi sao? Con bé kết giao được bạn bè mới rồi à?" Quý Phỉ kích động hỏi.
Tần Hàm khẽ gật đầu: "Lúc anh về, mọi người ở nhà đều nói vậy."
Quý Phỉ nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, sau đó lại quay sang ân cần quan tâm Tần Hàm: "Anh đã ăn gì chưa?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tần Hàm lắc đầu.
Quý Phỉ lập tức xót xa áp hai tay lên má anh, nũng nịu nói: "Trời ơi, đừng để đại soái ca của em bị đói đến gầy đi chứ."
Nói rồi, cô lăng xăng kéo tay Tần Hàm đi lấy đồ ăn.
Lúc quay trở lại bàn, sự chú ý của Quý Phỉ lập tức bị thu hút bởi tình hình phía đối diện.
Dường như Tần Kính muốn với lấy món gì đó nhưng hơi xa tầm tay. Vừa định đứng dậy, Văn Bách đã tinh mắt nhanh tay cầm lấy, ân cần bưng cả đĩa đưa đến tận nơi.
Tần Kính chẳng ngờ đối phương lại chu đáo và tinh ý đến vậy, làm anh có chút ngượng ngùng, liền vội vàng nói: "Cảm ơn cậu."
【Trời đất ơi! Phụt~ Dù biết là hơi thiếu đạo đức, nhưng tôi buồn cười quá đi mất.】
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô đã không thể cười nổi nữa. Tên Văn Bách kia vậy mà lại đang viện đủ mọi lý do để chuốc rượu Tần Tiểu Vũ và Tần Kính.
【Tôi cá là hắn chẳng có gan làm chuyện gì quá đáng, nhưng lợi dụng lúc mọi người say xỉn không còn màng đến lễ tiết để ôm ấp sờ soạng, lợi dụng chiếm tiện nghi thì chắc chắn không thiếu. Đúng là to gan lớn mật mà!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Triều và Tần Dung cũng chướng mắt không chịu nổi, đặc biệt là vô cùng lo lắng cho Tần Kính! Cầu trời khấn phật đừng để anh ấy bị đàn ông sàm sỡ thật nhé!
Thôi xong, hắn ta đã bắt đầu mượn cớ mời rượu để chốc chốc lại vỗ lên mu bàn tay, lát sau lại vỗ nhẹ vào cánh tay người ta rồi kìa.
Nếu xét theo lẽ thường thì đây chỉ là sự tiếp xúc bình thường giữa những người đàn ông. Nếu như chưa từng hóng được quả "dưa" động trời kia, chắc chắn sẽ chẳng có ai thèm để ý.
Quý Phỉ đành bất lực dán mắt theo dõi để đề phòng.
Trong khi mọi người đang thấp thỏm lo âu, Tần Hàm lại vô cùng điềm nhiên thưởng thức bữa ăn. Đợi đến lúc anh thong thả ăn hết đĩa thức ăn do chính tay vợ yêu gắp cho, thì ở phía đối diện, Văn Bách đã bắt đầu tìm cách yêu cầu Tần Tiểu Vũ nhường chỗ.
"Nào, để anh uống với anh trai em vài ly, em xích sang bên cạnh ngồi một lát nhé."
Tần Tiểu Vũ ngây thơ nương theo bầu không khí vui vẻ mà nhường chỗ thật. Vậy là Văn Bách đã ngang nhiên nghiễm chệ ngồi xuống ngay sát bên cạnh "người trong mộng" mà hắn ngày đêm thương nhớ.
Trái tim đập thình thịch, đôi tay khẽ run rẩy kích động, hắn ta đang định vờ như anh em thân thiết để quàng tay qua vai Tần Kính.
Tần Triều, Tần Dung và cả Quý Phỉ đang cuống quýt định tìm đại một lý do nào đó để cắt ngang, thì chợt nghe thấy một giọng nói lạnh như băng vang lên.
"Tần Kính, bạn gái chú đâu rồi?"
Tần Hàm đột ngột lên tiếng khiến ba người ngồi đối diện giật b.ắ.n mình.
Đặc biệt là Văn Bách, động tác của hắn cứng đờ giữa không trung, sau đó chột dạ rụt tay lại ngay tức lự.
"Dạ? Anh hai, anh quên rồi sao? Em và bạn gái còn chưa chính thức gặp mặt nhau ngoài đời mà, sao có thể hẹn cô ấy đến đây được." Tần Kính ngơ ngác đáp.
Đôi lông mày của Tần Hàm nhíu lại, lộ vẻ lạnh lùng và vô cùng nghiêm túc: "Vẫn chưa gặp mặt? Vậy thì phải nhanh ch.óng sắp xếp đi. Hôm nay bà nội Lữ đã hỏi anh xem có cần giữ chỗ cho bạn gái chú không đấy. Mấy chuyện này chú phải xác nhận từ sớm, người trong nhà mới biết đường mà sắp xếp đón tiếp chứ."
Lúc đầu Quý Phỉ còn thấy kỳ lạ, không hiểu sao Tần Hàm lại đang yên đang lành khơi mào chuyện này, nhưng nghe đến đây, cô lập tức vỗ đùi đ.á.n.h đét, thầm khen cơ hội đến quá đúng lúc!
Tần Triều và Tần Dung cũng đã giơ ngón cái bái phục anh hai sát đất trong lòng. Quá đỉnh! Hơn nữa, họ có cơ sở hợp lý để tin rằng chuyện này là có thật. Anh hai làm việc trước nay không bao giờ để lộ sơ hở, chắc chắn anh ấy đã khéo léo nhắc nhở bà nội Lữ, để bà thuận miệng nói ra chuyện này.
Như vậy, cho dù sau này Tần Kính có đi hỏi lại thì cũng không sợ bị lộ tẩy.
Tần Kính ngoan ngoãn gật đầu, nhưng ngay sau đó lại thở dài đầy bất lực: "Em có linh cảm là phần trăm cao cô ấy sẽ không đến đâu. Hẹn gặp mặt em còn khó khăn thế kia, nói gì đến chuyện tham dự tiệc thọ lớn như vậy."
Ba người Quý Phỉ lén quan sát biểu cảm của Văn Bách ngồi đối diện. Gương mặt hắn lúc này hiện lên một vẻ vô cùng vi diệu, trông thế mà lại có vẻ hơi... đau lòng.
【Hắn ta vậy mà còn đang tự an ủi bản thân rằng, đi cùng Tần Tiểu Vũ thì cũng coi như là đang ở bên cạnh Tần Kính rồi. Này, làm ơn đi, nếu Tần Kính mà biết thân phận thật của nhà ngươi, anh ấy có cạy miệng cũng chẳng thèm để nhà ngươi bồi tiếp đâu nhé! Bớt diễn nét thâm tình ở đây đi! Nhìn chướng mắt c.h.ế.t đi được!】
"Chú đã nói với cô ấy chuyện tiệc thọ chưa?" Tần Hàm tiếp tục dồn ép.
Tần Kính sửng sốt: "Tạm thời thì chưa ạ, em định hẹn gặp mặt xong rồi mới nói."
Tần Hàm chậm rãi cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói: "Biết đâu trước một lời mời quan trọng thế này, cô ấy sẽ có thêm động lực để gặp chú thì sao. Chi bằng bây giờ chú liên lạc luôn đi, hỏi xem ý cô ấy thế nào."
Vừa dứt lời, sắc mặt Văn Bách lập tức trở nên mất tự nhiên.
Tần Triều lập tức tỏ vẻ hào hứng, nhiệt tình xúi giục: "Đúng đấy, nhân tiện có cả nhà mình ở đây, mọi người sẽ cùng nhau gửi lời mời. Mau lên, gọi điện nhanh đi."
Tần Kính cũng bắt đầu xiêu lòng. Dù sao thì cô bạn gái "ảo" của mình lại nhận được sự quan tâm nhiệt tình từ mọi người thế này, quả thực khiến anh rất cảm động. Lại thêm chút hơi men trong người, anh kích động rút ngay điện thoại ra bắt đầu liên lạc.
Tin nhắn vừa gửi đi, đương nhiên là bặt vô âm tín như đá chìm đáy biển.
Tần Hàm lạnh lùng lên tiếng: "Gọi điện thoại thẳng đi, chẳng lẽ quen nhau lâu như vậy mà đến phương thức liên lạc cũng không có."
Tim Quý Phỉ đập thình thịch liên hồi. Ban nãy Văn Bách còn cố gắng tỏ ra gượng gạo, giờ thì sắc mặt đã biến sắc hoàn toàn, nhưng rồi rất nhanh, hắn lại lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo.
Quả nhiên, dù Tần Kính có sốt sắng gọi điện bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì chiếc điện thoại của Văn Bách đang nằm chễm chệ trên bàn vẫn không hề có lấy một tia phản ứng.