【Chà, dùng hệ điều hành kép, xài hai sim, còn cài đặt chế độ ẩn nữa chứ. Dân chơi thứ thiệt đây rồi.】
Nghe những tiếng tút dài không người nhấc máy, Tần Kính xìu mặt xuống đầy hụt hẫng. Thật ra trước đây cũng vậy, mười cuộc gọi thì đến tám, chín lần không liên lạc được, cứ làm như cô ấy chỉ có thể nhận tin nhắn và nghe điện thoại vào những khung giờ cố định vậy.
Tần Hàm bỗng nhiên lên tiếng: "Đưa số điện thoại đây, anh sẽ bảo bộ phận kỹ thuật định vị theo dõi thử xem."
Trong tích tắc, ly rượu trên tay Văn Bách run lên bần bật, rượu sóng sánh b.ắ.n cả ra ngoài làm Tần Tiểu Vũ ngồi cạnh cũng bị vạ lây giật thót mình. Nhưng thứ đáng sợ hơn cả chính là câu nói vừa rồi của Tần Hàm.
Tần Kính ngơ ngác không tin vào tai mình: "Dạ?"
Tần Hàm trầm giọng, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị và lạnh lùng: "Anh rất nghi ngờ việc chú đang bị lừa tình. Thế nên, anh muốn giúp chú điều tra xem rốt cuộc kẻ bên kia là thần thánh phương nào."
Sắc mặt Tần Kính lập tức trở nên khó coi. Dù sao thì, để ai đó nghi ngờ tình yêu qua mạng của mình đều mang lại cảm giác cực kỳ tồi tệ.
Dĩ nhiên, có một kẻ khác sắc mặt còn xám xịt hơn bội phần. Văn Bách tuyệt nhiên không dám nghi ngờ thế lực của nhà họ Tần, muốn điều tra hắn chỉ là chuyện phút mốt. Trước đây hắn vì nhìn thấu tính cách mềm mỏng của Tần Kính nên mới to gan lớn mật đóng kịch lâu như vậy, nhưng bây giờ thì thật sự nguy to rồi.
"Dạ? Làm thế e là không hay đâu anh." Tần Kính ấp úng nói.
Tần Hàm vẫn điềm tĩnh phân tích: "Cô ta hết lần này đến lần khác từ chối gặp mặt chú. Hoặc là có nỗi khổ tâm nào đó không tiện nói ra, hoặc là đang giăng bẫy lừa gạt chú. Dù rơi vào trường hợp nào đi chăng nữa, chú chủ động xuất kích cũng chẳng mất mát gì. Đàn ông theo đuổi phụ nữ, vốn dĩ phải chủ động và xông xáo một chút chứ."
Tần Triều nghe vậy liền vỗ tay hùa theo: "Chuẩn luôn! Nhỡ đâu người ta đang gặp khó khăn gì, chú biết được rồi âm thầm hóa thân thành hoàng t.ử giải cứu mỹ nhân, thế chẳng phải là cái kết viên mãn sao. Nhưng nhỡ đâu cô ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ví dụ như cô ta xấu ma chê quỷ hờn..."
"Em không quan tâm ngoại hình!" Tần Kính ngắt lời ngay tức khắc.
Khóe miệng Tần Triều giật giật: "Vậy lỡ cô ta là gái đã có chồng thì sao?! Nhỡ đâu cô ta... hê hê, là một thằng đàn ông thì sao!"
Bằng mắt thường cũng có thể thấy Văn Bách ngồi đối diện đang hoảng loạn tột độ, mặt mày tái mét như tàu lá chuối, chẳng qua nhờ ánh đèn lờ mờ nơi đây mới che giấu được phần nào.
Tần Kính lại lớn giọng phủ nhận: "Làm gì có chuyện đó!"
Rõ ràng, so với việc đối phương là phụ nữ đã có gia đình, thì khả năng cô ấy mang hình hài nam nhi càng khiến anh bài xích mạnh mẽ hơn.
"Thế nên mới bảo chú cứ thử đi, anh em mình điều tra trong âm thầm thôi. Nếu lỡ cô ấy phát hiện rồi nổi giận, cứ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mấy anh, bọn anh sẽ đứng ra xin lỗi thay chú." Tần Triều lại tiếp tục bài ca xúi giục.
Cho dù Văn Bách yếu ớt chêm vào một câu: "Làm thế không hay đâu, như vậy là không tôn trọng đối phương", thì Tần Tiểu Vũ ngồi cạnh cũng hăng m.á.u khuyên nhủ anh trai mình. Dẫu sao cô cũng đang tò mò c.h.ế.t đi được xem nhan sắc thật của người chị dâu tương lai này rốt cuộc ra sao. Cô bé ngây thơ đâu hề hay biết, kẻ đó đang ngồi ngay sát cạnh mình.
Quý Phỉ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra viễn cảnh Văn Bách lúc này đang như ngồi trên đống lửa, sốt sắng đến nhường nào.
Nhưng cuối cùng Tần Kính vẫn mềm lòng. Anh không chọn cách đưa số điện thoại cho Tần Hàm để điều tra, mà cự tuyệt: "Để em gọi lại xem sao, nếu không liên lạc được thì tính tiếp."
Nói đoạn, anh lại định tiếp tục bấm số.
Thấy vậy, Văn Bách luống cuống đứng bật dậy, mượn cớ đi vệ sinh để chuồn êm.
Nhìn cái bộ dạng hoảng hốt chạy trối c.h.ế.t của hắn, ba người Quý Phỉ thật sự phải gồng mình nhịn cười đến nội thương.
Chẳng mấy chốc, điện thoại của Tần Kính đã kết nối thành công. Anh vội vã bật loa ngoài với vẻ mặt đầy kích động. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói thỏ thẻ của một cô gái.
【Dùng phần mềm bóp giọng xịn xò phết nhỉ, nghe mượt đến nỗi chẳng phát hiện ra kẽ hở nào.】
Quý Phỉ thầm cảm thán thán phục. Tần Triều và Tần Dung cũng có cùng chung suy nghĩ. Chứng kiến Tần Kính mới nói được vài câu đã bị giọng điệu nũng nịu êm ái kia làm cho mê mẩn đến mức khóe môi cứ vểnh ngược lên tận mang tai, bọn họ thật sự cạn lời không muốn nhìn thêm.
Phải công nhận Văn Bách diễn sâu thật, chỉ dùng ba tấc lưỡi ngọt ngào đã dỗ dành Tần Kính ngoan ngoãn chuẩn bị cúp máy.
Tần Hàm bèn gõ gõ ngón tay xuống bàn, ra hiệu cho anh đi thẳng vào vấn đề chính.
Tần Kính lúc này mới bẽn lẽn đề cập đến chuyện tiệc thọ. Đầu dây bên kia bỗng im bặt một thoáng, đoán chừng vì bị đ.á.n.h úp bất ngờ nên chưa kịp bịa ra lý do thoái thác.
Mãi một lúc sau, đầu dây bên kia mới ngập ngừng cất tiếng: "Thực ra... dạo gần đây tâm trạng em không được tốt cho lắm. Vì... vì mẹ em bệnh phải nhập viện rồi. Ngoài lúc đi làm, ngày nào em cũng phải túc trực trong bệnh viện để chăm sóc bà. Em không có thời gian, cũng chẳng còn tâm trí đâu để gặp anh lúc này. Em muốn lần đầu tiên chúng mình gặp nhau, em phải xuất hiện trong trạng thái hoàn hảo nhất cơ. Đợt này thật sự không tiện, hay là đợi lúc nào mẹ em xuất viện, chúng mình hẹn lịch lại sau nhé, được không anh?"
【Vãi chưởng, bà mẹ yêu dấu của mi có biết sau lưng bà ấy, mi trù ẻo người ta như thế không hả?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Triều và Tần Dung nghe xong chỉ biết trợn tròn mắt. Thể loại người gì thế này! Mẹ già của hắn vẫn sờ sờ đang ngồi ngay hội trường đây cơ mà!
Tần Kính vừa nghe xong liền sốt sắng thăm hỏi bệnh tình. Anh chẳng mảy may sinh nghi lấy nửa điểm. Thảo nào lại bị lừa gạt qua mạng suốt một thời gian dài như vậy.
Tần Kính nhẹ nhàng an ủi một hồi, lại dăm lần bảy lượt hỏi thăm xem có cần mình giúp đỡ gì không. Sau khi bị đối phương từ chối khéo, anh mới chịu cúp máy.
"Này, chú tin sái cổ thế thật à? Mớ lý do ấy nhìn kiểu gì cũng thấy rành rành là vừa mới bịa vội ra mà!" Tần Triều không nhịn được phải bóc mẽ.
"Ôi dào, trên đời này làm gì có ai lại đem sức khỏe của mẹ ruột mình ra làm trò đùa." Đối với một người mồ côi mẹ từ sớm như Tần Kính, anh càng tin chắc rằng loại chuyện tày đình này tuyệt đối không thể xảy ra.
Quý Phỉ thở dài: "Anh đừng có nghi ngờ, thể loại người đó thực sự tồn tại đấy. Điều anh nên cân nhắc bây giờ là, nếu những lời vừa rồi hoàn toàn là dối trá, thì tại sao đối phương lại thà rủa xả mẹ mình còn hơn là ra mặt gặp anh? Rốt cuộc cô ta đang che giấu anh bí mật kinh thiên động địa gì?"
Tần Kính nghe xong mà đứng hình. Tần Tiểu Vũ lúc đầu cũng có suy nghĩ bênh vực giống anh trai, nhưng nghe mọi người m.ổ x.ẻ phân tích, cô bỗng thấy chột dạ: "Anh hai, em thấy... hình như mọi người nói cũng có lý đấy."
Đúng lúc này, Văn Bách từ ngoài hớt hải chạy ập vào.
Quý Phỉ nhìn thấy trán hắn túa đầy mồ hôi hột, chắc mẩm là đang cuống cuồng lo sợ tình hình bên này bị bại lộ. Ha ha ha, vậy thì lát nữa hắn sẽ còn phải đứng tim hơn nhiều.
Quả không ngoài dự đoán, m.ô.n.g vừa chạm ghế, nghe thấy mọi người đang rôm rả m.ổ x.ẻ xem những lời vừa rồi là thật hay giả, sắc mặt hắn liền tái nhợt đi, cả người bồn chồn như ngồi trên đống lửa.
Nào ngờ Tần Hàm lại tung thêm một đòn chí mạng: "Tần Kính, chú gọi lại cho cô ấy lần nữa xem sao. Vừa nãy chú quên nói nhà họ Tần chúng ta nắm trong tay những nguồn lực y tế đỉnh cao nhất rồi đấy. Nếu mẹ cô ấy bệnh nặng thật, anh thiết nghĩ phận làm con chắc chắn sẽ không đời nào từ chối cơ hội được điều trị trong môi trường tốt nhất đâu."
Văn Bách nghe xong, mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng cả sống lưng.
Tần Kính vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, mừng rỡ: "Anh nói chuẩn quá, để em gọi lại ngay lập tức."
Văn Bách cuống cuồng vờ như bỏ quên đồ đạc, lại tất tả chạy biến đi mất.
Tần Tiểu Vũ đầy vẻ hồ nghi nhìn bóng lưng hớt hải chạy trốn của Văn Bách, lẩm bẩm: "Sao em có cảm giác tối nay anh ấy cứ bồn chồn, hồn để đi đâu ấy nhỉ."
Ở đầu bên này, đám người Quý Phỉ phải c.ắ.n răng nín cười đến nội thương.
Đặc biệt là Quý Phỉ, cô không hề hay biết Tần Hàm đang cố tình gài bẫy, chỉ nghĩ mọi sự diễn ra đều là vô tình trùng hợp, mà lại trùng hợp đến mức nực cười.
【Đáng đời nhà ngươi, ai bảo cứ thích chuốc rượu rồi mon men sàm sỡ ăn đậu hũ làm chi, cho mi chạy bở hơi tai không được nghỉ phút nào luôn. Ha ha ha ha.】
Trong khi đó, Tần Triều và Tần Dung lại lén lút giơ ngón cái bái phục anh cả sát đất.
Còn ở phía bên này, Tần Kính phải gọi lại đến lần thứ hai, đầu dây bên kia mới miễn cưỡng bắt máy.
Vừa kết nối, người ta có thể nghe rõ mồn một tiếng thở hổn hển gấp gáp từ đầu dây bên kia truyền tới.
Tần Kính hoang mang hỏi: "Em đang làm gì thế?"
"Em đang vội... chạy ra bắt máy của anh đây."
Trái tim Tần Kính mềm nhũn ra, vội vàng đem lời đề nghị của Tần Hàm truyền đạt lại.
Đầu dây bên kia lại rơi vào khoảng không tĩnh lặng. Giữa lúc tất cả mọi người đang vểnh tai hóng xem Văn Bách sẽ nặn ra cái cớ hoa mỹ gì để chối từ.
Thì bất thình lình, Văn Bách ở đầu dây bên kia nổi trận lôi đình. Hắn gắt gỏng chất vấn có phải Tần Kính không tin tưởng mình, nên mới viện đủ mọi lý do cớ sự để đòi gặp mặt. Hắn quát lớn rằng bản thân đã nói rõ là dạo này không muốn gặp ai, và cực kỳ chán ghét thái độ ép buộc này của Tần Kính. Hắn chỉ trích anh kiểm soát quá mức khiến hắn ngột ngạt khó chịu. Cuối cùng, hắn hét lên ầm ĩ: "Chúng ta tạm thời đừng liên lạc nữa. Cả hai cứ bình tâm suy nghĩ lại đi, như thế sẽ tốt cho đôi bên!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lời nói tuyệt tình chẳng khác nào muốn đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ này.
Tần Kính sợ đến xanh mặt, cuống quýt xin lỗi rối rít, nhưng đối phương đã nhẫn tâm dập máy, sau đó gọi lại bao nhiêu lần cũng chỉ nhận được thông báo tò tí te.
Tần Kính đờ đẫn cả người, ánh mắt tủi thân ầng ậc nước nhìn về phía Tần Hàm.
Tần Hàm: ...
Lại bị người ta gậy ông đập lưng ông rồi.