Phu Nhân Hôm Nay Đã Thắng Cược Chưa?

Chương 10



Mưu Thê: Hai phiên ngoại ngọt ngào

Phiên ngoại hai: Đập trứng vàng

Tiết trời đương vào tháng mười mùa thu vàng óng, ta sắp đến ngày lâm bồn. Trần Ngọc đã xin nghỉ phép dài hạn ở nhà, còn mời bà đỡ vào phủ ở sẵn để chờ lệnh.

Một ngày nọ, ta lén tìm bà đỡ để thăm dò tin tức, họ nói bụng ta tròn trịa thế này, có lẽ là một tiểu khuê nữ. Buổi tối, ta vác cái bụng bầu đi tới đi lui trước mặt Trần Ngọc hai vòng. Hắn đưa tay nhéo mũi ta, đặt tấu chương xuống rồi hỏi.

"Ăn no căng bụng rồi sao?"

Ta cười hì hì chớp mắt nhìn hắn.

"Chàng đoán xem, t.h.a.i này là nhi t.ử hay nữ nhi?"

Trần Ngọc thản nhiên đáp.

"Tùy duyên vậy."

Ta dùng cái bụng tròn vo cọ cọ vào cánh tay hắn nũng nịu.

"Không được tùy duyên! Chàng phải đoán một cái! Mau đoán đi mà!"

Trần Ngọc bị hành động của ta làm cho giật mình, hắn nắm lấy tay ta xoay nhẹ một vòng, để ta ngồi quay lưng lại trong lòng hắn trên đùi, rồi khẽ nói.

"Nữ nhi."

Ta gian nan xoay đầu lại hỏi.

"Chàng không thích nhi t.ử sao?"

Trần Ngọc duỗi tay vặn đầu ta trở về vị trí cũ.

"Ta không điếc, nàng cứ phải vặn cổ như thế làm gì?"

"Vì ta thích nhìn chàng nói chuyện mà."

Người phía sau đột nhiên im lặng một chặp. Ta bắt đầu vùng vẫy trên đùi hắn, lớn tiếng than vãn.

"Phiền c.h.ế.t đi được! Chàng lại chẳng thèm để ý đến ta!"

"Ninh Vãn, ta thích nàng."

"Hử? Cái gì cơ?"

Ta đột nhiên sững lại, nghi ngờ tai mình nghe nhầm. Trần Ngọc giúp ta vén lọn tóc rối dính trên cổ, dịu dàng bảo.

"Cho nên, hài nhi của nàng là trai hay gái ta đều thích, tốt nhất là long phượng song toàn."

"Không đúng không đúng, ta không muốn nghe câu này."

Trần Ngọc hỏi lại.

"Vậy nàng muốn nghe câu nào?"

"Câu trước đó kìa!"

"Tục tằn."

Ta hắc hắc cười rộ lên.

"Ta vốn là kẻ tục nhân mà!"

Trần Ngọc thở dài, vỗ vỗ eo ta.

"Đứng lên đi, vào giường mà nằm."

"Không đâu."

Khó khăn lắm Trần Ngọc mới bỏ công việc sang một bên để trò chuyện, ta vui mừng không kịp, vừa đá chân vừa chọc chọc vào cái bụng tròn xoe.

"Có phải ta nặng hơn trước nhiều lắm không?"

"Phải, chân ta tê rần cả rồi đây..."

Ta đỡ lấy tay Trần Ngọc đứng dậy, đi lại quanh phòng cho giãn gân cốt, cuối cùng không quên chìa lòng bàn tay về phía hắn. Hắn ngẩn người hỏi làm gì, ta liền dõng dạc.

"Chàng đ.á.n.h cược với ta thì phải bỏ tiền ra chứ. Chàng cược long phượng thai, ta cược là một tiểu cô nương."

"Không có tiền."

Ta nheo mắt nhìn hắn đầy nghiêm túc.

"Chàng là người từng một hơi bỏ ra ba ngàn lượng vàng cơ mà!"

"Đúng vậy, dùng để mua danh đứng đầu bảng ân khách rồi, giờ không còn đồng nào."

Ta cười khẩy hai tiếng.

"Thế chẳng lẽ ta còn phải nói câu cảm ơn vì chàng đã ủng hộ hay sao?"

Cuối cùng, sau một hồi mè nheo, ta cũng vòi được của Trần Ngọc một trăm lượng bạc. Ta cười tủm tỉm nhét cây trâm hỉ tước hắn tặng vào trong tráp, khóa lại rồi lắc lắc.

"Ai thắng thì cái tráp này thuộc về người đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Ngọc trải xong chăn gối, ngồi bên giường chờ ta, hắn hiếm khi nở nụ cười rạng rỡ như thế, vỗ nhẹ xuống chỗ trống bên cạnh.

"Trời không còn sớm, lên giường mà nằm mơ đi."

Nhưng giấc mộng ấy chẳng thành. Nửa đêm hôm đó, ta đau bụng đến mức hít hà không thôi. Cả một phòng bà đỡ ra ra vào vào, khuyên can đủ kiểu mà Trần Ngọc vẫn giữ khuôn mặt trầm mặc, đứng im bất động như tượng đá. Sau đó họ cũng mặc kệ hắn, ai làm việc nấy.

"Trần Ngọc! Trần Ngọc!"

Ta vã mồ hôi hột kêu lên.

"Ừ, ta ở đây."

"Ta đau quá..."

Trần Ngọc lau mồ hôi trên trán ta, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta hỏi.

"Nàng có thích bạc không?"

Ta c.ắ.n răng rên rỉ.

"Thích..."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Nàng nhất định phải bình an, ta sẽ đưa hết số bạc của mình cho nàng."

"Thật sự có chuyện tốt như vậy sao? Chàng không được lừa ta đấy..."

Trần Ngọc áp bàn tay ta lên mặt hắn, khẽ thề thốt.

"Trần Ngọc vĩnh viễn không lừa Ninh Vãn."

Đây quả thực là lời cảm động nhất ta từng nghe. Thế nhưng thực tế chứng minh, lời đàn ông nói đều là mây khói. Khi ta yếu ớt tỉnh dậy, nhìn thấy hai cái bọc nhỏ một trai một gái đang tròn mắt nhìn mình, ta liền hỏi.

"Là long phượng t.h.a.i sao?"

Trần Ngọc đặt tay lên trán ta, bình thản giải thích.

"Đại phu nói t.h.a.i này có khả năng là song sinh."

Ta túm lấy tay áo hắn không chịu buông.

"Trần Ngọc, chàng chơi xấu!"

Hắn lặng đi một chút rồi đáp.

"Ta chơi xấu chỗ nào? Chẳng phải sinh hai đứa là tốt rồi sao?"

"Ta chỉ muốn thắng cược thôi, chàng cố ý đúng không!"

Khóe mắt Trần Ngọc giật giật, hắn đơn phương kết thúc cuộc đối thoại.

"Được rồi, là ta sai."

Trần Ngọc sai người bế hài nhi đi, sau đó cởi áo ngoài nằm xuống cạnh ta. Ta ngạc nhiên hỏi hắn không đi thiết triều sao, hắn bảo mệt nên nghỉ. Ta nghiêng đầu nhìn hắn chằm chằm, nhắc nhở về cái tráp bạc. Hắn bảo tất cả thuộc về ta. Nghe xong câu đó, ta như uống được viên t.h.u.ố.c an thần, liền xoay người hỏi.

"Trần Ngọc, chàng có vui không?"

"Vui."

"Vui thế nào? Vì lần đầu làm cha hay vì có được ái t.ử?"

"Không, vì eo của nàng rốt cuộc cũng sắp nhỏ lại rồi."

Phiên ngoại ba: Lễ vật ngày sinh thần

Người ta thường nói hôn nhân có cái ngưỡng bảy năm nhàm chán. Gần đây, ta cảm thấy Ninh Vãn bắt đầu lơ là với ta. Trong nhà bày đầy các loại thoại bản đủ màu sắc nhưng nàng chẳng buồn đọc, ban ngày thì mải mê chạy nhảy cùng hai kẻ đáng ghét nào đó, buổi tối thì bọc chăn ngủ sớm, sấm đ.á.n.h cũng chẳng tỉnh.

Phải nói rằng, eo của Ninh Vãn vẫn thon gọn như năm nào, dáng người thướt tha tựa như yêu tinh. Nhưng tâm tư của tiểu yêu tinh này rốt cuộc đã bay đi đâu mất rồi? Nàng nằm bên cạnh ta, hơi thở đều đặn, đôi môi anh đào khẽ hé mở. Có lẽ vì quá nóng, nàng đạp tung chăn ra, nhưng một lát sau thấy lạnh lại tự động rúc vào tìm hơi ấm.

Trần Ngọc ta khôn ngoan nửa đời người, cuối cùng lại phải dựa vào việc không thèm nhặt chăn mới đổi lại được cái ôm nhiệt tình của phu nhân, nói ra thật là nực cười. Ninh Vãn luôn oán trách ta không để ý tới nàng, nhưng hễ ta nói một câu thì nàng lại bớt đi một lời. Ta vốn rất thích nghe nàng nói chuyện, giống như chim hỉ tước ríu rít, đôi khi nói ra những lời ngây ngô nghịch ngợm khiến ta không nhịn được mà phải dùng nụ hôn chặn miệng nàng lại.

Bây giờ hai đứa nhỏ đều giống tính nàng, trong phủ lúc nào cũng náo loạn như cái chợ vỡ, hạ nhân đã không ít lần than khóc trước mặt ta. Nhưng có ích gì đâu, ta đều thích cả, Ninh Vãn và đôi con nhỏ này đều là báu vật mà ta yêu thương đến tận xương tủy.

Dạo gần đây ta bắt đầu mất ngủ triền miên. Không có tiếng nói của Ninh Vãn, ta không sao ngủ được. Thấy nàng ngủ say đến mức nằm thành hình chữ đại, ta lại chẳng nỡ gọi nàng dậy đọc thoại bản cho mình nghe. Ta tự cầm sách lên đọc dưới ánh đèn dầu leo lét, nhưng những con chữ cứ nhảy múa làm ta đau hết cả đầu. Thật chẳng hiểu sao Ninh Vãn có thể đọc hết chúng rồi kể lại cho ta nghe một cách say sưa đến vậy.

Ta thở dài, nhét cuốn thoại bản xuống dưới gối rồi nhận mệnh nhặt chăn đắp cho nàng. Sợ nàng lại đạp chăn, ta cố ý kéo nàng vào lòng ôm thật c.h.ặ.t. Đêm nay nàng ngủ không sâu, cảm nhận được hơi ấm liền cọ cọ vào n.g.ự.c ta rồi mở mắt ra, lầm bầm nói.

"Trần Ngọc, ta có chuẩn bị điều bất ngờ cho chàng."

Ta ngẩn người, lòng bỗng thấy tràn đầy cảm xúc, hỏi là điều bất ngờ gì. Ninh Vãn hắc hắc cười.

"Sinh thần của chàng, ta đã tự tay làm một cái bánh đào mừng thọ thật lớn."

Nỗi u ám trong lòng lập tức tan biến. Ninh Vãn của ta vẫn luôn thích nói mớ như vậy, đến một bí mật cũng chẳng giấu nổi. Năm xưa nàng cũng từng ôm ta, ghé vào tai ta kể sạch sành sanh thân phận mật thám của mình như đổ đậu khỏi hũ vậy. Ta ôm nàng ngủ suốt bảy năm, đến chuyện năm nàng ba tuổi xông nhầm vào nhà tắm nam ta cũng biết rõ.

Ta biết chuyện năm năm tuổi nàng nhặt bánh bao thừa bị ch.ó đuổi qua ba con phố, sáu tuổi bị lừa mất số tiền tiết kiệm cả năm, tám tuổi đ.á.n.h thắng kẻ cướp, chín tuổi vì ăn quá nhiều tiền thưởng mà nôn thối ra, mười ba tuổi bị cộng sự bỏ rơi suýt ch·ết đuối, mười lăm tuổi lập chí làm đầu bảng Phong Xuân Lâu, và năm mười tám tuổi vì hát lạc tông mà bị bắt gả chồng. Năm mười tám tuổi đó, nàng lần đầu nói thích một người, người đó là ta. Cũng năm đó, ta chuộc nàng về, từ đó không để ai bắt nạt nàng thêm nữa. Ta thấy mình thật may mắn vì nàng là kẻ vô tâm vô tính, và may mắn vì định mệnh dù bạc đãi nàng nhưng cũng không tuyệt đường sống của nàng.

Nàng thực sự đã rất vất vả để làm cái bánh đào mừng thọ to bằng một đứa trẻ, chẳng biết nàng làm kiểu gì mà nó xấu xí vô cùng, có chỗ bột còn chưa tan hết trông như lão thụ thành tinh, khiến hai đứa nhỏ sợ đến phát khóc. Ninh Vãn mang vẻ mặt của kẻ làm ơn mắc oán, cắt một miếng đưa cho ta. Đây là tác phẩm khiến nàng lơ là ta suốt mấy ngày qua, sao ta có thể không nếm thử?

Quả thực là không ngon chút nào, ngọt đến gắt cổ, nhưng ta vẫn kiên nhẫn ăn hết cả miếng, miếng cuối cùng thì nhét vào miệng nàng. Nàng nhăn mặt nhai hai cái rồi nhổ ra, bảo rằng muốn bồi tội với ta. Ta có lý do chính đáng để bắt nàng đọc thoại bản, nàng đọc được một canh giờ thì bắt đầu buồn ngủ đến mức gật gù. Ta sờ vào eo nàng, thì thầm bảo nàng hãy bù đắp lễ vật sinh thần cho ta đi.

Nàng mơ màng đáp lời, bò lại gần rúc vào cổ ta rồi nói nhỏ.

"Bên trong ta mặc thứ chàng thích nhất đấy..."

Khi nhìn thấy chiếc yếm đỏ thắm thêu hình uyên ương ấy, ta cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ta và Ninh Vãn thành thân năm thứ bảy, tình thâm ý nồng, vẫn vẹn nguyên như ngày đầu tiên gặp gỡ.