Ta thừa nhận, biết bao lần đêm khuya tỉnh giấc, ta thấy huyết mạch sôi trào vì mơ thấy Ninh Vãn. Ta cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, dù biết nàng có bí mật nhưng cũng không thắng nổi tình cảm lâu ngày sinh ra. Nàng rất đáng yêu, cũng rất vụng về, đôi khi mang theo chút bướng bỉnh nực cười và vẻ vô tâm vô tính. Ta vốn định buông tha nàng, nhưng nàng lại tình nguyện thử một lần.
Chưa bao giờ ta khát vọng và vui sướng đến thế. Không liên quan gì đến d.ư.ợ.c hiệu, đó là chính bản thân ta muốn. Ta hiểu rõ rằng, Phượng Ninh Vãn này ta muốn, cả đời nàng ta đều muốn. Nàng nói chuyện thú vị, mắng người thú vị, ngay cả việc tìm người đ.á.n.h nhau cũng thú vị. Chẳng trách đám nữ nhân kia đều thích nàng. Vạn hạnh thay, ta cũng thích nàng.
Thế là ta bắt đầu thử thách, ta phải biết rõ thân phận của nàng để nắm giữ quyền chủ động. Âu Dương chế nhạo ta.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Khi huynh nghiêm túc, huynh đã thua rồi."
Ta bình tĩnh đáp.
"Ta đã thua từ lâu rồi."
Âu Dương há hốc miệng, suýt nữa kinh rụng cả cằm.
Phượng Ninh Vãn là kiểu phụ nữ rất dễ thu phục, hầu như chẳng cần dùng lời lẽ gì cao siêu đã nắm thóp được thân phận của nàng. Ta thầm nghĩ, Thái hậu phái nàng tới đây, chẳng lẽ không sợ nàng sẽ lâm trận phản chiến như bây giờ sao? Nhưng sau khi xâu chuỗi lại mọi chuyện, ta mới hiểu với cái đầu óc của nàng, được giao nhiệm vụ này chính là sự nhân từ cực lớn của Thái hậu.
Ta phải tìm cách đẩy Phất Âm ra ngoài, cả đám thê thiếp kia nữa, đều phải đi hết. Thế giới của ta và Phượng Ninh Vãn không dung nạp thêm người khác. Thuộc hạ điều tra rõ ràng, tình lang của Phất Âm chính là Triệu Hoài An. Có manh mối, mọi chuyện đều dễ làm. Thực ra những việc này với ta chỉ là trò vặt, nhưng ta đột nhiên muốn giao cho Phượng Ninh Vãn làm. Nàng quá trì độn, ta muốn biết nàng có dám vì ta mà bước ra bước này hay không.
Không có sự do dự hay thấp thỏm như ta dự đoán, nàng đáp ứng rất thống khoái, cứ thế đ.â.m đầu về phía trước. Làm xong xuôi, nàng mới mặt mày sợ hãi lao vào tìm ta nói rằng nàng đã gây họa. Khoảnh khắc đó, cảm xúc trong ta vô cùng phức tạp. Đau lòng, áy náy, và cả yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ninh Vãn ngốc nghếch chỉ nói với ta một lần rằng nàng thích ta. Còn ta chưa kịp nói với nàng thì đã nghe tin Thông Châu có biến. Đúng lúc Ninh Vãn hối thúc ta rời kinh, trước khi đi ta đã dặn dò Âu Dương và Bích Xuân phải bảo vệ nàng thật tốt. Suốt nửa tháng trời ta nóng lòng về nhà, ta cho rằng giữ được mạng của Thứ sử Thông Châu thì Ninh Vãn về sau có thể danh chính ngôn thuận cùng ta bạc đầu giai lão.
Nhưng ta đã xem nhẹ quyết tâm của nàng, cũng đ.á.n.h giá quá cao năng lực của Âu Dương và Bích Xuân. Ninh Vãn vốn không béo, khi ta nhìn thấy nàng gầy gò suy yếu nhắm mắt nằm trên chiếc giường lớn lộng lẫy ở Phong Xuân Lâu, đầu óc ta ong lên một tiếng, cảm giác như trời sụp xuống. Bọn họ sao dám, sao dám để nàng chịu đói! Để phu nhân của Trần Ngọc ta chịu đói! Người mà ta nâng niu như trân bảo!
Mới nửa tháng mà nàng đã gầy đến biến dạng, ta thử đút cho nàng ít nước canh, dáng vẻ nuốt lấy nuốt để của nàng khiến ta đau xé lòng. Sau đó, nàng khóc lóc nhào vào lòng ta nói đói, ta thật sự đáng ch·ết, sao có thể yên tâm rời kinh mà bỏ mặc nàng như vậy!
Ngày thứ hai, Ninh Vãn của ta lại sinh long hoạt hổ, đôi mắt vẫn sáng ngời như cũ. Nghe nói trước khi ta đến, bọn họ đều ghét bỏ nàng. Ta càng muốn cho nàng diện mạo nở mày nở mặt nhất, sự nuông chiều khiến người ta phải đỏ mắt nhất. Ta bỏ ra ba ngàn lượng vàng không phải tiền chuộc, mà là sính lễ. Bất kể nàng là con gái Thứ sử hay là ca cơ Phượng nương, ta muốn thế gian vĩnh viễn nhớ kỹ, phu nhân của Trần Ngọc ta thân phận tôn quý, ngàn vàng không đổi.
Lúc này, ánh nắng sớm mai xuyên qua cửa sổ, đậu trên khuôn mặt trắng nõn còn vương chút lông tơ của Ninh Vãn. Lông mi nàng mềm mại, thần thái ngây thơ. Đêm qua nàng ríu rít đọc thoại bản cho ta nghe nên ngủ muộn, ta mới có thể ngắm nhìn dáng vẻ yên tĩnh của nàng lúc sáng sớm thế này.
Ta cúi đầu hôn lên môi nàng, mang theo tâm tư trêu chọc muốn hôn cho nàng tỉnh giấc. Nàng rầm rì một tiếng, mơ màng mở mắt.
"Làm sao vậy?"
Ta cười nói.
"Ninh Vãn, có một câu nói vẫn luôn chưa nói với nàng."
Nàng lại nhắm mắt, lầm bầm lẩm bẩm gì đó rồi nghiêng tai qua, vành tai tròn trịa trắng trong như ngọc. Đại khái là nàng muốn ta cứ nói đi, còn nàng thì ngủ tiếp. Ta bất đắc dĩ hôn nàng một cái, không nghe thấy thì thôi vậy. Trong ánh nắng sớm ấm áp rực rỡ, ta kề sát tai nàng, nói ra tâm tư đã kìm nén bấy lâu.
"Ninh Vãn, ta yêu nàng."