Phu Nhân Hôm Nay Đã Thắng Cược Chưa?

Chương 3



Tình huống này là thế nào?

Đây vẫn là vị Trần Ngọc thanh lãnh cấm d.ụ.c, chưa từng cho ta lấy một sắc mặt tốt hay sao?

"Chàng... chàng... chàng..."

Hắn đè ta lên núi giả, bên tai ta tràn đầy d.ụ.c vọng mà chẳng chút hối lỗi.

"Xin lỗi phu nhân, ta bị hạ d.ư.ợ.c."

Trần Ngọc quả thực không bình thường.

Không chỉ bàn tay không thành thật mà ánh mắt còn như loài sói, trước khi vồ lấy con mồi liền lộ ra sự nóng bỏng nhất định phải có được.

Ta tựa lưng vào đá, túm lấy dây leo định nhảy lên phía trên thoát thân.

"Chàng bị hạ d.ư.ợ.c thì tìm đại phu đi, tìm ta làm gì?"

"Hửm?"

Trần Ngọc dùng bàn tay lớn xách gáy ta như xách một chú mèo nhỏ hạ xuống khỏi dây leo, một lần nữa chặn đứng ta lại.

Hắn nâng lấy gương mặt ta, gương mặt lạnh lùng giờ đã nhiễm một tia t.ì.n.h d.ụ.c.

Hắn chạm trán vào trán ta, hơi thở nóng rực.

"Coi như giúp ta một chút."

Sự tương phản này thực sự khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Nhưng ta vẫn vùng vẫy.

"Chàng về nhà với ta! Trong nhà có bốn người có thể giúp được! Một người giúp hay là cùng nhau giúp, đều do chàng quyết định!"

Trần Ngọc không nặng không nhẹ véo vào eo ta một cái, ta lập tức mềm nhũn ra như một vũng nước.

"Đỡ ta đi hồ nước."

Trên trán hắn lăn dài những giọt mồ hôi như hạt đậu.

Ta sững người, hóa ra hắn thực sự không có hứng thú với ta.

Ta khinh bỉ chính mình đồng thời nảy sinh lòng thương hại với hắn.

Quả nhiên là bệnh nặng khó chữa hay sao?

Nếu ngay cả t.h.u.ố.c của Phất Âm cũng mất đi tác dụng, vậy thiên hạ này còn ai có thể làm Trần Ngọc trọng chấn hùng phong?

Khoảnh khắc đó, lòng trắc ẩn của ta trỗi dậy.

"Hay là... thử lại lần nữa xem? Đang bệnh thì đừng ngâm nước lạnh, vạn nhất càng ngâm càng không được thì sao..."

Hơi thở Trần Ngọc dồn dập, hắn khẽ nâng mí mắt.

"Nàng nguyện ý thử xem?"

Ta nhớ tới lời dặn của Thái hậu, hạ quyết tâm.

"Thử thì thử."

Để ta xem xem, Trần Ngọc rốt cuộc là cái kiểu không được như thế nào!

Hắn nâng cằm ta lên, đôi môi áp xuống, cảm giác lành lạnh khiến ta run rẩy.

Thực tốt, xúc cảm này xứng đáng điểm mười.

Hắn nhéo má ta.

"Há miệng ra."

"Tại sao phải há miệng..."

Trần Ngọc thiếu kiên nhẫn chặn đứng câu hỏi trong cổ họng ta, hắn siết c.h.ặ.t eo bế bổng ta lên.

Không tệ, sức lực cũng xứng đáng điểm mười.

Đến sau cùng, ta như đ.á.n.h mất lý trí, lao đầu vào tấm lưới lớn mà Trần Ngọc đã dệt sẵn.

Hai người quấn quýt, ý loạn tình mê, không biết từ lúc nào đã lảo đảo đi vào một gian cung vũ không người.

Trần Ngọc ôm lấy ta, cúi đầu hôn sâu, tay kia tùy ý đẩy một cánh cửa, mang ta lăn vào bóng tối.

Cửa đóng lại, tiếng ma sát vang lên.

Một tiếng xé rách vải vóc vang lên cùng âm thanh y phục cung đình nặng nề rơi xuống đất, len lỏi vào ánh trăng.

"Đáng ch·ết, đừng xé nữa!"

"Đừng nói chuyện, hôn ta đi."

Kim thoa rung động, phát ra những tiếng va chạm thanh thúy dễ nghe.

Trong bóng đêm đậm đặc, tiếng động ấy kéo dài không dứt.

Một canh giờ sau.

Két một tiếng, ta và Trần Ngọc y phục chỉnh tề, bước đi ngay ngắn từ trong cửa bước ra.

Hai người thần sắc như thường, sóng vai chắp tay trong ống áo, dáng vẻ vô cùng ung dung.

"Tướng gia, đêm nay ánh trăng thật đẹp."

Trần Ngọc lãnh đạm đáp.

"Cũng không tệ."

Một trận im lặng đầy ngượng ngùng bao trùm.

Ta khẽ ho một tiếng, bước tới một bước.

Cảm giác mỏi nhừ từ đùi chui vào tận xương tủy, eo mềm đi, suýt chút nữa thì quỳ xuống.

Trần Ngọc đỡ lấy ta, thản nhiên nói.

"Đồ vật rơi ra kìa."

Ta cúi đầu nhìn, chiếc yếm thêu uyên ương màu đỏ đậm đang treo lủng lẳng ở đai lưng, phất phơ trước gió.

Ta đỏ mặt tía tai túm lấy thứ đó từ dưới vạt áo ra, vo tròn lại, hung hăng ném xuống chân Trần Ngọc.

"Đồ mặt người dạ thú, lúc chàng xé sao không cẩn thận một chút?"

Trần Ngọc nheo mắt nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c ta, ánh mắt như xuyên thấu lớp xiêm y.

"Để trần như vậy không khó chịu sao?"

"Ta nói cho chàng biết, chuyện của nữ nhân, chàng bớt quản đi!"

Hắn dường như đã nắm thóp được ta, nhướng mày đầy vui vẻ.

"Nàng nguyện ý là được."

Ta bảo muốn đi thiên điện nằm nghỉ, Trần Ngọc quay lại bữa tiệc trước.

Vừa bước vào cửa, chân ta mềm nhũn, ngã nhào một cái trước bàn thờ theo kiểu ngũ thể đầu địa.

Ngẩng đầu lên, trước mặt là một bức tượng Tống T.ử Quan Âm vàng kim lấp lánh.

Ta đỡ lấy cái eo già, rưng rưng lạy ba lạy, lẩm bẩm.

"Bồ Tát tại thượng, phù hộ cho Trần Ngọc một lần là đậu con trai ngay... Chứ cứ thêm một canh giờ nữa, thân xác làm bằng sắt cũng chịu không nổi đâu..."

Sau đó, ta bò như rùa lên sập, nằm xuống thở phào một hơi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đang ở trên một chiếc xe ngựa đang rung lắc.

Ánh trăng mờ ảo, ta định thần lại mới thấy Trần Ngọc đang ngồi ngay ngắn bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

Ta nhìn quanh một lượt, Bạch Liên hoa của ta đâu rồi!

Ta hốt hoảng ngồi bật dậy.

"Con của ta! Con của ta đâu!"

Trần Ngọc bị ta làm ồn liền mở mắt, điềm nhiên nói.

"Hoảng cái gì, chẳng phải đang ở trong bụng nàng sao."

Dứt lời, không khí bỗng chốc đông cứng.

"Sao chàng biết ở trong bụng ta?"

"Chuyện do ta làm, ta đương nhiên biết."

Ta và hắn ở trong xe ngựa chật chội, chậm rãi nhìn vào mắt nhau.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng ta.

Có thứ gì đó bồng bềnh dâng lên trong lòng.

Ngay sau đó, Trần Ngọc đột nhiên rướn người tới trước, giọng bình thản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Dược tính lại phát tác rồi."

Ta giơ tay câu lấy cổ hắn, túm c.h.ặ.t cổ áo kéo lại gần, vội vàng lên tiếng.

"Nói nhảm thật nhiều..."

Hối hận, tóm lại chính là vô cùng hối hận.

Trong sân viện đèn đuốc sáng trưng, đối mặt với sự tra hỏi của bốn vị di nương, ta cúi đầu rơi những giọt nước mắt hối lỗi.

Khương di nương mất kiên nhẫn nói.

"Chẳng phải là hầu hạ tướng gia thôi sao, có gì mà có lỗi với chúng ta? Trong viện này ai mà chưa từng hầu hạ. Muốn ta nói, chính vì ngươi lười biếng nên chúng ta mới bị liên lụy."

Lòng ta vừa cảm động vừa áy náy.

"Đúng vậy... chịu đựng một canh giờ... quả thực không dễ dàng..."

Khương di nương hồ nghi nhìn ta.

"Một canh giờ? Hắn ở chỗ ngươi tận một canh giờ!"

Ta run lên.

"Ở chỗ các người không phải thế sao?"

Khương di nương lộ ra nụ cười chiến thắng.

"Tướng gia ở chỗ ta cũng chỉ được chừng một chén trà thôi."

Ta nghĩ bụng, đây có phải chuyện gì đáng để tự hào đâu? Lan di nương vẻ mặt hâm mộ.

"Ta được hai khắc..."

Hâm mộ cái quái gì không biết?

Lâu một chút không tốt sao?

Mân di nương nói.

"Ta ấy à, thường lưu hắn lại chừng một nén nhang."

Đôn di nương đang nhai bánh tô đường, lặng lẽ giơ tay lên.

"Ta... ta giống chủ mẫu, là một canh giờ..."

Hóa ra Trần Ngọc tên này thích kiểu người trung hậu thật thà.

Mân di nương mài móng tay, chậm rãi nói.

"Nhưng tướng gia gần đây cũng không kéo dài lâu."

Lan di nương thở dài uể oải.

"Có lẽ là đến tuổi rồi, tinh thần kém đi."

Ta đầy lo lắng, lại nghe Khương di nương phàn nàn.

"Chính thế, lần trước ta đọc Binh pháp Tôn T.ử có hai trang mà sai mất hai chữ, hắn cũng chẳng buồn bắt lỗi."

Ta lấy t.h.u.ố.c tráng dương ra định đưa, thì lại nghe thấy cái này?

Hóa ra Trần Ngọc ngủ lại phòng Khương di nương là để bắt lỗi chữ sai sao.

Mân di nương cáu kỉnh nói.

"Trước kia ta một đêm có thể khâu mười đôi đế giày, giờ hắn thấy ta khâu đến đôi thứ tư là đứng dậy đi luôn."

À, Trần Ngọc đêm khuya thanh vắng ngồi canh Mân di nương khâu đế giày.

Đôn di nương nghiêm túc nói.

"Ta thì vẫn ổn, tướng gia ăn cơm rất tốt, không kén ăn."

Hèn chi Đôn di nương ngày càng đẫy đà.

Lan di nương thì u sầu nói rằng nàng ta định bò giường nhưng hắn bắt nàng ta học thuộc lòng ba trăm bài thơ Đường.

Ta hiểu rồi, không phải Trần Ngọc không được, mà là các nàng ấy không có đầu óc.

Và Trần Ngọc thì lại rất giỏi đối phó với những kẻ không có đầu óc.

Họ đồng thanh hỏi ta.

"Tướng gia bắt người làm gì?"

Dưới ánh trăng, bốn gương mặt tò mò phản chiếu trong mắt ta.

Ta đột nhiên thấy nhân loại thực sự không thể thấu hiểu nỗi đau của nhau, lúc này ta chỉ thấy họ thật ồn ào.

Sau đó ta nghe nói Bạch Liên hoa đã bị chính thất nương t.ử của Tô đại nhân lôi trả về.

Tô đại nương t.ử đứng trước cửa phủ mắng c.h.ử.i om sòm, Tô đại nhân thì im như thóc.

Bạch Liên thấy mất mặt nên đóng cửa mấy ngày không gặp ai.

Nhưng như vậy không được, vạn nhất nàng ta sinh ra một đứa trẻ xinh đẹp thì có thể giải cứu ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta suy tính hồi lâu rồi tìm đến Trần Ngọc.

Đã ba ngày kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau.

Hôm nay hắn mặc bộ đồ trắng phẳng phiu, ngồi đọc sách.

Thấy ta, hắn chỉ khẽ nâng mí mắt, hỏi lạnh nhạt.

"Chuyện gì?"

Hóa ra chỉ mình ta ngại ngùng, người ta thì như mất trí nhớ vậy.

Ta cười gượng bước vào.

"Ta nghe nói Bạch Liên gần đây tâm tình bất ổn, tướng gia có thời gian thì nên qua thăm."

"Vì đứa trẻ sao?"

Ta bị hắn đ.â.m trúng tim đen, gãi môi ngượng nghịu.

"Thì... con của chàng cũng là của ta, đương nhiên..."

"Tại sao lại là của nàng?"

Ta ngỡ ngàng ngẩng đầu.

"Sao lại không phải?"

"Bạch Liên sinh cơ mà."

Ta tức giận.

"Ta là chủ mẫu! Dưới gối nhất định phải có con!"

Trần Ngọc nhướng mày, nhìn chằm chằm vào bụng ta.

"Vậy nàng cứ đợi mà xem. Tuy rằng ta rất tự tin, nhưng vạn nhất đến lúc đó... thôi, không được thì nói sau."

Ta là chính thất mà xin đứa con cũng khó khăn.

Nhìn sang nhà hàng xóm, chủ mẫu nuôi tận bốn đứa, mắng ta không biết đẻ mà ta chẳng cãi được câu nào.

Buồn bực trong lòng, ta lại gọi bốn vị thiếp thất đến bàn bạc.

Ta hỏi thường ngày Trần Ngọc đối xử với họ thế nào.

Đôn di nương tích cực nhất, bảo hắn hay mua bánh đường, bánh in cho nàng.

Mân di nương bảo hắn hay tặng vải vóc thịnh hành.

Khương di nương thì khoe cây tỳ bà mới.

Lan di nương thì được tặng bộ sách bìa cứng vì học thuộc thơ.

Đây đâu phải Trần Ngọc, đây rõ ràng là Thần Tài ban lộc.

Họ hỏi ta hắn tặng gì.

Ta cúi đầu nhìn bụng mình đầy suy tư.

Mân di nương thấy ta không vui liền hỏi có phải hắn chẳng tặng gì không.

Ta càng thêm sầu não, rót trà uống liên tục.

Mân di nương ngăn lại, bảo uống trà nhiều chỉ tổ căng bụng chứ chẳng giải quyết được gì.

Bốn người họ nhìn ta đầy đồng cảm.

Họ bảo ta chẳng có chút tình thú nào, suốt ngày chỉ biết sinh con rồi cãi nhau với hàng xóm.

Thế là Mân di nương may cho ta một bộ váy vàng nhạt thắt eo.

Nàng ta khen eo ta nhỏ rồi bảo ta phải biết uốn éo một chút.

Ta ngơ ngác nhìn nàng ta làm mẫu như một con rắn nước, rồi cũng học theo, vặn vẹo cơ thể.