Lan di nương buông lời bình phẩm.
"Dáng người phải thả lỏng cho mềm mại, đừng có giống như con ngỗng già bị cương cổ mà cứ vươn đầu ra như thế."
Ta vốn biết khiêu vũ, nhưng đặt vào tình cảnh bình thường để áp dụng thực tế thì quả thực quá khó khăn.
Đến lần thứ tám trăm, Lan di nương rốt cuộc chịu không nổi mà kêu dừng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nàng nhìn ta với vẻ mặt tuyệt vọng.
"Cái bộ dạng chân tay luống cuống của ngươi trông giống hệt mụ mẹ kế bị bán thân bất toại của ta vậy."
Trời sập tối, Đôn di nương bưng tới một chung d.ư.ợ.c thiện được ninh kỹ để tĩnh tâm, bảo ta mang sang cho Trần Ngọc tẩm bổ.
Thành quả huấn luyện của một ngày cuối cùng cũng có cơ hội triển lãm, bốn người bọn họ xắn tay áo ấn ta ngồi xuống trước gương, ra sức trang điểm một phen.
"Ngươi đừng có nản lòng, cứ uốn éo đi vào, giọng nói phải thả lỏng cho mềm mỏng, có biết làm nũng không?"
Đương nhiên là biết, ta vốn là đóa hoa khôi của giới ẩn vệ với thành tích ưu tú, không lý nào lại thua dưới tay Trần Ngọc.
Ta trịnh trọng gật đầu, bưng lấy chung d.ư.ợ.c thiện của Đôn di nương, mang theo kỳ vọng của bà con lối xóm mà một mình bước vào tiểu viện của Trần Ngọc.
Đứng trước cửa, ta nén giọng nói.
"Phu quân, người đã nghỉ ngơi chưa?"
Một hồi lâu sau trong phòng mới truyền đến tiếng sột soạt, cửa mở ra, Trần Ngọc chỉ mặc trung y với vẻ mặt bình tĩnh đứng đó.
"Có việc gì?"
Ta hắng giọng một cái.
"Người ta... người ta hầm một chung canh, riêng đưa tới đây cho chàng..."
Trần Ngọc nhìn chằm chằm ta một hồi lâu, đôi mày càng nhíu càng c.h.ặ.t.
"Ngươi bị kẹp cổ à? Thả lỏng giọng ra mà nói chuyện."
Ta lập tức đổi giọng.
"Mời chàng uống canh."
Lúc này Trần Ngọc mới nhường ra một lối nhỏ cho ta vào nhà.
Đây là lần đầu tiên ta bước chân vào phòng của hắn, bên trong sạch sẽ ngăn nắp, trang trí điển nhã y hệt con người hắn, giản lược đến đáng sợ.
Ta đặt chung canh lên bàn, vặn vẹo vòng eo xoay người lại.
"Giờ chàng uống luôn chứ?"
Ánh mắt Trần Ngọc dừng lại ở eo ta, hắn híp mắt hỏi.
"Y phục này ở đâu ra?"
Ta xoay một vòng, lòng vui như mở hội.
"Có đẹp không?"
Hắn hỏi lại.
"Ngươi cứ thế này mà rêu rao đi sang đây sao?"
Ta chớp mắt đáp.
"Không đi bộ sang thì chẳng lẽ bò sang?"
Hắn hít sâu một hơi, chân mày cau lại dữ dội hơn.
"Ngươi thật khó coi, ngồi xuống đi."
Chuyện này không giống với những gì quân sư đoàn đã dạy ta.
Trần Ngọc hiện giờ đầy vẻ ghét bỏ, rõ ràng là ta vẫn chưa lấy lòng đúng chỗ.
Chẳng lẽ do ta uốn éo không đẹp sao?
Ta không tin vào điều đó, bèn đi quanh Trần Ngọc một vòng, làn gió thơm từ tà váy khiến ánh nến trong phòng lay động không thôi.
"Tướng gia, tiếp tục đề tài lúc trước nhé, đứa trẻ đó chàng có thể đưa cho ta không?"
Gân xanh trên trán Trần Ngọc giật giật, hắn nghiến răng nói.
"Ta bảo ngươi ngồi xuống!"
Ta ân cần bưng canh lên.
"Hay là chàng cứ uống một ngụm cho hạ hỏa đã?"
Trần Ngọc rủ mắt nhìn ta mở nắp chung d.ư.ợ.c thiện, một con vịt đực già đang nằm im lìm ngâm mình trong canh.
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Rất lâu sau đó, hắn cất giọng nhẹ bẫng như ngọn lửa sắp bùng phát, đột ngột tiến sát lại gần ta.
"Tẩm bổ? Ngươi cảm thấy ta cần phải tẩm bổ sao?"
Ta nào có biết Đôn di nương lại tâm lý đến mức hầm cả vịt đực già cho hắn.
Trong lúc nhất thời ta nói năng lộn xộn.
"Cái này... cái này không phải ta... ta..."
Hắn cười lạnh một tiếng, bưng chung canh uống cạn sạch rồi ra lệnh.
"Lại đây."
Trong lòng ta chuông cảnh báo vang lên liên hồi.
"Không."
Hắn cười.
"Ngươi lại đây, ta cho ngươi một đứa trẻ."
"Đứa của Bạch Liên sao?"
Hắn cười mà không nói.
Ngay sau đó hắn đột nhiên ra tay nhanh như chớp, ta theo bản năng phản ứng lại, một chưởng đ.á.n.h vào cổ tay hắn rồi chạy vội ra cửa.
Đột nhiên huyệt ở eo như bị thứ gì đó gõ trúng, chén trà rơi xuống vỡ tan.
Cảm giác tê dại lan từ eo xuống chân làm ta kêu t.h.ả.m một tiếng, suýt chút nữa thì đập đầu vào khung cửa.
Một cánh tay vòng qua bụng kéo ta lại, đập vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của một người.
Rầm một tiếng, cánh cửa lớn đóng sầm lại ngay trước mắt ta.
"Hóa ra ngươi cũng biết võ công sao?"
Trần Ngọc dán sát vào lưng ta, ngữ khí ôn hòa chậm rãi.
Ta dựng cả tóc gáy, cãi chày cãi cối.
"Chàng cũng biết đấy thôi, thật là khéo quá."
"Đúng là khéo thật."
Trần Ngọc đáp lời nhẹ nhàng nhưng ta lại nghe ra sự tùy tiện lấy lệ.
Hai tiếng động nhỏ vang lên, lớp vải vóc quanh eo bỗng dưng lỏng ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Váy chật quá, ta nới lỏng cho ngươi."
Trần Ngọc giải thích cho hành vi của mình.
Ta sầm mặt lại, túm lấy lớp vải trên eo.
"Ta không quan tâm, ta cứ thích thắt c.h.ặ.t đấy!"
Trần Ngọc giằng co với ta.
"Đừng có làm đỏm nữa, buông tay ra."
Thấy ta ngoan cố chống cự, Trần Ngọc nói tiếp.
"Ta biết eo ngươi nhỏ là được rồi, ngươi còn muốn cho ai biết nữa?"
"Lão nương muốn cho cả thiên hạ... Á! Đừng có khiêng ta! Chàng làm cái gì thế!"
"Thô tục!"
Trần Ngọc một hơi khiêng ta lên vai đi vào phía trong. Ta hét lớn.
"Lão nương là kẻ thô kệch đấy! Eo của lão nương là nhỏ nhất thiên hạ... Ưm... ưm..."
Cho nên sau đó có dùng đến không?
Đôn di nương tò mò hỏi.
Ta nằm dài trên sập, uể oải nhấc mí mắt đáp.
"Ngươi nói con vịt đực đó sao? Hắn không ăn thịt, chỉ uống hết canh thôi mà đã như trúng tà rồi."
Ánh mắt Đôn di nương sáng rực lên, trông chẳng khác gì lão đại phu Âu Dương chuyên đi lừa tiền.
"Phu nhân, đó là bí phương cung đình, tinh túy đều nằm ở nước canh cả đấy!"
Ta trở mình hít sâu một hơi, gọi Đôn di nương lại.
"Đến đây xoa bóp chỗ này cho ta, ôi cái eo đau quá, chân cũng đau nữa."
Ngày hôm đó, Trần Ngọc phá lệ mang theo hai lượng điểm tâm ngon nhất tới thăm ta.
Ta đang nằm bẹp trên sập nhìn hắn đi vào.
Hắn cúi người hỏi ta đã khỏe chưa.
Ta giữ khuôn mặt cứng đờ hỏi lại tại sao hắn không mang theo hai cân trứng gà tới.
Trần Ngọc cười trêu chọc rằng hắn sợ làm ta tủi thân vì không biết đẻ trứng.
Ta tức nổ phổi, giơ chân định đá thì bàn chân trần đã bị hắn tóm gọn trong tay, hắn còn dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve lòng bàn chân ta.
"Phu nhân nên dưỡng sức cho tốt. Người ta thường nói ăn gì bổ nấy."
Ta trợn mắt hỏi hắn muốn bổ cái gì.
Hắn nhét chân ta vào lại trong chăn, thản nhiên nói món điểm tâm này có tên gọi khác là mỹ nhân eo.
Tên này tuyệt đối đang báo thù chuyện con vịt đực già hôm nọ.
Ta nằm trên giường than ngắn thở dài, Trần Ngọc lại bình thản ngồi bên cạnh chậm rãi uống trà.
Ta thều thào hỏi có phải hắn đang đợi ta tắt thở không.
"Cũng không đến mức đó."
Hắn đặt chén trà xuống, nghiêm túc hỏi ta là người của ai phái tới.
Ta ôm trán rên rỉ bảo mình đang mệt nên không trả lời được.
Trần Ngọc trầm mặc một hồi rồi thông báo rằng công chúa sắp gả vào phủ.
Ta đột nhiên xoay người nhìn hắn, bảo rằng mình đã hiểu.
Hắn hỏi ta hiểu cái gì, ta đáp mình sẽ đi ch·ết để nhường chỗ cho công chúa.
Sắc mặt hắn không đổi, vỗ vào eo ta rồi hỏi liệu chủ t.ử của ta có chịu giúp ta không.
Ta cảnh giác nhìn hắn, không rõ hắn đang tính toán điều gì.
Trần Ngọc mỉm cười bảo hắn muốn bảo vệ mạng sống của ta, nhưng hắn vốn không phải người siêng năng, nếu có người bảo vệ thì hắn cũng đỡ tốn sức.
Ta cười gượng gạo bảo hắn đừng có tiết kiệm sức lực đúng chỗ như thế, cứ lo mà hầu hạ công chúa cho tốt đi.
Trần Ngọc im lặng hồi lâu rồi gỡ từng ngón tay ta đang ôm đùi hắn ra, bảo rằng không ngờ cũng có lúc hắn nhìn lầm người, sau đó quay lưng bỏ đi.
Ta lo lắng đến mức nổi cả mụn.
Đêm đó ta liên lạc với Vương công công, ông ấy bảo nhiệm vụ vẫn không đổi.
Ta phải qua mắt Phất Âm để sinh ra một đứa trẻ.
Ngày hôm sau ta lại lảng vảng trước cửa phòng Bạch Liên với hy vọng nàng ta sinh con sớm, nếu không mạng ta khó bảo toàn.
Mân di nương nhìn thấy mặt ta thì hốt hoảng bảo mặt ta trông như cái tổ ong vò vẽ.
Lan di nương nhìn thấy thì ngất xỉu luôn, còn Khương di nương thì kéo ta đi vì sợ ta làm Bạch Liên sợ đến mức sinh non.
Ta nhìn mình trong gương mà im lặng, thật tốt, coi như hủy dung luôn rồi.
Ngày công chúa nhập phủ càng gần, ta càng lo âu không biết phải sinh tồn thế nào giữa Thái hậu và công chúa.
Ta đóng cửa nằm trong phòng, không còn được hội chị em gọi đi chơi mạt chược nữa.
Ta chính thức thất sủng. Đêm nọ Trần Ngọc gõ cửa phòng ta, ta trùm chăn kín đầu không tiếp.
Hắn tự tiện đẩy cửa vào, bảo ta nằm như vậy khiến hắn suýt nữa định đi đặt tiệc đám ma.
Trong không gian ấm áp, chúng ta nhìn nhau, một cảm xúc mãnh liệt trỗi dậy trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chúng ta đồng thời mở lời, hắn hỏi làm thế nào còn ta bảo hắn cút đi.
Sau một hồi rên rỉ vì đau, Trần Ngọc giúp ta châm vỡ những nốt mụn trên mặt.
Hắn bảo chờ kết vảy là sẽ khỏi.
Ta cảm động vì hắn không chê bai mình.
Hắn tịnh tay xong thì hỏi lại câu ta vừa nói, ta cười bảo mình khen hắn đẹp trai.
Ta nằm xuống bảo rằng hắn cưới công chúa cũng tốt, sau khi đứa trẻ sinh ra ta sẽ đi.
Trần Ngọc thản nhiên nói có lẽ ta không đi được đâu.
Hắn bảo Phất Âm có nhiều nam nhân như vậy nhưng chưa từng nghe nàng ta có thai.
Ta nảy ra ý nghĩ táo bạo rằng nàng ta không sinh được.
Trần Ngọc đoán ta là người của Thái hậu.
Ta ngồi bật dậy khen hắn giỏi.
Trần Ngọc sầm mặt bảo ta quá thiếu tâm nhãn, đáng lẽ phải phủ nhận mới đúng.
Hắn bảo đứa trẻ ta sinh ra chỉ là để lót đường cho Phất Âm, sau này bà ta sẽ bỏ mẹ lấy con.
Ta sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Trần Ngọc ngồi xuống cạnh giường kéo ta lại gần, hỏi ta có hiểu tại sao cả năm qua hắn luôn lạnh nhạt với ta không.
Hắn cười lạnh bảo những việc như nghe đọc binh pháp hay xem khâu giày đều là do ta tìm phiền phức cho hắn.
Hắn thổi tắt nến, cởi y phục rồi chui vào chăn cùng ta, bảo rằng hắn đã nhẫn nhịn cả năm rồi, giờ đã bắt đầu thì đừng hòng hắn buông tha cho ta.