Phu Quân Cũ Hối Hận Rồi

Chương 12



16

Ngày hôm sau tỉnh lại, trời đã quá trưa.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Toàn thân ta đau nhức rã rời, eo lưng ê ẩm, tay chân mềm nhũn chẳng còn chút sức lực.

Ta run run chống người ngồi dậy, vừa đặt chân xuống đất đã lập tức khuỵu gối ngã xuống.

Người bên ngoài nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy vào.

"Nhuỵ tỷ tỷ, tỷ có bị thương ở đâu không?"

Kỳ Dục cẩn thận đỡ ta dậy, rồi lại bế trở về giường.

Nghĩ tới những chuyện xảy ra tối qua, mặt ta lập tức đỏ bừng, nhất thời không biết phải đối diện với hắn thế nào.

Có lẽ đã đoán được tâm tư của ta.

Hắn tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện đêm qua, chỉ gọi người vào hầu hạ.

Tự tay bế ta đi rửa mặt súc miệng.

Xong xuôi lại bế ta trở về bàn ăn, đích thân đút cơm cho ta.

Ta đỏ mặt tía tai, quay đầu sang chỗ khác lẩm bẩm:

"Ta chỉ là không còn sức lực thôi, đâu phải tay chân đều gãy hết rồi. Để ta tự ăn."

Nghe vậy, hắn lập tức bật cười đầy ẩn ý.

"Nhuỵ tỷ tỷ thật sự cầm nổi đũa sao?"

"Ngươi..."

Ta vừa thẹn vừa giận.

"Hôm nay sao lại lắm lời như vậy?"

Ta tiện tay cầm lấy chiếc thìa múc cháo, xoay người không thèm để ý tới hắn nữa.

Hắn lại lập tức vòng sang phía đối diện, nâng bát đũa lên, thấp giọng dỗ dành:

"Được rồi, được rồi, ta không trêu tỷ nữa."

"Nào, ăn thêm một chút để bồi bổ."

Ta ngoài miệng không muốn, nhưng vẫn ngoan ngoãn c.ắ.n một miếng.

"Ăn thêm quả trứng này."

Hắn lại đưa đũa tới bên môi ta.

Ta trừng hắn một cái, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ăn hết.

Thấy vậy, dường như hắn tìm được niềm vui nào đó, khóe môi không ngừng cong lên, hết gắp món này lại gắp món khác đút cho ta.

Cứ lặp đi lặp lại như thế.

Đến khi ta thật sự ăn không nổi nữa mới vội vàng che c.h.ặ.t miệng, sống c.h.ế.t không chịu há ra thêm lần nào.

Sau bữa cơm, trời cũng đã ngả về chiều.

Hắn bế ta ra ngoài hóng gió, để ta tựa vào lòng mình.

Nhịn mãi, cuối cùng ta vẫn không kìm được mà khẽ mở miệng hỏi:

"Vì sao ngươi lại tới đây?"

Dường như hắn đã chờ câu hỏi này từ rất lâu.

Hắn nghiêm túc nhìn ta:

"Hoàng hậu của ta chạy mất rồi. Ta tới đón nàng về."

Nghe vậy, ta nhất thời không biết phải đáp lại thế nào, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, tránh né ánh nhìn quá mức chân thành của hắn.

Hắn lại nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang siết c.h.ặ.t của ta ra, bao lấy trong lòng bàn tay mình, rồi ghé sát bên tai ta, thấp giọng nói:

"Nhuỵ tỷ tỷ, ta biết tỷ đang sợ điều gì. Nhưng ta không phải phụ hoàng. Tỷ cũng sẽ không đi vào vết xe đổ của mẫu hậu. Hậu cung của ta chỉ có một mình tỷ. Sẽ không có tranh giành, hãm hại lẫn nhau. Ta chỉ muốn cùng tỷ làm một đôi phu thê bình thường trong hoàng cung."

Trong lòng ta rối bời, không nhịn được mà lẩm bẩm:

"Thật sự có thể làm được sao?"

Hắn nắm lấy tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau.

Sau đó giơ ba ngón tay lên trời.

"Ta, Kỳ Dục, xin thề với trời. Nếu có một ngày ta phụ bạc Lâm Nhuỵ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta hoảng hốt đưa tay bịt miệng hắn lại.

"Ta tin ngươi là được rồi. Sao có thể tùy tiện phát thệ như vậy?"

Hắn lập tức bật cười đầy khoái chí.

Có lẽ vì đang ở độ tuổi khí huyết phương cương, vừa được như ý nguyện nên lại bắt đầu quấn quýt lấy ta không chịu buông.

Mà ta lúc này toàn thân mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào để chống đỡ, đành mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy hắn hết lần này đến lần khác khẽ gọi tên mình bên môi, giọng nói dịu dàng đến lạ.

Sau đó hắn ghé sát bên tai ta, mang theo ý cười thấp thoáng mà thì thầm:

"Nhuỵ tỷ tỷ đúng là người cũng như tên."

...

...

Đêm đã khuya, hai người dựa sát vào nhau dưới hành lang, lặng lẽ cảm nhận làn gió đêm mát lạnh thổi qua.

Bốn phía yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng côn trùng khe khẽ vang lên trong màn đêm.

Qua một hồi lâu, hắn bỗng khẽ bật cười, giọng nói mang theo vài phần tự giễu.

"Nói ra cũng buồn cười. Tuy ta từng mong ông ấy c.h.ế.t. Nhưng khi ông ấy thật sự qua đời, ta lại thấy khó chịu. Ngươi nói xem, có buồn cười không?"

Nghe hắn nói vậy, ta lập tức mở mắt, trong lòng chợt dâng lên một trận chua xót.

Ta nghiêng người ôm lấy hắn, nhẹ nhàng vỗ về.

Kỳ Dục vốn là đích t.ử, vừa chào đời đã được sắc phong làm Thái t.ử, từ nhỏ đã sống trong sự kỳ vọng và yêu thương của mọi người.

Lão hoàng đế đặt rất nhiều kỳ vọng vào hắn, luôn mang theo bên mình để đích thân dạy dỗ, yêu thương vô cùng.

Chỉ là năm hắn chín tuổi.

Lý Quý phi từ Giang Nam nhập cung, mang theo Bát hoàng t.ử bảy tuổi.

Đó là kết quả của một đoạn tình duyên khi lão hoàng đế vi hành dân gian.

Có lẽ vì muốn bù đắp cho mẹ con Lý Quý phi.

Lão hoàng đế dốc hết tâm sức sủng ái bọn họ.

Ngược lại dần lạnh nhạt với Hoàng hậu và Thái t.ử.

Thậm chí từng có ý định phế Thái t.ử để lập người khác.

Nếu không phải gia tộc của Hoàng hậu quá mạnh.

Chỉ e ông ta đã thành công từ lâu.

Sau này Bát hoàng t.ử có thể hãm hại Kỳ Dục bị phế truất.

Hoàng hậu phải tự vẫn.

Chưa chắc không có sự dung túng ngấm ngầm của lão hoàng đế.

Nhưng dù hận đến đâu, trong lòng Kỳ Dục vẫn còn đôi phần tình cảm phụ t.ử.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, giống như những ngày ở biệt viện năm xưa.

Khẽ ngân nga khúc đồng d.a.o cũ, hắn gác cằm lên đỉnh đầu ta, bất mãn hừ nhẹ:

"Khoảng thời gian ấy ta rất khổ sở. Khổ sở đến mức tưởng mình sắp c.h.ế.t. Vậy mà Nhuỵ tỷ tỷ còn giận ta. Cũng không chịu ở bên cạnh ta."

Ta lập tức áy náy:

"Xin lỗi, ta..."

Hắn cười gian xảo ngắt lời:

"Nhưng nếu Nhuỵ tỷ tỷ chịu dỗ dành ta. Ta sẽ chẳng còn giận gì nữa."

"Phải dỗ thế nào?"

Ta thành thật hỏi.

"Ngươi xem."

Hắn nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng.

"Trời sắp sáng rồi. Hay là chúng ta..."

Vừa dứt lời, bàn tay hắn lại không thành thật mà lặng lẽ luồn tới.

Ta lập tức mở to mắt trừng hắn, vừa thẹn vừa giận.

Người này đúng là chẳng có lúc nào đứng đắn, da mặt còn dày hơn cả tường thành!