Phu Quân Cũ Hối Hận Rồi

Chương 11



15

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong các cửa hàng, ta lên đường tới Mạc Bắc, đi ngắm phong cảnh tái ngoại mà mình hằng mong nhớ.

Đại mạc khói lẻ thẳng tắp.

Trường hà bóng chiều tròn đầy.

Không lâu sau khi ta rời đi, lão hoàng đế băng hà.

Thái t.ử đăng cơ.

Đại xá thiên hạ.

Khắp nơi tưng bừng vui mừng.

Ta lặng lẽ tới chùa dâng một nén hương.

Cầu chúc hắn một đời vô ưu, danh lưu muôn thuở.

Người đời đều nói Mạc Bắc khổ hàn, x.á.c c.h.ế.t đói đầy đồng.

Nhưng khi thật sự đặt chân tới đây, ta mới phát hiện nơi này cũng có cảnh tượng thương mại phồn vinh.

Nếu có thể khai thông thương lộ, đem hàng hóa nơi đây bán về kinh thành, người dân sẽ có thêm một con đường mưu sinh.

Tiến thêm một bước nữa.

Nếu có thể kết nối giao thương giữa triều đình và các quốc gia lân cận, mở rộng thương thị, lợi ích thu được tất nhiên vô cùng to lớn.

Ta không khỏi động tâm.

Vì thế bắt đầu lần lượt bái phỏng những người chủ sự của các thương hội, muốn tìm hiểu tình hình nơi đây trước.

Một ngày nọ, ta ghé vào một hội đấu giá để xem náo nhiệt.

Nghe nói có đại nhân vật giá lâm.

Chủ nhân hội đấu giá vì biểu thị thành ý nên đặc biệt mang ra bảo vật hiếm có nhất làm vật áp trục.

Chuyện như vậy sao có thể không khiến người ta hiếu kỳ?

Không cẩn thận uống hơi nhiều nước.

Khi ta từ nhà xí đi ra, ngang qua một hòn giả sơn.

Đột nhiên có người từ phía sau bịt kín miệng mũi ta.

Mùi mê d.ư.ợ.c gay mũi lập tức tràn vào đầu óc.

Rất nhanh sau đó, ta rơi vào hôn mê.

Đến khi tỉnh lại, ta hoàn toàn không biết mình đang ở đâu.

Mắt ta bị bịt kín, tay chân cũng bị trói c.h.ặ.t không thể cử động.

Đầu óc choáng váng, ý thức mơ hồ, d.ư.ợ.c lực còn sót lại khiến cả người mềm nhũn không chút sức lực.

Bên tai vang lên giọng nói của một bà lão:

"Ngươi bắt nha đầu này ở đâu về vậy? Có được không đấy?"

Một bà lão khác đáp:

"Tiện tay bắt trên đường thôi. Không thì biết làm sao bây giờ? Hàng hóa chạy mất rồi. Lấy gì mà ăn nói với chủ gia?"

Bà lão đầu tiên thở dài:

"Thôi thì ngựa c.h.ế.t coi như ngựa sống mà chữa. Ta thấy nữ nhân này còn đẹp hơn món hàng kia. Tắm rửa sạch sẽ rồi đưa lên. Biết đâu lần này lại kiếm được một món lớn. Nhưng lỡ nàng ta bị người nhận ra thì sao?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Sợ cái gì? Ngươi nhìn xem. Nàng ta đi có một mình. Ăn mặc cũng chẳng phải quá giàu sang. Chắc chắn không phải thiên kim tiểu thư gì. Lát nữa cứ cho nàng ta uống thêm vài bát t.h.u.ố.c. Dù có cứng đầu đến đâu cũng phải ngoan ngoãn nhận mệnh."

Cánh cửa lại bị đẩy mở, hai bà lão bước vào.

Các bà ta thô bạo lôi ta dậy tắm rửa một phen, rồi dùng từng lớp sa mỏng quấn kín cơ thể.

Xong xuôi, họ không chút thương tiếc khiêng ta lên giường, như đang xử lý một món hàng chờ đem bán.

Ngay sau đó, có người bóp c.h.ặ.t mũi ta, cưỡng ép đổ thứ chất lỏng cay nồng khó ngửi vào miệng.

Dòng nước vừa trôi xuống cổ họng đã nóng rát như lửa đốt, khiến ta muốn nôn cũng không nôn được.

Bọn chúng liên tiếp đổ vào ba bát như vậy rồi mới chịu dừng tay.

Sau khi làm xong mọi việc, bọn họ vội vã rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại, bốn phía lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Chẳng bao lâu sau, một luồng nhiệt nóng bỏng từ trong cơ thể dâng lên, lan khắp tứ chi bách hài, khiến toàn thân ta nóng ran, khó chịu đến cực điểm.

...

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lúc ý thức mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê, ta cảm giác như có người mang theo hơi lạnh áp sát lại gần.

Giữa cơn nóng bỏng đến khó chịu ấy, luồng khí tức mát lạnh kia giống như chiếc bè cứu mạng, khiến ta vô thức muốn dựa vào.

"Nhuỵ tỷ tỷ, tỉnh lại đi."

Ta cố hết sức mở mắt, trước mặt lại hiện lên gương mặt của Kỳ Dục.

Trong khoảnh khắc ấy, ta gần như cho rằng mình vẫn còn đang nằm mộng.

Dù sao hắn sao có thể xuất hiện ở Mạc Bắc được chứ?

Giờ phút này đáng lẽ hắn phải ở kinh thành mới đúng.

Có lẽ lúc này trong hậu cung của hắn đã có vô số giai nhân làm bạn.

Thế nhưng người đang đứng trước mắt ta lại chân thực đến lạ, từ ánh mắt, giọng nói đến thần thái quen thuộc ấy, đều giống hệt A Dục trong ký ức của ta.

"A Dục... Là ngươi sao?"

Vừa mở miệng, thanh âm phát ra lại mềm nhũn và khàn nhẹ đến khác thường.

Ngay cả chính ta cũng giật mình, như thể đó không phải giọng nói của mình nữa.

"Là ta."

Hắn chậm rãi đưa tay tới trước mặt ta, lòng bàn tay dừng lại bên môi ta.

"Nhuỵ tỷ tỷ. Loại t.h.u.ố.c này không có giải d.ư.ợ.c. Nếu tỷ khó chịu. Thì c.ắ.n ta trước để chịu đựng đi."

Ta đau đớn đến bật khóc, thật sự c.ắ.n mạnh lên bàn tay trái của hắn.

Đến khi buông ra, mu bàn tay đã m.á.u tươi đầm đìa, dấu răng hằn sâu đến ghê người.

Rõ ràng phải đau lắm, thế nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn chỉ dịu dàng nhìn ta, sắc mặt bình thản như thể người bị thương không phải mình.

Cuối cùng, ta chậm rãi buông miệng, hai tay run rẩy nâng lấy khuôn mặt hắn, hoảng hốt hỏi:

"A Dục... Ngươi có ghét ta không? Ngươi có hận ta không?"

Hắn mỉm cười lắc đầu, một chân quỳ lên giường rồi hơi cúi người xuống.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đặt lên trán mình.

Qua kẽ ngón tay, đôi mắt trong trẻo mà sâu thẳm ấy lặng lẽ nhìn thẳng vào ta, ánh mắt chuyên chú đến mức dường như trong đó chỉ còn lại hình bóng của riêng ta.

"Nhuỵ tỷ tỷ. Ta thích tỷ."

Đầu ngón tay ta đang đặt trên sống mũi cao thẳng của hắn.

Chỉ cần hạ xuống một chút nữa.

Là có thể chạm vào đôi môi đỏ thắm đẹp đẽ kia.

"Nhuỵ tỷ tỷ. Tỷ có thích ta không?"

Hơi thở ấm áp của hắn khẽ lướt qua đầu ngón tay ta, mang theo cảm giác tê dại khó tả, từng chút một lan thẳng tới tận đáy lòng.

Dường như bị ánh mắt và giọng nói ấy mê hoặc.

Ta không còn khống chế nổi bản thân, chỉ có thể thuận theo tiếng lòng chân thật nhất của mình.

"A Dục... Ta thích ngươi."

"Rất thích."

"Rất nhớ ngươi."

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, ta liền hoảng hốt nhắm c.h.ặ.t mắt lại.

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập dồn dập không ngừng, như thể muốn phá tan mọi gông cùm kìm nén bấy lâu để lao thẳng ra ngoài.

...

...

"A Nhuỵ."

"Mở mắt nhìn ta."

"Đừng sợ."

"Ta ở đây."

Ta đưa tay che mặt, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng.

Chỉ còn những tiếng nức nở đứt quãng.

Cả người vô thức cuộn tròn trong lòng hắn.

Giống như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi.

Chỉ biết vùi đầu vào n.g.ự.c hắn mà lặng lẽ khóc.