Tiết Vân Chu mở bừng mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như bị xé toạc. Trần nhà gỗ ọp ẹp, phủ đầy mạng nhện hiện ra trước mắt, khác hẳn với thạch cao trắng bóng và đèn chùm pha lê quen thuộc trong căn hộ của cậu ở thế kỷ 21. Mùi ẩm mốc và t.h.u.ố.c bắc xộc vào mũi, khiến dạ dày cậu cồn cào.
"Mình còn sống sao?" Giọng nói khản đặc bật ra, nhưng đó không phải chất giọng trong trẻo, có chút trầm khàn của Đàm Châu. Nó yếu ớt, the thé và non nớt lạ thường.
Cậu ngồi bật dậy, đầu óc quay cuồng. Một làn sóng ký ức xa lạ ập đến, mạnh mẽ như thủy triều vỗ bờ, cuốn phăng đi những mảnh vụn của cuộc đời Đàm Châu. Đó là ký ức của Tiết Vân Chu, con trai trưởng Hầu phủ, bị ghẻ lạnh từ nhỏ, sống trong một viện nhỏ tồi tàn cùng người mẹ ốm yếu. Hầu phủ rộng lớn xa hoa, nhưng đối với hai mẹ con Tiết Vân Chu, đó chẳng khác nào một nhà tù. Cha cậu, Hầu gia Tiết Bỉnh, là một kẻ đạo đức giả, bạc bẽo, chỉ quan tâm đến quyền lực và lợi ích cá nhân. Mẹ cậu, Tiết phu nhân, từng là một mỹ nhân khuynh thành nhưng giờ đây tiều tụy vì bệnh tật và nỗi uất hận.
Đàm Châu nhận ra mình đã xuyên không. Tai nạn giao thông t.h.ả.m khốc đã cướp đi sinh mạng cậu ở hiện đại, nhưng lại đưa cậu đến nơi này, vào thân xác của một thiếu niên cổ đại. Nỗi kinh hoàng về cái c.h.ế.t vừa qua xen lẫn sự choáng váng vì thân phận mới khiến cậu mất một lúc lâu mới định thần lại. Cái tên Đàm Luật, hình bóng người anh trai lạnh lùng nhưng luôn quan tâm, lo lắng cho cậu, là điều cuối cùng cậu nhớ được trước khi chìm vào bóng tối.
"Tiểu Chu, con tỉnh rồi à?" Một giọng nói yếu ớt vang lên. Người phụ nữ nằm trên giường bên cạnh, khuôn mặt xanh xao, tóc mai lấm tấm sợi bạc, cố gắng chống tay ngồi dậy. Đó là mẹ của Tiết Vân Chu.
"Mẹ..." Đàm Châu gọi theo thói quen của cơ thể này, cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Ánh mắt bà vừa có sự lo lắng, vừa có vẻ tuyệt vọng khiến trái tim cậu nhói đau.
Chưa kịp nói thêm lời nào, cánh cửa gỗ bật mở. Một nha hoàn trẻ tuổi hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Công t.ử, phu nhân... Hầu gia... Hầu gia triệu công t.ử đến đại sảnh! Nói... nói là có chuyện quan trọng!"
Tim Tiết Vân Chu, hay chính xác hơn là Đàm Châu, đập thình thịch. Những ký ức vụn vặt về người cha vô tình này khiến cậu rùng mình. "Chuyện quan trọng" từ Hầu gia chưa bao giờ là điềm lành đối với hai mẹ con cậu.
Cậu miễn cưỡng khoác lên mình bộ y phục đã sờn cũ, theo nha hoàn ra khỏi viện. Con đường đến đại sảnh dài như vô tận, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Càng đến gần, tiếng nói chuyện ồn ào từ bên trong càng rõ. Có cả Hầu gia và phu nhân chính thất, Tiết phu nhân thứ hai.
Bước vào đại sảnh, Tiết Vân Chu lập tức cảm nhận được ánh mắt khinh miệt và dò xét của mọi người. Hầu gia Tiết Bỉnh ngồi trên ghế chủ vị, khuôn mặt khắc nghiệt. Bên cạnh ông ta là chính thất phu nhân, vẻ mặt kiêu căng, ánh mắt sắc bén như d.a.o cạo.
"Ngươi đến rồi à, nghiệt t.ử!" Hầu gia lên tiếng, giọng nói không chút tình cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim Tiết Vân Chu thắt lại. Cậu cúi đầu, không dám nhìn thẳng. "Cha..."
"Hừm, không cần vòng vo." Tiết Bỉnh vung tay. "Hoàng thượng ban chiếu chỉ, Nhiếp chính vương Hạ Uyên đã đến tuổi thành hôn, cần tìm một vương phi môn đăng hộ đối. Hầu phủ ta có hai vị công t.ử, một là Tiết Vân Kỳ đã đính hôn, vậy chỉ còn ngươi."
Lời nói của Hầu gia như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Tiết Vân Chu ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to vì kinh hoàng.
"Con... con phải gả cho Nhiếp chính vương?" Giọng cậu run rẩy không tin nổi. Nhiếp chính vương Hạ Uyên? Cái tên đó đã trở thành nỗi ám ảnh của cả kinh thành. Đồn rằng hắn là kẻ m.á.u lạnh, g.i.ế.c người không gớm tay, nắm giữ quyền hành khuynh đảo triều đình, tính tình tàn bạo, ngang ngược lộng hành. Hầu như không ai dám nhắc đến tên hắn nếu không phải việc công.
Chính thất phu nhân khẽ cười khẩy, giọng điệu châm chọc: "Ngươi còn mong đợi gì nữa? Một đứa con hoang bị ruồng bỏ như ngươi, có thể gả vào Nhiếp chính vương phủ đã là may mắn lớn của Hầu phủ rồi. Ngươi không gả thì ai gả?"
Máu trong người Tiết Vân Chu như đông lại. Cậu cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cùng với đó là sự căm phẫn. Hầu phủ đã bạc bẽo với mẹ con cậu bấy lâu, giờ lại đẩy cậu vào hố lửa chỉ vì lợi ích của họ. Cậu chỉ là một con tốt thí, một công cụ để Hầu phủ củng cố địa vị.
"Cha, con không thể!" Tiết Vân Chu siết c.h.ặ.t t.a.y, cố gắng phản kháng yếu ớt.
"Không thể?" Tiết Bỉnh đứng dậy, vỗ mạnh xuống bàn. "Ngươi là con của Tiết gia, số mệnh của ngươi phải do Tiết gia định đoạt! Chuẩn bị đi, ba ngày nữa sẽ có kiệu hoa đến đón ngươi. Ngươi mà dám làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến Hầu phủ, ta sẽ không để mẹ con ngươi yên!"
Câu nói cuối cùng của Tiết Bỉnh như một lời đe dọa trực tiếp, nhắm vào điểm yếu nhất của Tiết Vân Chu – mẹ cậu. Nỗi sợ hãi nuốt chửng mọi sự phản kháng. Cậu biết, mình không còn đường lui. Cuộc đời Đàm Châu kết thúc trong tai nạn, cuộc đời Tiết Vân Chu lại bắt đầu bằng một cuộc hôn nhân ép buộc với ác ma.
Cậu rời đại sảnh, bước chân xiêu vẹo, trái tim nặng trĩu như đá. Ba ngày. Ba ngày nữa, cậu sẽ phải gả cho một người đàn ông xa lạ, một kẻ tiếng tăm đáng sợ. Cậu tưởng mình đã thoát khỏi cái c.h.ế.t, nhưng giờ đây, cuộc sống đang chờ đợi cậu liệu có khác gì địa ngục? Liệu có ai... có ai sẽ cứu lấy cậu khỏi số phận này? Hình bóng người anh trai Đàm Luật chợt hiện lên trong tâm trí, một tia hy vọng mỏng manh thoáng qua, nhưng rồi lại vụt tắt. Anh ấy ở thế giới của anh ấy, làm sao có thể đến đây...
________________________________________