Ba ngày trôi qua trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiết Vân Chu sống trong sự lo lắng tột độ, mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình. Mẹ cậu, dù ốm yếu, vẫn cố gắng an ủi, dặn dò cậu phải cẩn trọng khi vào vương phủ. Những lời nói đầy nước mắt của bà càng khiến Tiết Vân Chu thêm đau đớn, nhưng cậu biết mình không thể thay đổi được gì.
Sáng ngày thứ ba, kiệu hoa đỏ thắm đã đỗ trước cửa Hầu phủ. Đó là một kiệu hoa lộng lẫy, nhưng trong mắt Tiết Vân Chu, nó chẳng khác nào cỗ quan tài đang chờ chôn vùi số phận của cậu. Chính thất phu nhân và Tiết Bỉnh đứng đó, vẻ mặt đầy vẻ trịnh trọng giả tạo, như thể đang gả đi một báu vật chứ không phải một đứa con bị ruồng bỏ. Cậu không được phép tiễn mẹ, chỉ kịp trao cho bà một ánh mắt từ biệt đầy lưu luyến.
Tiết Vân Chu bị đẩy vào kiệu, tấm khăn trùm đầu đỏ thẫm che khuất tầm nhìn, chặn đứng cả ánh sáng lẫn hy vọng. Suốt quãng đường dài xóc nảy, cậu chỉ nghe thấy tiếng người huyên náo bên ngoài, tiếng chiêng trống và nhạc lễ, nhưng tất cả đều trở nên méo mó, xa lạ. Cậu ôm c.h.ặ.t lấy bản thân, nước mắt lặng lẽ chảy dài, cố gắng hình dung về cuộc sống địa ngục sắp tới. Nhiếp chính vương Hạ Uyên sẽ là một ác ma tàn bạo, sẽ hành hạ cậu, sẽ khiến cậu sống không bằng c.h.ế.t... Cậu cứ thế chìm trong nỗi sợ hãi, cho đến khi kiệu hoa dừng lại.
"Đến vương phủ rồi!" Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên ngoài.
Tiết Vân Chu được đỡ ra khỏi kiệu. Dù không nhìn thấy gì, cậu vẫn cảm nhận được không khí trang nghiêm, uy nghi xung quanh. Đây chắc chắn là Nhiếp chính vương phủ, nơi quyền lực và sự lạnh lẽo ngự trị.
Cậu được dẫn vào trong, qua những hành lang dài, qua những cánh cửa lớn. Cuối cùng, cậu dừng lại trước một căn phòng. Một bàn tay lạnh giá đỡ cậu ngồi xuống. Rồi tiếng nhạc lễ tắt hẳn, căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Cậu biết, đây là đêm tân hôn của mình.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp. Tiết Vân Chu ngồi đó, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu chờ đợi, chờ đợi Nhiếp chính vương xuất hiện, chờ đợi số phận nghiệt ngã ập đến.
Một lúc lâu sau, tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Tiếng tơ lụa sột soạt, rồi một bóng người dừng lại trước mặt cậu. Tiết Vân Chu có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào đỉnh đầu. Một bàn tay vươn tới, khẽ khàng nhấc tấm khăn trùm đầu lên.
Ánh sáng lập tức ập vào mắt, khiến Tiết Vân Chu phải nheo lại. Khi đôi mắt dần thích nghi, cậu ngẩng đầu lên.
Trước mặt cậu là một người đàn ông. Hắn mặc một bộ hỉ phục màu đen thêu rồng vàng, tôn lên vóc dáng cao lớn, uy vũ. Khuôn mặt của hắn lạnh như băng, đường nét góc cạnh, sắc bén. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Hắn không hề cười, khóe môi khẽ mím lại, tạo cảm giác vô cùng lạnh lùng và xa cách.
Đây chính là Nhiếp chính vương Hạ Uyên.
Tiết Vân Chu cứng đờ người, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ác ma trong tưởng tượng của cậu đã hiện hữu. Cậu run rẩy, chuẩn bị đón nhận sự sỉ nhục hay bất kỳ hành động tàn bạo nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng, Hạ Uyên chỉ nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm ấy lướt qua khuôn mặt cậu, dừng lại ở khóe mắt đỏ hoe và đôi môi khẽ run rẩy. Trong khoảnh khắc đó, Tiết Vân Chu cảm nhận được một luồng cảm xúc phức tạp trong ánh mắt Hạ Uyên – vừa có sự kinh ngạc không thể che giấu, vừa như một niềm vui mừng khôn xiết, lại xen lẫn một tia hoài niệm, thậm chí là sợ hãi mơ hồ. Ánh mắt đó sâu thẳm đến mức khiến cậu hoảng hốt, không thể lý giải được.
Sau đó, tất cả những cảm xúc đó biến mất nhanh như cách chúng xuất hiện. Hạ Uyên thu lại ánh mắt, vẻ lạnh lùng trở lại. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ nhíu mày rồi quay lưng đi.
Tiết Vân Chu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nhiếp chính vương không nói gì, cũng không làm gì. Hắn chỉ nhìn cậu, và rồi bỏ đi?
Một lúc sau, một cung nữ bước vào, cẩn thận đặt một khay thức ăn nhẹ xuống bàn. "Vương phi, mời ngài dùng bữa. Vương gia... Vương gia có việc bận, có lẽ sẽ không quay lại đêm nay. Ngài cứ nghỉ ngơi đi ạ."
Tiết Vân Chu hoàn toàn ngỡ ngàng. Cuộc sống địa ngục cậu tưởng tượng đã không diễn ra. Nhiếp chính vương hoàn toàn phớt lờ cậu. Một sự phớt lờ khó hiểu, nhưng lại khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Cậu được an toàn. Cậu không bị hành hạ, không bị sỉ nhục.
Suốt những ngày sau đó, tình hình vẫn tiếp diễn. Hạ Uyên hoàn toàn không để tâm đến sự tồn tại của Tiết Vân Chu trong vương phủ. Anh có thư phòng riêng, có tẩm điện riêng, và Tiết Vân Chu, với danh nghĩa Vương phi, lại được sắp xếp ở một viện nhỏ khá biệt lập. Cậu hiếm khi nhìn thấy Hạ Uyên, và mỗi lần gặp mặt, anh cũng chỉ lướt qua như một cơn gió lạnh, không một lời nói, không một ánh mắt dừng lại.
Cuộc sống trong vương phủ không khắc nghiệt như Tiết Vân Chu nghĩ. Các cung nữ, thị vệ đều đối xử với cậu có phần cung kính nhưng cũng giữ một khoảng cách nhất định, có lẽ vì vị thế Nhiếp chính vương phi của cậu quá đặc biệt. Cậu có người hầu, có thức ăn, có một nơi để trú ngụ. Vương phủ rộng lớn, đẹp đẽ, nhưng lại vắng vẻ và tĩnh mịch đến lạ. Tiết Vân Chu cảm thấy mình như một bông hoa bị lãng quên trong một khu vườn rộng lớn, cô độc và lạc lõng.
Mặc dù cảm thấy có chút trống rỗng, nhưng nỗi lo sợ lớn nhất của Tiết Vân Chu đã tạm thời được giải tỏa. Cậu không phải đối mặt với một ác ma như trong truyền thuyết. Thay vào đó, cậu được hưởng một sự yên bình đầy xa cách. May mắn quá, Tiết Vân Chu thầm nghĩ, có lẽ đây chính là "mèo mù vớ được cá rán" mà mình đã nghe nói. Cậu bắt đầu cố gắng thích nghi với cuộc sống mới, tìm cách tự bảo vệ mình trong một thế giới hoàn toàn xa lạ này.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, cái nhìn phức tạp đầy ẩn ý của Hạ Uyên trong đêm tân hôn vẫn là một câu hỏi chưa lời giải đáp, âm ỉ trong tâm trí cậu.
________________________________________