Phù Tang Nở Giữa Cung Đình

Chương 11



Đêm hôm đó, Tạ Hành ôm ta vào lòng mà ngủ.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta cảm thấy có thứ gì đó nóng hầm hập dán sát vào chân mình, bèn đưa tay đẩy đẩy:

“Tạ Hành, ta nóng lắm rồi, ngài để bình nước nóng ra xa một chút đi.”

Phía trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng rên rỉ nghẹn khuất.

Mãi một lúc lâu sau, mới vang lên giọng nói khàn đặc của Tạ Hành:

“... Được.”

Mùa đông giá rét tràn về, ngày sinh nhật mười bốn tuổi của ta cũng càng lúc càng gần.

Tạ Hành kể cho ta nghe, Tề Ngọc Thần cuối cùng không biết tìm đâu ra một kẻ c.h.ế.t thay, đứng ra nhận hết tội nghiệt ám sát Tạ Hành trước cửa phủ Thừa tướng ngày hôm đó.

Kẻ này còn tiện thể khai ra "kẻ chủ mưu đứng sau" chính là Tướng quân Tây Châu - Tống Ngôn, người đang nắm giữ mười vạn binh quyền.

Trên triều đình, Tề Ngọc Thần và Tống Ngôn cãi vã một trận nảy lửa, suýt chút nữa là động thủ.

Cuối cùng, Tạ Hành hạ chỉ, lệnh cho Tống Ngôn cùng Tề Ngọc Thần cùng nhau phối hợp điều tra lại vụ án này.

“Mười vạn binh mã Tây Châu, sáu vạn binh mã Việt Châu, không thể để chúng tụ lại một chỗ, tự nhiên phải tìm cách đ.á.n.h tan từng bộ phận một...”

Tạ Hành ngồi đối diện ta bên bàn thư án, cầm b.út suy tư một lát, khẽ nhíu mày.

Ta nhớ lại mấy cuốn binh pháp mới đọc, thử đề nghị:

“Chi bằng tạm thời giao binh mã Việt Châu cho Tề Ngọc Thần quản lý, lệnh cho hắn bắc thượng bình loạn.”

“Ồ?”

Động tác của Tạ Hành khựng lại, hắn ngước mắt nhìn ta:

“Ý của Tang Tang là sao?”

Ta c.ắ.n môi, liếc nhìn ra cửa.

Cung nữ Ôm Nguyệt đã không thấy đâu.

“Ta nghi ngờ... Tạ Trưng chưa c.h.ế.t, mà đang được người của phủ Thừa tướng giấu ở gần thành Việt Châu.”

Tạ Trưng chính là Tiên Thái t.ử. Năm xưa hắn mưu phản bất thành, định bức Tiên hoàng thoái vị nhưng bị xử lý, phế truất ngôi vị và giam lỏng trong phủ.

Kết quả chỉ vài ngày sau, Thái t.ử phủ bốc hỏa ngùn ngụt, sau khi dập tắt đám cháy, người ta tìm thấy một x.á.c c.h.ế.t cháy đen không nhận dạng được trong phòng hắn.

“Tang Tang đoán không sai, nếu không có huyết mạch hoàng thất trong tay, người Tề gia không dám to gan như vậy.”

Tạ Hành cười đến nheo cả mắt:

“Đã thế, trẫm sẽ cho bọn họ thêm một cơ hội để mưu quyền đoán vị vậy.”

Binh pháp có nói, chiêu này gọi là "Dẫn xà xuất động".

Ba ngày sau khi Tề Ngọc Thần rời kinh thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của ta.

Sáng sớm tỉnh dậy, ta đã đón Phó công công tới tuyên đọc thánh chỉ.

Tạ Hành làm việc rất dứt khoát, trực tiếp phong ta làm Quý phi.

Nhưng thực ra phong hay không cũng chẳng khác gì nhau, bởi hai ngày trước ta mới nghe Đồng phi nói, hậu cung của Tạ Hành chỉ có ta và nàng.

Sự khác biệt lớn nhất giữa Quý phi và Mỹ nhân chẳng qua là giữa ta và Đồng phi, ai phải hành lễ với ai mà thôi.

Ta còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì thấy Phó công công tủm tỉm cười nhìn mình:

“Tang Quý phi, nương nương mau tiếp chỉ tạ ơn rồi đứng dậy đi thôi. Trang sức và xiêm y chuẩn bị từ trước đã xong cả rồi, Hoàng thượng bảo người xem thử có thích không.”

Ta đương nhiên là thích rồi.

Ngoài những bộ váy áo lộng lẫy, Tạ Hành còn sai người mang đến một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, phần cổ được vây quanh bởi một dải lông mềm mại mượt mà.

Ta chưa bao giờ trải qua một mùa đông ấm áp đến thế.

Buổi sáng Đồng phi còn đặc biệt ghé qua, tặng ta một chiếc tráp làm quà, còn cố ý dặn dò nhất định phải xem xong trước khi Tạ Hành tới.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta làm theo lời nàng.

Sau đó... ta hoàn toàn chấn động.

Buổi chiều khi Tạ Hành đến Huyền Linh cung, hắn rất ngạc nhiên:

“Tang Tang, sao mặt muội lại đỏ như vậy?”

Ta vớ lấy chiếc quạt tròn, ra sức quạt mạnh hai cái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chiếc áo lông này ấm quá, có lẽ là... nóng, nóng thôi.”

Cái đồ bản sách họa kia... sao người ta có thể vẽ ra những thứ như vậy được cơ chứ?

Trước bữa tối, ta cố ý dặn Quất Hạ hâm nóng một bình rượu.

Sau vài chén, cả ta và Tạ Hành đều trở nên ngà ngà say.

Lò than tỏa hơi ấm nồng nàn, Quất Hạ dẫn người lui ra ngoài, ta mơ màng đưa tay kéo đai lưng của Tạ Hành.

“Tang Tang!”

Hắn khẽ mắng một tiếng.

“Dừng tay ngay, muội còn nhỏ!”

“Không nhỏ.”

Ta bấm đốt ngón tay, tỏ vẻ nghiêm túc tính toán với hắn:

“Trong đồ bản có nói, nữ t.ử mười lăm tuổi là đã đến tuổi cập kê, có thể gả chồng, cũng có thể hành sự phu thê.” Ta ngẩng đầu, mắt tròn xoe nhìn hắn: “Tạ Hành, hôm nay ta đã tròn mười bốn, tính tuổi mụ là mười lăm rồi.”

Nói đoạn, ta cởi bỏ lớp áo ngoài mỏng manh, chỉ chừa lại chiếc yếm màu xanh nhạt, định tiếp tục "động thủ".

Tạ Hành gian nan phản kháng:

“Không được... Tang Tang, muội chưa đủ mười sáu, trẫm sẽ không làm chuyện đó đâu.”

Giọng nói của hắn nghe như đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng.

Ta giật mình, lo sợ mình vô tình làm hắn bị thương nên tức khắc dừng lại.

Tạ Hành nhân cơ hội vớ lấy tấm chăn, bọc ta lại như một cái kén, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tang Tang, ngủ cho ngoan, không được lộn xộn nữa.”

Ta mở to mắt nhìn hắn:

“Tạ Hành, ngài giận sao?”

“Nếu muội còn không chịu ngủ ngoan, trẫm sẽ thực sự nổi giận đấy.”

Ta lập tức nhắm nghiền mắt lại.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta thấy dưới mắt Tạ Hành vương một chút quầng thâm nhàn nhạt.

Hắn không đi thiết triều, dùng xong bữa sáng liền kéo ta đến Diễn Khánh cung, chưa thấy Đồng phi đã bắt đầu quát:

“Lương Uyển Đồng, cô lăn ra đây cho trẫm!”

“Gì mà ầm ĩ thế?”

Đồng phi ngáp ngắn ngáp dài bước ra, thấy Tạ Hành liền nhướng mày cười:

“Hoàng thượng đêm qua trải qua có vui vẻ không?”

Tạ Hành lạnh lùng:

“Tang Quý phi mới mười bốn tuổi, cô dạy nàng những thứ đó làm cái gì?!”

“Mười bốn tuổi?”

Đồng phi ngẩn người:

“Chẳng phải nàng ấy đã tròn mười lăm rồi sao?”

Ánh mắt Tạ Hành càng lạnh hơn:

“Cô nhìn nàng ấy thế kia, giống mười lăm tuổi chỗ nào?”

Đồng phi biết mình đuối lý, lầm lũi ngậm miệng.

Cơn giận của Tạ Hành vẫn chưa tan, hắn vẫn giữ vẻ mặt băng lãnh nhìn nàng, ta vội túm lấy tay áo hắn:

“Thôi mà, Đồng phi cũng là có ý tốt.”

“Cũng chẳng sai đâu.”

Nghe ta nói vậy, Đồng phi bèn tiếp lời.

“Ngài cũng gần hai mươi rồi, chưa từng nếm mùi vị gì, mấy công t.ử thế gia bằng tuổi ngài ai nấy thê thiếp thành đàn, con cái chạy đầy sân rồi kìa...”

Tạ Hành bị chọc đến mức bật cười vì giận:

“Đây là chuyện giữa trẫm và Tang Quý phi, không cần cô phải nhọc lòng.”