Ngay giữa ban ngày ban mặt, ngay trước cửa phủ Thừa tướng.
Hắn thật sự điên rồi.
Tạ Hành khẽ cười, xoa đầu ta:
“Tang Tang, an tâm đi. Tuy người phủ Thừa tướng nhất mực muốn g·iết trẫm, nhưng họ không bao giờ muốn cái c.h.ế.t của trẫm dính dáng đến họ. Thích khách hôm nay không phải do họ an bài đâu.”
Dứt lời, hắn gõ nhẹ vào thành xe:
“Mười Một.”
Một bóng xám nhanh nhẹn như sóc bay vào qua cửa sổ xe.
Ta giật mình nép sát vào lòng Tạ Hành, hắn thấp giọng cười, ôm ta c.h.ặ.t hơn.
Người này... luôn làm ta thấy an lòng.
Thiếu niên tên Mười Một quỳ xuống:
“Thuộc hạ làm bị thương Hoàng thượng, tội đáng muôn c.h.ế.t.”
Ta mở to mắt: “Là ngươi?!”
“Được rồi, lui xuống đi.”
Tạ Hành phẩy tay, Mười Một chớp mắt đã biến mất.
Hắn cúi đầu hôn lên đỉnh đầu ta, thì thầm:
“Mười Một là ám vệ của trẫm. Mũi tên kia là do trẫm sắp đặt, mục đích là để phủ Thừa tướng tự loạn trận tuyến.”
Ta nghe mà nửa hiểu nửa không.
Tạ Hành xoay xoay lọn tóc bên mai ta, kiên nhẫn giải thích thêm:
“Hiện giờ, Tề gia ngoài mặt vẫn là trung thần lương tướng, không ai biết tâm địa muông thú của họ. Trẫm muốn dã tâm của họ lộ ra trước thiên hạ, sau này khi xử trí mới không bị chúng thần ngăn trở.”
Ta tựa vào n.g.ự.c hắn, suy nghĩ hồi lâu rồi dần hiểu ra:
“Cho nên họ để ta giả mạo Tề Ngọc Uyển vào cung hạ độc ngài, nhưng lại không g·iết cha mẹ đệ đệ ta. Sau này nếu ngài thực sự băng hà vì độc, họ có thể phủi sạch quan hệ với ta, có phải vậy không?”
Tạ Hành cười:
“Phải, Tiểu Phù Tang của trẫm thật thông minh. Nếu từ nhỏ ngươi được đọc sách viết chữ, tài học chắc chắn không thua kém nam t.ử trong triều.”
Ta bị hắn khen đến đỏ mặt, vùi đầu vào n.g.ự.c hắn, rồi bỗng nhiên ngẩng lên.
Không ngờ Tạ Hành cũng vừa lúc cúi xuống.
Trong khoảnh khắc, làn môi mềm mại ấm áp của hắn lướt qua trán ta.
Mặt ta càng nóng hơn, nhưng vẫn cố trấn định:
“Tạ Hành, ta muốn về thăm cha mẹ và đệ đệ.”
Tay Tạ Hành khựng lại bên tai ta:
“Hửm, tại sao?”
“Ta muốn về... xác nhận một chuyện.”
Tạ Hành đối với ta thực sự rất dung túng.
Nghe ta nói vậy, hắn không hỏi thêm mà sai thị vệ chuyển hướng về nhà ta.
Trước khi vào cung, cả nhà ta chen chúc trong một căn phòng nhỏ ở con hẻm hẹp đến mức xe ngựa không vào được.
Ta bảo Tạ Hành chờ trên xe, còn mình đi bộ vào.
Hắn nhìn ta hồi lâu, khẽ nói:
“Được... trẫm không xuống, nhưng trẫm không yên tâm về sự an toàn của ngươi, để Phó Ninh Toàn đi cùng nhé?”
Phó Ninh Toàn chính là Phó công công.
Ta gật đầu, vỗ nhẹ tay Tạ Hành trấn an:
“Yên tâm, ta sẽ quay lại ngay.”
Ta cùng Phó công công bước qua những phiến đá xanh ẩm ướt, đứng trước cánh cửa gỗ cũ nát.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Cửa không khóa, ta đẩy ra đã thấy nương đứng giữa sân, tay đang cầm thứ gì đó.
Vừa thấy ta, bà ta đã nhướng mày mắng mỏ như thói quen:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu Thảo! Ngươi không lo ở phủ Thừa tướng hầu hạ đại thiếu gia, chạy về đây làm gì?”
Bà ta định lao tới vặn tai ta, nhưng Phó công công đã bước lên chắn trước mặt, lạnh lùng quát:
“Dừng tay!”
Khí thế của người bên cạnh Hoàng đế khiến nương ta kinh hãi, bà ta rụt tay lại, lắp bắp:
“Ông... ông là ai?”
Phó công công giữ vẻ mặt nghiêm nghị:
“Ta là người của đại thiếu gia.”
Bà ta lập tức đổi sắc mặt, xoa xoa tay vào váy rồi cung kính hỏi có phải ta phạm lỗi gì không:
“Nếu Tiểu Thảo làm sai, cứ việc đ.á.n.h c.h.ử.i giáo huấn. Nhà giàu nhiều quy củ, tôi biết mà. Mấy ngày trước đại thiếu gia còn đón chúng tôi ra biệt viện ở, ngài ấy tốt với Tiểu Thảo nhà tôi như vậy, chúng tôi không phải hạng người không biết điều đâu...”
Phó công công im lặng lắng nghe, rồi nhàn nhạt nói:
“Lần này ta đưa Tiểu Thảo cô nương về vì cô ấy có chuyện muốn hỏi.”
Nương liếc mắt lườm ta. Ta hỏi bà:
“Nếu ngày trước, đệ đệ là người sinh ra đầu tiên, thì cha mẹ có sinh thêm ta nữa không?”
Bà xụ mặt:
“Ngươi nói cái gì vậy?”
“Bà cứ trả lời ta đi.”
Ta nhìn chằm chằm vào mắt bà ta.
Nương bị ta nhìn đến phát cáu, nhưng ngại có Phó công công ở đó nên không dám động thủ, chỉ lảng tránh nói:
“Tất nhiên... tất nhiên là có rồi. Tiểu Thảo à, chờ ta và cha ngươi trăm tuổi, còn phải có người lo liệu cho đệ đệ ngươi chứ.”
Ta bật cười, nụ cười nhẹ bẫng:
“Hóa ra là vậy.”
Hóa ra là vậy.
Tề Ngọc Thần nói, thân thể tóc da thụ hưởng từ cha mẹ.
Nhưng nếu ngay từ đầu họ đã chẳng định sinh ra ta vì chính ta thì sao?
Đối với họ, sự hiện diện của ta chỉ là để có kẻ làm việc, để bán lấy tiền khi túng quẫn, và để có người hầu hạ đệ đệ sau này.
Họ sinh ra ta, nhưng chưa từng yêu thương ta.
Cho nên trứng gà ta không được ăn, đệ đệ c.h.é.m ta bị thương ta cũng không được chạm vào nó, và ta bị bán lấy năm mươi lượng bạc để làm thông phòng.
Vậy thì, ta lấy lý do gì để cảm kích họ đây?
Ta quay người, khẽ bảo Phó công công:
“Chúng ta đi thôi.”
Vừa bước đi một bước, bà ta lại chạy tới níu váy ta, hạ giọng:
“Tiểu Thảo, ngươi ra được phủ về nhà thế này chắc là được đại thiếu gia sủng ái lắm. Ta và cha ngươi định đưa đệ đệ đi học, trên người ngươi có tiền không?”
Ta khựng lại, quay đầu nhìn bà ta.
Ánh mắt bà ta dán vào chiếc trâm trên tóc ta, đầy vẻ thèm thuồng:
“Đồ trang sức cũng được.”
Ta rút chiếc trâm bạc mạ vàng mà Tề Ngọc Thần tặng ra, nhét vào tay bà ta rồi quay lưng đi thẳng, không một lần ngoái lại.
Ra đến đầu hẻm, xe ngựa vẫn đợi ở đó.
Tạ Hành vừa thấy ta liền mỉm cười:
“Tang Tang hỏi xong rồi sao?”
Ta gật đầu, rồi nhào vào lòng hắn, thút thít:
“Tạ Hành, ta hiểu rồi. Thực ra từ lúc sinh ra đến giờ, dù là ở đây hay ở phủ Thừa tướng, ta đều không có nhà.”
Bàn tay hắn đang vuốt lưng ta bỗng siết c.h.ặ.t:
“Tiểu Phù Tang...”