Phù Tang Nở Giữa Cung Đình

Chương 9



“Nhưng từ khi gặp được ngài, ta cảm thấy, hoàng cung này chính là nhà của ta.”

Tạ Hành trầm mặc trong giây lát, sau đó hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng nói dịu dàng mang theo sự trấn an mãnh liệt vang lên bên tai:

“Vậy thì hiện tại, trẫm mang ngươi về nhà.”

Khi tấm chăn đơn trên xe ngựa đã được trải phẳng phiu, ta ngồi thẳng dậy, lí nhí nói:

“Kỳ thực, ban đầu nương bán ta vào phủ Thừa tướng là muốn ta làm thông phòng cho Tề Ngọc Thần.”

Tạ Hành nhướng mày, trong mắt hiện lên tia hứng thú:

“Tiểu Phù Tang, những lời dạo đầu vừa rồi của muội không phải là để lót đường cho câu nói này đấy chứ?”

Ta hùng hồn đáp: “Sao có thể chứ!”

Nhưng lòng ta đã bắt đầu chột dạ.

Tạ Hành nhạy bén hơn ta tưởng rất nhiều.

Ta chỉ là sợ hắn để tâm chuyện cũ, bởi đến lúc này ta mới nhận ra, mình so với tưởng tượng còn quyến luyến hắn hơn vạn phần.

May mắn thay, Tạ Hành dường như chẳng hề bận lòng chuyện ta suýt nữa đã trở thành thông phòng của kẻ khác.

Hắn chỉ mỉm cười hôn lên trán ta, rồi sai thị vệ tiếp tục đ.á.n.h xe.

Về đến cung, Tạ Hành vào thư phòng xử lý chính sự, trước khi đi còn dặn tối nay sẽ tới Huyền Linh cung dùng bữa.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta sai Quất Hạ đến Diễn Khánh cung tìm Đồng phi, báo rằng đã chuyển đồ tận tay Tề Ngọc Thần.

Lúc Quất Hạ trở về, nàng mang theo một hộp gỗ đựng đầy bảy tám loại điểm tâm tinh tế.

Nàng nói: “Đồng phi nương nương nhắn, nếu Mỹ nhân muốn ăn món khác thì cứ sang cung của người chơi.”

Ta nhón một viên bánh dừa bỏ vào miệng, gật đầu:

“Được.”

Vừa khéo, ta cũng có vài chuyện muốn hỏi nàng.

Ta đang ngồi suy tính xem tối nay đãi Tạ Hành món gì thì thấy Quất Hạ dẫn theo hai tiểu thái giám vào cửa, trên tay ai nấy đều bưng bê đồ vật.

Quất Hạ lần lượt giới thiệu:

“Mỹ nhân, đây là trang sức người mang về từ phủ Thừa tướng hôm nay.

Hoàng thượng nói, người ăn vận ở trong cung có phần thanh đạm quá, nên lệnh cho Thượng Điển Tư mang mấy tráp đá quý và đông châu tới để người tự chọn kiểu dáng.

Ngoài ra còn có gấm vóc thượng hạng vừa nhập cung mùa thu này, người hãy chọn lấy vài xấp để may y phục mùa đông.”

Ta ngẩn cả người.

Cuối cùng, trong cơn mê muội, ta chọn bừa vài thứ rồi bảo Quất Hạ cất mấy hộp trang sức của Tề Ngọc Nhàn đi.

Buổi tối khi Tạ Hành tới dùng bữa, ta hỏi hắn về chuyện này. Hắn thong thả dùng một miếng cá hố chiên, chống cằm nhìn ta cười:

“Tang Tang, trẫm định phong muội làm Phi.”

“... Tại sao?”

Tạ Hành khẽ nhướng mày:

“Bởi vì trẫm thích muội mà.”

Hắn cố tình bắt chước giọng điệu ngày thường của ta, âm cuối cao v.út đầy trêu chọc.

Ta ngượng ngùng cúi đầu lùa vội miếng cơm, rồi sực nhớ ra điều gì, vội đẩy bát sứ nhỏ men xanh tới trước mặt hắn:

“Ngài uống khi còn nóng đi.”

“Đây là gì? Lại là canh trứng hấp sao?”

“Là tổ yến! Quất Hạ nói thứ này bổ dưỡng hơn canh trứng nhiều.”

Ta nghiêm túc nhìn hắn, dõng dạc tuyên bố:

“Từ nay về sau, mỗi ngày ngài phải uống một bát, t.h.u.ố.c thái y kê cũng phải uống đúng giờ, ta sẽ canh chừng ngài thật kỹ. Tạ Hành, nếu ngài không nghe lời, ta sẽ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì nhất thời không nghĩ ra chiêu gì để uy h.i.ế.p, ta cứng họng.

Tạ Hành vẫn chống cằm, tủm tỉm nhìn ta:

“Muội sẽ thế nào?”

“Ta sẽ không ngủ cùng ngài nữa!”

Thế là ta trơ mắt nhìn Tạ Hành mở nắp bát, dứt khoát uống cạn chỗ tổ yến.

Hắn buông thìa, dang rộng cánh tay hướng về phía ta, ôn nhu nói:

“Tang Tang, lại đây để trẫm ôm một cái nào.”

Ta bước tới, vừa đứng vững đã bị một lực đạo kéo tuột vào lòng hắn.

“Tiểu Phù Tang của trẫm...”

Hắn vuốt ve làn tóc ta, đôi môi áp sát bên tai.

Hơi thở ấm nóng khiến tim ta run rẩy, một luồng nhiệt lạ lùng dâng lên từ đáy lòng.

Ta luống cuống, chỉ biết túm c.h.ặ.t lấy lớp áo lụa mềm mại sau lưng hắn.

Giây tiếp theo, nụ hôn nóng bỏng của Tạ Hành rơi xuống đôi môi ta.

Một nụ hôn rất ngắn, tựa chuồn chuồn lướt nước rồi tách ra, nhưng nhịp tim của Tạ Hành đập rất nhanh.

Ta ngẩng đầu, bắt gặp vành tai hắn đã đỏ ửng từ lúc nào.

Quất Hạ đã dẫn cung nhân lặng lẽ lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Ta mắt tròn mắt dẹt nhìn Tạ Hành, ý muốn hắn tiếp tục, nhưng hắn lại gian nan quay mặt đi, giọng khàn đặc:

“Không được, Tang Tang, muội còn nhỏ quá.”

“Ta không nhỏ, tháng sau là ta tròn mười bốn rồi.”

Ánh mắt Tạ Hành nhìn ta thâm trầm vô cùng, trong khoảnh khắc đó, ta như thấy ngọn lửa bùng cháy nơi đáy mắt hắn.

Rồi hắn bỗng mỉm cười hỏi:

“Vậy muội có biết trẫm muốn làm gì không?”

Ta thật thà lắc đầu: “Không biết.”

Tạ Hành xoa đầu ta, ấn mặt ta vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, khẽ cười:

“Sau này muội sẽ biết thôi.” Cuối cùng, hắn hôn lên má ta, dịu dàng bế ta đặt lên giường. Giường rất mềm, n.g.ự.c hắn rất ấm, trước khi chìm vào giấc ngủ, ta mơ màng nghe thấy tiếng hắn:

“... Tiểu Phù Tang, trẫm có đủ kiên nhẫn để đợi đến khi muội mười sáu tuổi.”

Dường như hắn đang kìm nén một thứ cảm xúc mãnh liệt nào đó mà nhất thời ta chưa thể hiểu thấu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Hành đã đi từ lúc nào.

Dùng xong bữa sáng, ta lấy một đôi châu hoa từ đống trang sức của Tề Ngọc Nhàn rồi tới Diễn Khánh cung thăm Đồng phi.

Vừa thấy đôi châu hoa, nàng đã nhướng mày, đón lấy ngắm nghía đầy thú vị:

“Đây chẳng phải đôi châu hoa quý như mạng của Tề Ngọc Nhàn sao? Nàng ta khoe khoang với ta bao nhiêu lần, cuối cùng lại rơi vào tay ngươi à?”

Ta kể lại đầu đuôi chuyện xảy ra ở phủ Thừa tướng hôm qua.

Đồng phi nghe xong liền vỗ tay cười lớn:

“Tiếc là ta không đi cùng, nếu không thật muốn xem cái mặt Tề Ngọc Nhàn lúc đó thế nào! Chỉ mấy hộp trang sức rách này mà nàng ta khoe đến mấy trăm lần không biết chán.”

Ta hỏi nàng: “Có phải nương nương rất ghét Tề Ngọc Nhàn không?”

Nàng nhướng mày ngược lại:

“Chẳng lẽ ngươi lại thích nàng ta?”

“Ách...”

Ta lắc đầu thật thà:

“Ta cũng không thích.”