Lão Giả chắp tay sau lưng, sai lũ đầy tớ trong xưởng xếp hàng ngay ngắn, rồi túm lấy một tên đầy tớ mặt mũi sưng vù, khóe miệng bật m.á.u, tủm tỉm hỏi:
"Hỏa khí hăng hái quá nhỉ? Ôi chao, cả mặt toàn mụn nhọt thế này."
Tên đầy tớ không biết mình đã làm sai điều gì, lo lắng gãi đầu, cẩn thận đáp:
"Thân thể con khô nóng, hai hôm nay lại cùng mấy huynh đệ ăn... một ít thịt ch.ó. Không phải trộm đâu ạ, con ch.ó đó c.ắ.n bị thương người nên bị chủ nhà đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Hỏa khí hăng hái mà còn ăn thịt ch.ó ư? Chậc chậc."
Lão Giả lắc đầu,
"Thế thì ngươi uống ít nước thôi, càng không được đi tiểu bậy, không nhịn được thì cứ tiểu vào đây."
Vừa nói, ông vừa đưa một cái bình gốm kín đáo cho tên đầy tớ.
Tên đầy tớ há hốc miệng, bỗng lóe lên một ý nghĩ nhỏ giọng hỏi:
"Lão Giả, chẳng lẽ nước tiểu của con có thể trừ tà sao?"
"Trừ cái tà khỉ khô gì chứ."
Lão Giả đẩy hắn ra, dịch sang một chén trà đặc, chỉ vào đó,
"Thấy không, nước tiểu của ngươi với trà này, hòa vào nhau, rồi quét lên bức tranh kia, cái màu và cái mùi này, nó sẽ nổi lên, ta lại chôn dưới đất ủ một thời gian, chẳng phải là xong rồi sao?"
Tên đầy tớ há hốc mồm, nhìn bức tranh rồi lại nhìn lão Giả:
"Bức tranh này không phải để bán cho quý nhân sao? Còn ủ ra cái mùi đó à?"
"Vật trăm năm, phẩm vật chôn cùng!"
Lão Giả đắc ý gật gù dạy dỗ,
"Thứ lấy ra từ trong quan tài âm trạch thì có mùi gì tốt đẹp đâu. Không chỉ họa phẩm, như ngọc cửu khiếu, nhét miệng nhét đ.í.t, thì cũng đâu thể thơm ngào ngạt được?"
Tên đầy tớ ôm bình gốm, lại liếc chén trà đặc kia, trong bụng có chút buồn nôn che miệng chạy mất.
Lão Giả cười ha hả, nằm dài dưới gốc cây già trong sân, sai tiểu đồng nướng cho một đĩa hạt dẻ giòn để ăn. Đang lúc đó, bên ngoài có một tiểu bộc mặc áo xanh, mày thanh mắt tú hò reo chạy vào:
"Tiên sinh, tiên sinh, tiểu lang quân đang náo loạn tuyển người đi Tê Châu kìa, trên đường dán rất nhiều bố cáo, phàm ai có tay nghề, đi được đường xa thì cứ đến chỗ tiểu lang quân thử xem, tiền công hậu hĩnh. Bây giờ khắp đường đều truyền tin, rất nhiều thợ mộc, thợ xây đều đi xem cho rõ."
"Bách công sao?"
Lão Giả kinh ngạc, vội vàng ngồi dậy.
Tiểu bộc kể lại sự náo nhiệt, giọng còn cao hơn không ít khoa chân múa tay nói:
"Đâu chỉ thế, không câu nệ là thợ xây hay thợ hồ, thợ rèn, làm đậu phụ, ngay cả thợ làm quan tài cũng đi đó."
Lão Giả trong lúc kinh ngạc giật phắt một sợi râu của mình, đau đến nhăn nhó, hít một hơi tê tái, do dự một chút cuối cùng cũng nói:
"Đi một chút đi, đi xem một chút."
Tiểu bộc mừng rỡ lại đi hóng chuyện, vô cùng vui vẻ dẫn đầu ra đường.
Lâu Hoài Tỷ bây giờ giàu có nứt đố đổ vách, bao trọn một t.ửu lầu, xếp hàng dài bàn trà trước lầu, mấy vị quản sự lão luyện tọa trấn, kiêm mấy thư sinh làm công viết lách tại đó ghi tên.
Tin tức trước t.ửu lầu một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc đã chật ních người, đa số bán tín bán nghi, lại có người không biết Tê Châu ở đâu thì hỏi han khắp nơi.
Lâu Hoài Tỷ ăn mặc chỉnh tề một thân gấm vóc, nổi bật lên gương mặt ngọc môi đỏ như thần tiên, hắn còn chê khí thế chưa đủ, kéo cả Cơ Dã đến.
Tam Hoàng t.ử võ trang đầy đủ xuất hành, nghi trượng, thị vệ, thị tỳ cũng không ít.
Cơ Dã một khuôn mặt tuấn tú đen mặt, nể tình Lâu Hoài Tỷ muốn đi làm quan ở một nơi khỉ ho cò gáy, gắt gao nén tính tình không nổi giận, ngồi đó làm bình phong.
"Ngươi đừng có kéo mặt ra như vậy chứ."
Lâu Hoài Tỷ còn bất mãn trêu chọc,
"Người ta đều bị ngươi dọa chạy mất rồi."
Cơ Dã ngước mắt, thấp giọng đáp:
"Huynh đệ hoàng gia không đáng giá, huống chi là biểu đệ."
Lâu Hoài Tỷ hừ hừ:
"Lấy đâu ra lắm lời than vãn thế, nếu không phải Ngũ cữu cữu không chịu, ta còn không thèm tìm ngươi đâu."
Cơ Ân ở dân gian nổi tiếng phóng túng, lại thường xuyên la cà ở chợ b.úa, ngay cả một người bán đậu phụ ở Vũ Kinh sáng sớm cũng có thể gặp Cơ Ân ăn mặc lộng lẫy, hoa mắt ch.óng mặt trước tiên tư của Mẫn Thân Vương.
Bởi vậy, bá tánh Vũ Kinh không mấy sợ Cơ Ân, trái lại còn thấy thân thiết. Nếu là Cơ Ân chịu đến trấn thủ, nhất định có thể thu hút vô số người tài.
Lâu Hoài Tỷ càng nghĩ càng không cam tâm, quay lại nhìn Cơ Dã trông như sát thần, thở dài thườn thượt, vẫy một quản sự, nói:
"Đi tìm mấy tên đầy tớ khỏe mạnh gõ chiêng đi, dù chúng ta đã dán bố cáo nhưng người biết chữ ít, sợ là không rõ chân tướng, ngươi đi nói rõ mọi chuyện cho họ nghe."
Quản sự xuất thân từ tướng quân phủ, nuốt nước bọt cái ực, lo lắng nhìn đám đông càng tụ càng nhiều, bắp chân đều có chút run rẩy sợ làm ra chuyện gì.
Cơ Dã trừng mắt:
"Bảo ngươi đi thì ngươi cứ đi, vội vàng cái gì?"
Quản sự sợ hãi khẽ run rẩy, Tam Hoàng t.ử đâu phải người hiền hòa, phạm vào tay hắn c.h.ế.t vô ích không nói còn liên lụy cả nhà, không dám chần chừ nữa, chọn một tên đầy tớ cao to vạm vỡ, "Thương thương thương" một trận gõ chiêng, mình đứng lên chỗ cao, xé cổ họng hét:
"Tiểu lang quân nhà ta thiếu niên thiên tư, được thánh thượng khen thưởng, muốn nhậm chức quan ở Tê Châu, thế này thì..."
Thế này thì tiểu lang quân nhà hắn ham an nhàn, sợ phòng ốc không tốt, đi lại đơn sơ, ăn uống chỉ để chắc bụng, giải khát.
Hơn ba trăm ngày trong năm, chỉ có chịu khổ không có hưởng lạc, có ý muốn dẫn bách công đi sửa sang phòng ốc, đóng xe tốt, tạo vườn trồng kỳ hoa dị thảo,… cố gắng vì muốn có thể sống mơ mơ màng màng ở vùng Vân Tê - nơi ngay cả chim cũng không thèm ị.
"Lang quân nhà ta tâm lo dân sinh Vân Tê, nơi đó đâu thể sánh bằng trong kinh, đủ loại gian khổ khốn khó, ôi chao, đó thật là chịu đựng trong khổ canh t.ử đó. Tiểu lang quân nhà ta đã làm quan phụ mẫu, đương nhiên muốn mưu đồ cho bá tánh. Chỉ không có bột thì sao gột nên hồ, ngón tay hắn ngày thường tuy đủ, cũng chỉ có mười ngón, không giúp đỡ thì không thành sự được. Bởi vậy, tiểu lang quân nhà ta chiêu mộ người tài, không câu nệ thân phận của ngươi cao quý hay thấp hèn, không câu nệ ngươi biết làm l.ồ.ng đèn hay biết đào hố chôn người c.h.ế.t, phàm có một tài năng, cái mà hắn không có đều có thể đến đây ghi tên. Bốn năm ở ngoài ăn ở không lo, bao c.h.ế.t bao tổn thương, tiền công so với Vũ Kinh vượt lên gấp bốn lần. Thường nói: Cha mẹ còn thì không đi xa. Người không vướng bận gia đình là tốt nhất nhưng có gánh nặng gia đình cũng không sao, trên không cao đường phải ở bên cạnh tận hiếu lại có vợ con chăm sóc, ngươi đều có thể mang cả nhà đi cùng đó. Cùng tiểu lang quân chúng ta đi, qua bốn năm lại cùng nhau về, chuyện tốt đó nha."
Cơ Dã cau mày, quản sự nhà họ Lâu này ngày thường tai to mặt lớn, mắt nhỏ tròn tròn, đứng đó lắc đầu nguầy nguậy chất đầy nụ cười giả tạo, nhìn thế nào cũng thấy gian xảo, hỏi Lâu Hoài Tỷ:
"Quản sự nhà ngươi thật sự là gian nịnh xảo quyệt, tám phần là rất hợp khẩu vị ngươi."
Lâu Hoài Tỷ thở dài thật sâu:
"Lão Tề vẫn là thiếu phần cơ trí, cái gì mà tâm lo dân sinh Tê Châu, lời nói lừa dối như vậy mà lại không kiêng nể nói ra. Đây chẳng phải là đẩy ta lên lưng hổ sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cơ Dã lại hừ lạnh:
"Ngươi ngược lại rất thẳng thắn, trước mặt ta thì nói không muốn làm quan."
Lâu Hoài Tỷ khoanh tay, sờ cằm, nói:
"Chuyện bên trong thế nào ngươi cũng không phải không biết, ta đây là bị tính kế. Nhưng mấy ngày nay ta suy nghĩ nhiều, nơi đây dường như còn có điều quỷ dị. Cữu cữu đưa ta đến Vân Tê có lẽ chỉ để ta làm cảnh, nói không chừng có sắp đặt toan tính khác."
Cơ Dã không có tin tức tốt:
"Ngươi còn đoán mò thánh ý của phụ hoàng."
Lâu Hoài Tỷ nói:
"Cữu cữu chưa từng vứt bỏ quân cờ. Quân cờ là ta đây tự giác chuyển động có chút cổ quái, chỉ là, ta nghĩ mãi vẫn không thể thông suốt các mối nối bên trong."
Trong lòng Cơ Dã cũng đầy rẫy những điểm đáng ngờ khó hiểu, chỉ là cũng như Lâu Hoài Tỷ, nghĩ mãi mà không rõ căn nguyên sau đó.
Lão Giả và tiểu bộc lúc đến thì thấy hai biểu huynh đệ vẻ mặt nghiêm túc đang ngồi đó, như đang suy tư đại sự sinh t.ử.
Trước t.ửu lầu đã bị vây kín như nêm, không thể không sai tráng đinh ra sắp xếp không cho mọi người xô đẩy chen lấn.
"Tiểu lang quân đây là..."
Lão Giả chen vào trong lầu, trước tiên hành lễ với Cơ Dã, lúc này mới như có ý như vô ý nói,
"Tiểu lang quân bày trận này có chút lớn."
"Lão Giả, tới tới tới, ngồi xuống cùng uống một chén."
Lâu Hoài Tỷ rất nhiệt tình chào đón.
"Thế này thì không dám, tiểu nhân là đường nào số nào dám ngồi trước mặt quý nhân."
Lão Giả liên tục xua tay.
Cơ Dã đối với đủ loại người kỳ quái mà Lâu Hoài Tỷ kết giao sớm đã không còn kinh ngạc, trộm gà trộm ch.ó cũng tự có công dụng.
Lâu Hoài Tỷ cũng không làm khó lão, cười nói:
"Lão Giả, cố hương của ngươi hình như chính là Tê Châu."
Lão Giả l.i.ế.m khô môi, sờ râu ria, nói:
"Bẩm tiểu lang quân, cố hương của tiểu nhân đúng là Tê Châu, rời nhà từ sớm giọng quê hương đều đã sửa rồi. Tiểu nhân biết được tiểu lang quân nhậm chức Tê Châu tri châu, đây vốn là việc lớn cự tốt, chỉ là Tê Châu nha... Tiểu nhân... Xin không chúc mừng tiểu lang quân."
Lâu Hoài Tỷ nhìn chằm chằm gương mặt khô khốc của lão Giả nửa ngày, thẳng đến khi lão Giả lùi lại hẳn một nửa, mới cười nói:
"Lão Giả không t.ử tế rồi, ngươi đã ký khế ước với ta, lại không chịu theo ta đi Tê Châu sao?"
"Không không không..."
Lão Giả hoảng sợ kêu to một tiếng, vội nói,
"Không không, cái này... Tiểu nhân đây không phải muốn giúp tiểu lang quân buôn bán sao. Hôm nay mới được một bức họa, là trâm cài đồng tiền triều, «Thiên Sơn Vạn Trượng Đồ», cái thế hiểm trở, núi cao sừng sững, mây mù mịt mờ, khiến người ta xem mà than thở, vỗ bàn mà lấy làm kỳ lạ."
Lão càng nói càng đắc ý, thấy Cơ Dã ném ánh mắt kinh ngạc tới liền thu lại nụ cười, nghiêm túc giải thích,
"Đạo mộ tặc đó."
Lâu Hoài Tỷ bỏ qua rất nhiều lời lặt vặt của lão, thẳng thắn hỏi:
"Lão Giả ngươi đây là không muốn về cố thổ sao."
Lão Giả miễn cưỡng cười một tiếng, ấp úng nói:
"Tiểu nhân ở Tê Châu không thân không quen, đến cả mồ mả tổ tiên cũng không có, về làm gì? Ngược lại là ở kinh thành dù chỉ cầu an một chỗ, cũng có ba năm tri giao, còn có A Tội nữa chứ."
"Mấy tri giao của ngươi - Quan Lão Ba, Trương Thúc và những người khác, đều muốn theo ta đi Tê Châu, ngay cả Tạ Tội ta cũng muốn mang theo đi."
Lâu Hoài Tỷ chống cằm cười nói.
Lão Giả kinh ngạc, có chút ngây ngốc đứng đó:
"Cái này... Quan Lão Ba bọn họ cũng muốn đi sao?"
Lâu Hoài Tỷ gật đầu:
"Quan Lão Ba bọn họ đều nói muốn theo ta xông pha sinh t.ử."
Lão Giả vuốt râu ria, quả thật không biết làm sao:
"Thế còn A Tội?"
"Sư thúc có ý muốn nhặt lại thuật kỳ hoàng, hứa rằng bệnh ngốc của Tạ Tội có cách có thể chữa, vả lại dọc đường cũng tiện ghé thăm danh y, hỏi thăm vu t.h.u.ố.c."
Lâu Hoài Tỷ thấy sắc mặt hắn xám xịt, an ủi nói,
"Yên tâm, ta thành hôn mang theo nương t.ử cùng đi, nương t.ử của ta tự sẽ chăm sóc tốt. Có sư thúc ta, có nương t.ử của ta, chẳng phải chu đáo hơn ngươi cái lão già nửa chân xuống mồ này sao?"
Lão Giả lại ngẩn ngơ, ấp úng đáp:
"Tiểu nhân không phải ý này, chỉ là... chỉ là..."
"Vậy ngươi cùng đi chứ?"
Lâu Hoài Tỷ nhướn mày.
"Thân xương già này của ta, sao chịu nổi giày vò như vậy chứ."
Lão Giả cười khổ,
"Xưởng này còn có một mớ chuyện nữa, cũng không tiện nửa đường bỏ mặc. Tiểu lang quân, A Tội ngoài bệnh ngốc, thân thể lại yếu ớt, e rằng không hợp với đường dài vất vả, hay là để nó ở lại trong kinh?"
Lâu Hoài Tỷ khẽ cười một chút, như muốn mở miệng đáp lời, nhưng rồi lại ngậm miệng, đứng dậy nói:
"Lão Giả, chuyện này chẳng qua là chuyện nhỏ, để sau hẵng nói, ta ở bên ngoài nhìn thấy người quen, đi chào hỏi đã."
Gương mặt khô héo như vỏ quýt của lão Giả lập tức lại nhăn thêm không ít, thấy Lâu Hoài Tỷ đã đi ra khỏi t.ửu lầu, vui vẻ cùng một lão thư sinh trong đám đông hô:
"Đây không phải lão Mai sao? Ngươi với ta mới quen đã thân, sao nửa đường lại thay đổi, chưa từng giao du thân thiết, ôi chao, sao cũng phải cùng uống rượu vui vẻ một trận, nói về nơi ngươi làm quan chứ. Không tốt rồi, ta đột nhiên nghĩ ra một chuyện, ta hình như là cấp trên của ngươi thì phải?"
--
Hết chương 62