Chu Kỳ rõ ràng biết lương thảo có vấn đề, nhưng vẫn mang đến, mặc cho Mộ Dung gia c.h.ế.t trận toàn bộ, trong quận xác đói khắp nơi, cuối cùng lại có thể đại bại Sóc Bắc.
Ban đầu Chu Kỳ không muốn xuất binh, vậy vì sao sau đó lại chịu xuất binh?
Chu Kỳ thắng trận quá dễ dàng, trong khi Mộ Dung tướng quân lại liên tiếp thất bại.
Rõ ràng là bên chiến thắng, lại vẫn phải cắt nhượng một nửa tám quận Xích Vân.
Quận thủ Vệ Quy Nhạn vì sao lại bị gán tội thông địch phản quốc?
Thái hậu rốt cuộc đóng vai trò gì trong đó…
Từng nghi vấn như mây đen lượn quanh trong lòng ta.
“Choang” một tiếng vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của ta.
Tuyết Đoàn làm đổ con hổ lưu ly ta đặt trên án.
Đó là lễ vật ta tặng Ôn Tiệp dư.
Con hổ.
Hổ phù!
Trong lòng ta chợt sáng tỏ.
Ta dùng ngón tay chấm nước trà, viết xuống mạch sự việc trên mặt án.
Mộ Dung gia một lòng trung quân, chủ động dâng lên một nửa hổ phù.
Nhưng chỉ cần Mộ Dung thiết kỵ còn nhận người Mộ Dung, thì người ngồi trên vị trí kia vĩnh viễn không thể an tâm.
Cho nên tiên hoàng giao phó cho đứa con tin tưởng nhất.
Mục đích chi viện Xích Vân, thứ nhất là khiến Mộ Dung gia toàn tộc c.h.ế.t trong chiến loạn một cách kín kẽ không dấu vết.
Thứ hai chính là nửa khối hổ phù còn lại.
Vì vậy Chu Kỳ căn bản không cần lo lắng chuyện lương thảo có vấn đề, cho dù biết trong lương có trộn cát, hắn cũng chẳng bận tâm.
Mà Mộ Dung gia trên dưới dũng mãnh thiện chiến, việc liên tiếp thất bại chỉ có thể là…
Có người đang thông đồng với Bắc Sóc, thực sự có kẻ thông địch bán nước.
Người đó là ai?
Dù thế nào, cũng không thể là quận thủ Vệ Quy Nhạn.
Nếu Vệ Quy Nhạn thật sự là kẻ thông địch, với quan hệ giữa ông và Mộ Dung gia, ông có vô số cơ hội g.i.ế.c Mộ Dung tướng quân.
Hơn nữa, t.h.i t.h.ể của ông đã bị treo ngoài thành ngay ngày thứ hai Bắc Sóc xâm lấn.
Triều đình định tội quá qua loa, ngược lại giống như đang che giấu điều gì đó.
Chu Kỳ cuối cùng thắng trận, nhưng tám quận Xích Vân vẫn bị cắt một nửa, nhờ đó địa vị Thái t.ử của hắn mới hoàn toàn vững chắc.
Nếu vậy, ý nghĩa của trận chiến này trở nên vô cùng vi diệu.
Là thái hậu hay là tiên hoàng?
Nhưng bất luận thế nào.
Tám quận Xích Vân, bọn họ từ đầu đã không hề định để bách tính nơi đó sống sót!
Ta hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, dường như vẫn còn ngửi thấy mùi m.á.u năm đó.
9
Có lẽ vì hôm đó Chu Kỳ đã đến thăm Tống Nhu Gia, nên dù nàng ta m.a.n.g t.h.a.i cũng không chịu yên phận.
Cách dăm ba ngày lại tới mời ta đ.á.n.h cờ, tản bộ.
Ta cũng không ngu, lúc nào cũng mang theo thái y bên mình, đề phòng nàng ta cố ý hãm hại.
Khi Ôn Tiệp dư nghe ta nhắc đến chuyện này, nàng cười nghiêng ngả, vỗ tay nói:
“Tiểu thư, người nói xem nếu ta đi tìm nàng ta, rồi lấy đạo của người trả lại cho người thì sao?”
Ta nghiêm mặt lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không được, ngươi không thể lấy thân thể mình ra đùa giỡn.”
“Huống hồ, Tống Nhu Gia không có bản lĩnh hãm hại ta.”
“Ta cũng không tin trên đời này, thật sự có người làm mẫu thân mà không yêu con mình.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ôn Tiệp dư sững lại, ngoan ngoãn đáp:
“Ta nhớ rồi. Nhưng tiểu thư, người cũng biết, ta đối với Chu Kỳ chỉ có hận, đứa trẻ này, bất luận thế nào ta cũng không muốn nó đến với thế gian.”
Lần này đến lượt ta ngẩn người.
Ta vuốt nhẹ cổ tay mình, nheo mắt lại:
“Ngươi vừa nói gì?”
Ôn Tiệp dư cẩn trọng đáp:
“Ta đối với Chu Kỳ chỉ có hận, nên không muốn đứa trẻ này đến với thế gian.”
“Nếu đứa trẻ vẫn sinh ra, ngươi sẽ làm thế nào?”
“Mỗi lần nhìn thấy nó, ta sẽ nhớ tới quãng ngày phải gượng cười trước kẻ thù, nhẫn nhục chịu đựng… Tiểu thư, ý người là…”
Ôn Tiệp dư kinh hô.
Đúng vậy.
Ôn Tiệp dư của hôm nay, chẳng khác nào thái hậu của ngày trước.
Cho nên bà mới không hề quan tâm đến Chu Kỳ, thậm chí khi tiên hoàng lâm chung còn muốn bỏ mẫu giữ t.ử.
Không… không đúng.
Thái hậu đã không quan tâm đến con mình, vậy sao lại có thể dung tình với con của Vạn thị, còn nhận nuôi hắn?
Suy đoán trong lòng ta dần trở nên hoang đường.
Ta ngẩng đầu nhìn Ôn Tiệp dư, dặn nàng nhất định phải cẩn thận hành sự.
Mà trong lòng ta đã có chủ ý, chuyện năm đó chỉ có thể đi hỏi người trong lãnh cung kia.
Gió hiu hắt thổi qua cánh cửa cung đã bong sơn, trong sân cỏ dại mọc um tùm, t.ử khí trầm trầm.
Đã là cuối hạ, nhưng trong lãnh cung lại toát ra khí lạnh khiến người ta rợn người.
Ta đưa tay đẩy cửa trước mặt, bước vào, trong phòng không một bóng người.
Nơi này nói là hoang phế cũng không quá.
Ta vòng qua tấm bình phong rách nát, sau lớp màn đầy mạng nhện, tìm thấy Vạn thị.
Bà ta ôm một chiếc gương đồng lớn, trên người mặc thứ y phục giống như hí phục, cũng rách rưới không chịu nổi.
Tóc tai rối bời, dường như bà ta đã mù một mắt, mí mắt sụp xuống, nhưng trên gương mặt vẫn lờ mờ thấy được dung nhan tuyệt sắc năm xưa.
Miệng bà ta lẩm bẩm ngân nga, ta tiến lại gần lắng nghe, nghe rõ bà ta đang hát:
“Hắn dạy ta, thu lại hận cũ, bỏ đi kiêu sân, tự đổi mới mình, sửa tính tình, đừng lưu luyến nước chảy, quay đầu nơi bể khổ, sớm ngộ duyên lành…”
Đó là 《Tỏa Lân Nang》.
Ta còn chưa kịp hỏi, ngoài cửa dường như có động tĩnh.
Ta đứng thẳng người, vừa định rời đi, Vạn thị đột nhiên cao giọng:
“Gặp cảnh nghèo này, con ta ơi!”
Khi rời đi, ta thấy cỏ mới trước cửa lãnh cung bị dẫm loạn, rõ ràng có người vừa đi qua.
Bầu trời u ám phủ xuống tòa cung điện xa hoa này như một con dã thú ăn người, đè nặng đến nghẹt thở.
10
Ta vừa trở về Phượng Nghi cung chưa bao lâu, Thái hậu đã sai người tới, nói là có việc muốn hỏi.