Phú Vân Ký

Chương 8



Xem ra người vừa canh chừng ở lãnh cung phần lớn là do Thái hậu phái tới.

 

Trên đường đến Từ Ninh cung, ta ngẩng đầu nhìn đám mây đen gần như áp xuống trước mắt, cố đè nén sự bực bội quanh quẩn trong lòng, cố ý truyền lệnh ngồi phượng liễn, đi ngang qua Bình Lạc uyển nơi Tống Nhu Gia cư trú.

 

Ánh mắt Tống Nhu Gia nhìn ta như muốn bốc lửa.

 

Tâm trạng ta lại rất tốt.

 

Tống Nhạc chẳng phải yêu quý nữ nhi này nhất sao?

 

Vậy thì ta càng muốn dẫm nát bảo bối của hắn xuống bùn, nghiền thành tro bụi.

 

Trong Từ Ninh cung, Thái hậu đang vẽ tranh, thấy ta đến liền vẫy tay gọi lại gần.

 

Ta tiến tới nhìn, là một bức họa câu cá.

 

Thái hậu đặt b.út xuống, tỉ mỉ đóng ấn, cầm bức tranh lên ngắm nghía.

 

“An nhi, con thấy bức tranh này thế nào?”

 

“Bẩm mẫu hậu, nhi thần không hiểu tranh, chỉ cảm thấy ý cảnh của bức tranh này sâu xa.”

 

Thái hậu khẽ cười, ý vị thâm trường nói:

 

“Vậy con thấy, ngư ông trong tranh có câu được con mồi không?”

 

Ta cười đáp: “Còn phải xem con mồi là gì và ngư ông có biết thuận theo thời thế hay không.”

 

Thái hậu dùng nến bên cạnh đốt bức tranh, lại nói:

 

“An nhi cho rằng, ai gia so với ngư ông kia thì thế nào?”

 

Ta hành lễ: “Thái hậu mưu sâu tính xa, không phải vật trong ao.”

 

Thái hậu phất tay cho người lui hết:

 

“Ngươi là người thông minh, ai gia cũng không vòng vo. Tình cảnh của Vạn thị ngươi cũng thấy rồi, ai gia muốn biết ngươi phát hiện được gì?”

 

Ta cẩn trọng đáp:

 

“Chỉ là chuyện cũ năm xưa. Ngược lại, thần thiếp có một việc muốn hỏi Thái hậu, người ta nói phụ mẫu yêu con thì sẽ tính kế lâu dài cho nó, vậy người đối với bệ hạ…”

 

Thái hậu lạnh lùng nâng mắt cắt lời ta:

 

“Không có gì. Một sinh mệnh vốn không được mong đợi sinh ra, không đáng để ta đặt quá nhiều tình cảm.”

 

“Ta cũng có thể nói cho ngươi biết, ta hận Chu gia, cho nên chúng ta có cùng kẻ thù.”

 

“Ta hiểu rồi. Nhưng đã như vậy, năm đó vị trí Thái t.ử của Chu Kỳ chẳng phải là do người mưu tính sao?”

 

Thái hậu chán ghét dời ánh mắt, ngón tay lướt qua con dấu vừa dùng.

 

Ngay khi ta nghĩ bà sẽ không giải thích, lại nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.

 

“Ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện đi, một câu chuyện về ta.”

 

“Ta sinh ra ở Bắc Sóc, chạy nạn đến Nam Chu, nhưng cũng chỉ ở vùng biên giới hai nước, đi về phía tây hơn trăm dặm chính là tám quận Xích Vân.”

 

“Sau khi phụ mẫu c.h.ế.t, ta bắt đầu phiêu bạt khắp Nam Chu.”

 

“Cuối cùng ta dừng chân ở kinh thành, gả cho một người kể chuyện.”

 

“Có lẽ ông trời không muốn ta được yên ổn, biến cố xảy ra.”

 

“Phu quân ta mang về một người bị thương, y phục hắn hoa lệ, toàn thân đầy m.á.u, công bà ta tận tình chăm sóc.”

 

“Ta sắc t.h.u.ố.c nấu cơm cho hắn, hắn dần dần khỏi bệnh.”

 

“Sau đó trong một đêm mưa, hắn cưỡng đoạt ta.”

 

“Ta định đi báo quan, ngay đêm đó người của hắn đã tàn sát cả phu gia ta!”

 

“Chính đường cao tọa, gia ông ham rượu, c.h.ế.t như ch.ó tế!”

 

“Hắn mang ta về hoàng cung, lúc đó ta mới biết, hắn là đế vương trên vạn người.”

 

Dù ta đã đoán được đại khái chân tướng, nhưng nghe Thái hậu chính miệng nói ra, vẫn khiến lòng ta lạnh buốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thái hậu cười lạnh:

 

“Tòa lao ngục này giam cầm ta, ta nhiều lần cầu c.h.ế.t không được, thái y nói ta đã mang thai.”

 

“Khi đó ta vẫn ôm một tia hy vọng, đứa trẻ này có thể là của ta và phu quân ta.”

 

“Cho nên vừa nhìn thấy Chu Kỳ, trong lòng ta chỉ có hận, hắn vì sao phải sinh ra!”

 

“Hắn giống tên súc sinh kia như đúc, cho nên ta muốn Chu gia diệt vong.”

 

“Giờ ngươi hiểu chưa?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Một tia chớp xé ngang trời, soi sáng khuôn mặt tàn nhẫn của Thái hậu.

 

Ngoài trời sấm rền, cơn mưa cuối cùng cũng đổ xuống.

 

Ta đồng ý hợp tác với Thái hậu.

 

Nói là hợp tác, thực ra chỉ là đáp ứng không nhúng tay vào ân oán giữa bọn họ mà thôi.

 

Ta từ chối để thị tùng khiêng liễn che dù, một mình dầm mưa chậm rãi bước đi.

 

Trong màn mưa, dường như mọi thứ đều trở nên mơ hồ.

 

Nhưng cơn mưa này… thật sự có thể rửa trôi hết mọi tội ác và d.ụ.c vọng trên thế gian sao?

 

Khi ta trở lại Phượng Nghi cung, Ôn Tiệp dư đã chờ sẵn.

 

Thấy ta ướt sũng trở về, nàng giật mình: “Tiểu thư sao vậy?”

 

Ta nhắm mắt lại, hỏi nàng: “Có chuyện gì?”

 

Nàng sai người chuẩn bị nước nóng và y phục sạch.

 

Nàng định dùng khăn lau mặt cho ta, nhưng bị ta khéo léo tránh đi.

 

“Tiểu thư, cái t.h.a.i của Tống Nhu Gia… là giả.”

 

Ta quay đầu nhìn nàng, ra hiệu nói tiếp.

 

Nàng ghé sát tai ta:

 

“Thị nữ của ta thấy người ở Bình Lạc uyển đến Thái y viện lấy đơn t.h.u.ố.c cầm m.á.u, không chỉ vậy, trong cung nàng ta còn thoang thoảng mùi hun ngải.”

 

Trong lòng ta đã hiểu rõ, liền hỏi:

 

“Chuyện này còn ai biết không?”

 

“Chưa nói cho người khác.”

 

“Vậy là chỉ có thị nữ của ngươi nhìn thấy?”

 

Nàng khựng lại một chút, rồi gật đầu.

 

Ta nhướng mày: “Về đi, tra lại thị nữ của ngươi.”

 

Nàng cẩn trọng hỏi: “Vậy cái t.h.a.i kia…”

 

“Ta tự có sắp xếp.”

 

11

 

Tin đồn Tống Nhu Gia giả m.a.n.g t.h.a.i như mọc cánh, chỉ trong một đêm đã lan khắp lục cung.

 

Ngay cả khi Chu Kỳ lên triều, cũng có lão thần kín đáo tấu lên, yêu cầu hắn chỉnh đốn hậu cung.

 

Nghe nói Tống Nhạc nổi giận đùng đùng, ngay trong ngày Tống phu nhân đã dâng tấu bài vào cung.

 

Từ hôm đó, nàng ta liền nói phải dưỡng thai, đóng cửa không ra.

 

Chưa đến ba ngày, những lời đồn ấy đã tan biến sạch sẽ.

 

Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, Tống Nhu Gia có t.h.a.i là thật.

 

Chỉ là nàng ta vốn vào cung danh không chính ngôn không thuận, bản thân cũng biết trong các cung các viện không biết có bao nhiêu con mắt đang chăm chăm nhìn vào bụng mình.