Sau khi hòa ly với phu quân, ta trở lại phố Tây tiếp tục nghề bán hoành thánh.
Ngày đầu tiên, thấy một tiểu khất cái bụng đói cồn cào, không nơi nương tựa, ta nhặt nó về, nuôi nấng t.ử tế.
Ngày thứ mười, trước cửa lại có thêm một bé gái bị lạnh đến mức gương mặt nhỏ nhắn tím tái, ta lại nhặt về nuôi thêm đứa nữa.
Tháng đầu tiên, trước sạp hàng xuất hiện một vị tiểu công t.ử phong thái đĩnh đạc, lễ phép vẹn toàn, ta đang cân nhắc xem làm sao để dụ dỗ người về nuôi. Chẳng ngờ một vị lang quân hào hoa phong nhã từ trên trời rơi xuống.
Hắn ta sầm mặt, nghiến răng nghiến lợi bảo: "Đứa này không được nuôi."
Ta khép nép đáp: "Ta nấu ăn ngon lắm, hay là nuôi luôn cả ngươi có được không. . ."
1
Sau khi rời khỏi hầu phủ, ta quay về phố Tây. Phố Tây vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy, mười mấy cửa tiệm san sát nhau, các bà các ông túm năm tụm ba thì thầm nói xấu người khác.
Nhưng phố Tây cũng có chút đổi thay. Ví như, hàng xóm cũ là Vương đại nương đã qua đời từ năm kia, giờ chỉ còn là một nấm mồ nhỏ nhoi. Ta thắp cho bà ấy nén hương, buông một tiếng thở dài.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Cảnh vật mấy năm qua, rốt cuộc cũng đã vật đổi sao dời. Giống như Vương đại nương, và cũng giống như ta và Thích Sùng.
Mấy kẻ ngồi lê đôi mách lên tiếng: "Ồ, kim phượng hoàng Phùng gia về rồi đấy à? Sao thế, bị bỏ rồi sao?"
Năm đó Thích Sùng cưới ta, mười dặm hồng trang, chiêng trống vang trời. Mấy hộ gia đình muốn tiến lên bám víu quan hệ đều bị Thích Sùng đá-nh đuổi về. Đến tận bây giờ bọn họ vẫn còn ôm hận trong lòng.
Lan Thúy đi theo ta năm năm nay nhịn không được, cầm đá nhỏ ném về phía bọn họ, khiến đám đông kêu la toán loạn.
Ta chẳng buồn để tâm, mở tấm bảng hiệu bán hoành thánh năm xưa ra.
Tấm vải màu xanh trứng vịt, chất liệu đã cũ sờn. Bên trên dùng b.út đỏ viết hàng chữ: [Hoành thánh Phùng thị].
Ta tìm người nhuận b.út lại, đổi thành hoành thánh Song Lan. Lan trong Lan Thúy, Song trong Phùng Song. Từ nay về sau, ta và Lan Thúy là người một nhà.
Ta hành lễ với các vị đại nương đại gia.
"Đa tạ mọi người trước đây đã chiếu cố Song Nương, tiệm hoành thánh của Song Nương nay khai trương trở lại, mong mọi người ủng hộ cho."
Đám đại nương đại gia chưa từng thấy ai dùng "tiên lễ hậu binh" như vậy, ai nấy đều hứ một tiếng. Ta cũng chẳng giận, treo bảng hiệu trước tiệm.
Lan Thúy nhe răng trợn mắt, ngồi trên ghế, trông như một vị sát thần đáng yêu. Nàng ấy bảo làm thế để bọn yêu ma quỷ quái không dám đến gần, đặc biệt là những đại gia đại nương tâm địa xấu xa.
Ta bất lực mỉm cười, quay người đi trộn nhân bánh.
Các hàng quán ở kinh thành đa phần chỉ bán nhân thịt và nhân rau tề thái, còn ta bán sáu loại nhân. Nhân trứng muối, nhân thịt, nhân rau tề thái, mấy loại nhân này còn có thể phối hợp với nhau.
Cha mẹ ta ngày xưa cũng làm như thế. Cách biệt năm năm, hoành thánh ta làm ra vẫn giữ nguyên hương vị cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lan Thúy vừa trợn tròn mắt, vừa lớn tiếng rao: "Hoành thánh đây — hoành thánh đây — hoành thánh thơm ngon đây!"
Nhưng cho đến lúc trời sập tối, tiệm của ta vẫn chẳng có lấy một vị khách nào. Ngược lại, có một tiểu khất cái tìm đến.
2
Tiểu khất cái trông chừng sáu bảy tuổi, mặt mày lấm lem, chân đi khập khiễng, đôi giày vải bẩn thỉu rách nát để lộ cả mấy ngón chân. Nó mặc manh áo mỏng manh, gió lạnh lùa qua mấy cái lỗ thủng lớn khiến người nó run cầm cập, răng đá-nh vào nhau lập cập.
Đứa trẻ rất gầy, ta nhìn chằm chặp vào cổ tay nó, chẳng có tí thịt nào, nếu nhịn đói thêm hai ngày nữa, e là xương xẩu sẽ trồi ra ngay lập tức.
Triệu đại nương bịt mũi: "Đứa ăn xin ở đâu ra thế này, cút xéo đi chỗ khác!"
Tiểu khất cái xoay người, đi tới dưới một gốc cây lớn. Nó ôm lấy thân mình, co rúm lại một chỗ, tưởng rằng làm vậy có thể sưởi ấm.
Triệu đại nương vẫn không buông tha, cầm chổi định xua đuổi nó.
"Phì! Đồ đen đủi! Đừng có ở đây cản trở vận tài lộc của lão nương!"
Ánh mắt tiểu khất cái trống rỗng, dường như đã quá quen với việc này, nó không tranh chấp với bà ta mà lầm lũi rời đi từng bước một, chế-t lặng đến cực điểm.
Mắt Lan Thúy càng trợn to hơn.
Ta khẽ thở dài, rốt cuộc không nỡ nhìn, liền đuổi theo.
"Ngươi đứng lại!"
Tiểu khất cái quay người lại.
Ta cố tỏ ra vẻ ngang ngược vô lý.
"Vừa rồi ngươi ở trước gốc cây đó, rõ ràng là chắn đường nhà ta, thế nên ta phải phạt ngươi."
Giọng nói của nó rất khàn, mỗi chữ thốt ra đều như có da-o cứa vào cổ họng:
"Ta không có tiền."
Ta hống hách bảo: "Thế thì ngươi phải làm khổ sai cho ta!"
Tiểu khất cái khựng người lại, hồi lâu không cử động. Nó dường như đang nghĩ sao lại có người mặt dày đến thế. Nhưng cuối cùng nó vẫn ngoan ngoãn đi theo ta.
—— Tay ta cầm chiếc vá canh lớn, có thể đá-nh bay người khác. Ta nhanh ch.óng trụng mấy bát hoành thánh. Mỗi loại nhân một bát.
Vỏ hoành thánh mỏng như tờ giấy, nhân như vàng ròng, thả vào nồi nước đang sôi sùng sục, chỉ một lát sau là có thể vớt ra. Thêm vào tôm nõn, rong biển, rau cải chíp, c.ắ.n một miếng tươi ngon mọng nước, thực sự có thể khiến người ta muốn nuốt cả lưỡi.
"Ăn đi! Nếu hôm nay ngươi không ăn hết sạch, ta sẽ bắt ngươi lên quan!"