Phùng Nương Tử Bán Hoành Thánh

Chương 2



Tiểu khất cái ngẩn người hồi lâu. Nó nhìn chằm chằm bát hoành thánh, hốc mắt dần đỏ hoe, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống bàn, trông đáng thương vô cùng. Lòng ta hoàn toàn mềm nhũn.

Lan Thúy chẳng biết từ lúc nào đã rút ra một con da-o: "Mau, mau ăn hết đi! Cô nương nhà ta bảo ngươi ăn, ngươi bắt buộc phải ăn, nếu không ta băm vằm ngươi ra!"

Đứa trẻ lập tức bưng bát lên ăn ngấu nghiến…

Nói thật lòng, khung cảnh này chẳng đẹp chút nào!

3

Ta đưa tiểu khất cái về nhà. Đám đại nương đại gia lại túm tụm lại, thì thầm nói xấu ta.

Bảo cái gì mà: "Cái cô nương Phùng gia ấy, đang làm Hầu phu nhân tốt đẹp không muốn, lại cứ phải về đây bán hoành thánh, ta thấy tám phần là gây ra chuyện xấu hổ gì đó nên mới khiến Hầu gia tuyệt tình!"

"Đúng thế đúng thế, năm đó Hầu gia vì nàng ta mà thà bị đá-nh gãy xương sống cũng không muốn để nàng ta làm thiếp, sao nàng ta nỡ làm chuyện có lỗi với người ta cơ chứ?"

"Hôm nay nàng ta còn nhặt về một đứa ăn xin rách rưới, hừ, với cái tính nết lăng nhăng của nàng ta, không biết còn làm ra chuyện gì nữa đây!"

". . ."

Lời ra tiếng vào lọt vào tai, ta lại giả vờ như không biết. Lan Thúy nhịn không được, cầm kéo ra mắng nhau với bọn họ.

Tiểu khất cái nhỏ giọng nói: "Ngươi đừng đưa ta về nữa, bọn họ đều sẽ cười nhạo ngươi đấy."

Ta ngồi xổm xuống, tránh không trả lời câu hỏi đó.

"Tại sao trên trán ngươi lại có vết thương?"

Tiểu khất cái: "Có người đá-nh ta, trong bang ăn xin cũng có người đá-nh ta, ta sợ quá nên chạy ra ngoài."

Ta mỉm cười híp mắt.

"Đó là vì ngươi may mắn, cho nên bọn họ mới đá-nh ngươi. Nếu không phải đồ ăn của ngươi nhiều nhất, tại sao bọn họ lại đá-nh ngươi? Nói trắng ra, bọn họ đều là đang ghen tỵ với ngươi đấy."

"Mẹ ta đã nói rồi, dân bán hoành thánh bọn ta thích nhất là tìm điềm lành, ngươi nếu ở bên cạnh ta, chẳng phải chính là điềm lành của ta sao?"

"Thế nên, nói cho cùng, ta còn phải nhờ cậy vào vận khí của ngươi đấy."

Tiểu khất cái không nói gì nữa.

Ta lại bảo: "Ta biết làm nhiều món ngon lắm, ngoài hoành thánh ra, ta còn biết làm thịt lợn chua ngọt, vịt xé phay thanh vị, thăn lợn chiên mềm, vịt quay, gà non quay, ngỗng quay, gà vịt lợn kho tàu nữa."

Giống như đang dỗ dành trẻ con: "Ngươi thật sự không về cùng ta sao?"

Tiểu khất cái cuối cùng cũng có phản ứng. Chỉ có điều lại là những giọt nước mắt lớn rơi lã chã.

Nó nói: "Đi!"

Lòng ta cũng hơi chua xót. Có lẽ nó thật sự là điềm lành của ta, ngày đầu tiên trở lại phố Tây, ta lại có thêm một người nhà thứ hai.

Ta đặt tên cho nó là Phùng Xuân. Phùng Xuân, gặp xuân, cây khô gặp mùa xuân.

Nó rất thích cái tên này, nhẩm đi nhẩm lại trong miệng mấy lần.

Lan Thúy đun ba thùng nước nóng cho nó tắm rửa, ta mua cho nó mấy bộ quần áo mới, giày mới tất mới.

Phùng Xuân tắm rửa sạch sẽ, lộ ra diện mạo ban đầu. Gầy thì có gầy thật, nhưng bù lại trông rất thanh tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta trêu chọc: "Tiểu Xuân sau này phải đọc sách nhận mặt chữ, chắc là thi đỗ Thám hoa lang được đấy."

Phùng Xuân mếu máo, thấy sắp rơi nước mắt, Lan Thúy dùng tay bịt c.h.ặ.t miệng nó lại.

"Không được rơi nước mắt! Ăn cơm!"

Phùng Xuân chớp chớp mắt, kêu ú ớ hai tiếng. Lan Thúy lúc này mới buông tay.

Vừa buông tay, Phùng Xuân càng khóc dữ dội hơn.

". . ."

Tiểu quỷ này!

4

Ngày hôm sau trời chưa sáng, Phùng Xuân đã thức dậy. Ta bảo ta phải đi gói hoành thánh, Phùng Xuân bảo nó cũng đi theo. Ta tất nhiên không từ chối, liền cho phép nó đi.

Nhưng chưa tới cửa tiệm, nó đã ngập ngừng không dám bước tiếp.

Giọng Lan Thúy rất lớn, hừng hực khí thế bảo: "Làm gì thế! Có đi nữa hay không!"

Phùng Xuân do dự hồi lâu mới dám vào trong.

Ta xoa đầu nó, thầm thở dài. Ta biết, nó sợ. Nó sợ nhìn thấy ánh mắt khác lạ của người khác, sợ nghe thấy những tiếng bàn tán như ngày hôm qua.

Thế nhưng, hiện tại nó đã là người nhà của ta rồi, còn cần gì phải sợ nữa?

Ta nấu cho hai người hai bát hoành thánh, lại nấu thêm một nồi mì Dương Xuân.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Mì Dương Xuân nhỏ thêm vài giọt mỡ hành, nước dùng tươi ngon vàng óng, sợi mì dai dẻo mượt mà, ăn một miếng vào bụng thấy vô cùng thỏa mãn.

Ta còn đặc biệt chiên thêm mấy quả trứng. Lớp vỏ trứng chiên vàng giòn, bên trong mềm mịn thơm ngon, quyện với nước dùng, mang lại hương vị thơm ngon khó cưỡng.

Ta hỏi bọn họ: "Ngon không?"

Hai người liên tục gật đầu.

"Ăn no là tốt rồi, ăn no rồi thì Tiểu Xuân có thể giúp ta kéo thêm thật nhiều khách."

Phùng Xuân cúi đầu, bộ dạng rụt rè.

"Nhưng. . . sẽ chẳng ai thích kẻ ăn xin đâu. . ."

Ta nghiêm túc nhìn nó, khẳng định chắc nịch: "Đệ tin ta đi, đệ có thể chiêu tài cho ta, mang về thật nhiều thật nhiều khách đấy."

Phùng Xuân mím môi không nói.

Ta bật cười, bấu má nó một cái, thầm nghĩ, chẳng có tí thịt nào, thật là cứng quá, phải nuôi nấng t.ử tế mới được.

Một nén nhang trôi qua, không có lấy một vị khách nào. Tiệm bánh nướng của Triệu đại nương đối diện trái lại có khá nhiều người vào.

Một canh giờ trôi qua, vẫn không có lấy một vị khách nào. Triệu đại nương lúc rảnh rỗi còn đi ngang qua buông lời mỉa mai.

"Ồ, một người bị chồng bỏ, một nha hoàn, một tên ăn xin mà cũng đòi khách đến ăn à? Đúng là nằm mơ!"