Tiểu Xuân khóc lóc gào thét nói ta là người tốt nhất trên đời này.
Ta khẽ thở dài, thực ra ta chẳng phải người tốt hoàn toàn đâu. Lần đầu nhìn thấy Tiểu Xuân, ta đã thấy nó có tâm tính kiên định, không phải hạng người thường. Ta nhặt nó về nhà cũng là để lại đường lui cho Lan Thúy. Ta chỉ sợ có ngày nào đó Thích Sùng nhớ tới ta, ép ta quay lại hầu phủ, mà Tiểu Xuân và Lan Thúy có thể có bạn có bè, không đến nỗi cô đơn.
Thịnh Vương vẫn kén chọn như thế, nhưng chỉ cần Lan Thúy trợn mắt là cậu bé không dám kén cá chọn canh nữa.
Ở lâu dần, Khánh Vương cũng trở nên hiền hòa hơn. Nhưng hắn ta còn kén ăn hơn cả Thịnh Vương, chỉ có điều hắn ta thích ăn cơm ta nấu, vì thế dù có kén ăn đến mấy cũng đều nuốt hết sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Một ngày nọ, Thánh thượng bế Triêu Triêu đứng ở cửa.
Hắn ta mặt không biến sắc, tim không đập mạnh nói: "Triêu Triêu đói rồi, cũng nhớ Phùng Xuân rồi."
Thịnh Vương nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ta thấy là hoàng huynh đói thì có."
Ta nhìn Khánh Vương, Khánh Vương cũng gật đầu. Ta khẽ nhếch môi. Thật tốt. Tất cả đều tốt đẹp.
Hết