Thích Sùng giật mình kinh hãi, vội vàng quỳ xuống lạy. Hóa ra là Hoàng đế. Dân chúng cũng tung hô vạn tuế vạn vạn tuế. Thánh thượng bảo bọn ta đứng dậy.
"Ái khanh, ngươi đã thấy ấm ức trong lòng, sao không nói với trẫm? Việc gì phải làm loạn trước cửa Khánh Vương phủ?"
Thánh thượng kiêng dè Khánh Vương không phải ngày một ngày hai, thế nên Thích Sùng mới dám làm như vậy.
Chỉ thấy hắn ta vẫn bộ dạng hằn học: "Chuyện xấu hổ của thần sao nỡ đem ra công đường? Dù sao thê t.ử thần đối với thần thật sự là tình yêu chân thành nhất."
Đúng thật là ghê tởm tột độ!
Ta lo lắng cho Tiểu Xuân nên không tranh luận với hắn.
Thích Sùng thao thao bất tuyệt, Thánh thượng lại cắt ngang lời hắn.
"Ngươi và Phùng Song có phải đã hòa ly rồi không?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Thích Sùng ngẩn người: "Phải."
"Đã hòa ly rồi thì sao còn là thê t.ử ngươi nữa?"
Thích Sùng mặt đầy giận dữ, còn định nói gì đó nhưng lại chạm phải ánh mắt đang kìm nén cơn giận của Hoàng đế.
Hắn ta lập tức nuốt hết lời định nói vào trong, hồi lâu sau mới đáp: "Bệ hạ thứ tội."
Thánh thượng cười nhạt một tiếng, ném mấy bức thư vào mặt Thích Sùng.
"Thích ái khanh, ngươi thật là giỏi giang."
"Những bức thư ngươi ép Phùng thị hòa ly rồi bày tỏ tình cảm với người khác đều còn giữ đây, sao ngươi dám châm ngòi thổi gió, tung tin đồn nói là Phùng thị lăng nhăng?"
"Thích Sùng, ngươi giỏi lắm."
Giọng nói của Thánh thượng không chút gợn sóng, Thích Sùng lại sợ đến toát mồ hôi hột, điên cuồng dập đầu.
"Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng! Là vi thần sai rồi, vi thần không dám nữa đâu!"
Triệu đại nương làm gì còn dám kiêu ngạo nữa, sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Mọi người cũng đều hiểu ra rồi, thi nhau mắng nhiếc Triệu đại nương và Thích Sùng.
Cuối cùng, Thánh thượng cách chức Thích Sùng, đá-nh Thích Sùng và Triệu đại nương mỗi người tám mươi đại bản, coi như xong chuyện. Chỉ là hai kẻ này đừng hòng ngẩng đầu làm người được nữa.
Còn chưa kịp quan tâm tới vết thương của Tiểu Xuân, Thánh thượng lại triệu ta vào cung.
Suốt dọc đường ta đều lo lắng khôn nguôi. Dù sao Thánh thượng và Khánh Vương bất hòa nhiều năm, hôm nay Thánh thượng gián tiếp giúp đỡ Khánh Vương, không biết trong lòng có bực bội không.
Tuy nhiên, ta vừa vào điện liền thấy ba huynh đệ bọn họ ngồi cùng nhau. Thịnh Vương ngoan ngoãn nhất, Khánh Vương vẫn vẻ mặt lạnh lùng.
Thánh thượng liếc nhìn ta một cái: "Phùng thị, ngươi muốn ban thưởng gì?"
Ta: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
16
Hóa ra ba huynh đệ bọn họ không phải bất hòa, trái lại tình cảm huynh đệ rất sâu đậm. Bất hòa đều là diễn cho các triều thần và thái hậu xem thôi.
Với lại, sau tai Triêu Triêu có một vết bớt hình hoa đỏ, đó là Công chúa mà Thánh thượng yêu quý nhất, do Hoàng hậu sinh ra. Quý phi không phục chuyện Thánh thượng yêu chiều Triêu Triêu nên đã sai người bắt trộm đứa trẻ định giế-t chế-t, nhưng kẻ đó còn sót lại một chút lương thiện nên đã bỏ lại trước cửa nhà ta. Thật trùng hợp lại được ta nhặt về nuôi.
Còn lúc Tiểu Xuân đi kiện, không yên tâm để Triêu Triêu ở nhà một mình nên đã mang theo con bé đi cùng. Khi Thánh thượng tới nha môn, tình cờ thấy Triêu Triêu đang khóc đòi ca ca, đòi ca ca. Đây cũng chính là lý do Thánh thượng dốc sức rửa sạch nỗi oan cho ta.
Nói ra cũng thật khéo, lúc Khánh Vương và Thịnh Vương tới tiệm hoành thánh, Triêu Triêu tình cờ đang ngủ bên trong. Thế nên ba thúc chất bọn họ chưa từng gặp mặt nhau.
Nghĩ đoạn, ta hai tay đưa quá trán: "Xin Thánh thượng mở cho dân nữ một tiệm hoành thánh."
Thánh thượng có chút ngạc nhiên: "Chỉ có vậy thôi sao?"
Ta: "Vâng. Mẹ của dân nữ cả đời làm nương t.ử bán hoành thánh, dân nữ cũng thích làm hoành thánh, vì thế xin Thánh thượng thỏa mãn tâm nguyện này của dân nữ."
Thánh thượng có vẻ không hài lòng: "Hay là trẫm phong ngươi làm Quận chúa? Công chúa? Ngàn mẫu ruộng tốt? Vạn lượng vàng ròng? Hay là phong cho ngươi làm nữ quan nhé?"
"Thôi đi! Hoàng huynh! Thà huynh phong cho tỷ tỷ làm Tây Thi Hoành thánh đi, cơm tỷ tỷ làm ngon lắm đấy."
Thịnh Vương cắt ngang lời Hoàng đế.
Khánh Vương cũng phụ họa: "Phùng nương t.ử đúng thật là nấu ăn rất ngon, nếu hoàng huynh đã nếm thử chắc chắn sẽ thích."
". . ."
Hai đứa trẻ chế-t tiệt này, cứ đẩy ta vào hố lửa.
Thánh thượng chưa bao giờ tặng món quà nhỏ như thế này, nhưng hai đệ đệ đều nói như vậy, hắn ta cũng chỉ đành c.ắ.n răng chấp nhận.
Hắn ta ban cho ta một cửa tiệm sang trọng nhất, trong ngoài đều làm bằng vàng, khảm bằng ngọc. Trên đỉnh có mấy chữ hoành thánh Phùng thị lớn rồng bay phượng múa, cũng được điêu khắc bằng vàng.
Tại sao lại là hoành thánh Phùng thị. Bởi vì cửa tiệm này có Lan Thúy, có Phùng Xuân và cũng có Phùng Triêu.
Lan Thúy gào lên: "Ta cũng muốn theo họ Phùng của tiểu thư!"
Thịnh Vương thẹn thùng, nhỏ giọng nói: "Thế thì ta cũng muốn theo họ của Lan Thúy."
Sau đó, cậu bé bị Khánh Vương đá-nh cho một trận.
Đúng thật là đáng đời!
Tiểu quỷ!
Tiểu Xuân vẫn là Tiểu Xuân hay rơi nước mắt ấy.
Nó nói: "Tỷ tỷ, lúc ta lăn bàn đinh ta không có khóc đâu. Bởi vì cứ nghĩ tới chuyện tỷ bị vu oan là ta lại cảm thấy. . . ta cảm thấy tổ tiên đều đang bảo vệ ta, tóm lại là ta chẳng thấy đau chút nào cả."
Haiz, nó không đau nhưng ta thấy xót. Ta đành ngày ngày trổ tài nấu nướng tuyệt đỉnh, làm vô số món d.ư.ợ.c thiện bồi bổ cho nó.