Phùng Thu

Chương 10



 

"Chậc chậc, yêu vào cái là thái độ khác hẳn liền ha."

 

"Cậu không xem tôi là anh em đấy à, vừa quay lại với nhau cái là nẫng tay trên moi luôn nhân viên giỏi của tôi."

 

"Cô ấy xin nghỉ... ủa chứ không phải do cậu bắt cô ấy rút lui sao?"

 

"Bảo là phải về quê một chuyến... còn nhờ tôi chuyển giùm quà cáp cho cậu nữa."

 

"...?"

 

Gần mười giờ đêm giữa mùa đông giá rét, dòng người thưa thớt lại qua trên phố.

 

Tôi ngồi vào xe taxi, đọc địa chỉ điểm đến cho tài xế.

 

Tin nhắn báo về điện thoại, tài xế xe tải dọn nhà Lalamove mà tôi hẹn trước khoảng một tiếng nữa sẽ có mặt tại vị trí chỉ định.

 

Phải ghé qua căn hộ của Nhậm Du Cảnh để dọn nốt mớ đồ đạc của mình mang đi trước đã.

 

Thứ nào cần giữ lại, thứ nào cần vứt bỏ, đến lúc đó hẵng từ từ mà thanh lọc.

 

Tôi dễ dàng quét vân tay mở khóa cửa vào nhà, căn hộ này trông cũng không có mấy đổi khác so với lúc tôi dọn đi.

 

Nhìn qua là đủ biết chẳng có bóng người nào sinh sống ở đây, nhưng đồ đạc vẫn được dọn dẹp vệ sinh tươm tất.

 

Tôi đi lục mở từng ngăn tủ, thì thình lình bị một con thú nhồi bông rớt trúng đầu.

 

Là một cô gà mái được đan bằng len thủ công.

 

Đó là món quà khích lệ tinh thần thi đại học mà Nhậm Du Cảnh tặng tôi vào thời điểm hai đứa còn chưa chính thức xác nhận quan hệ.

 

Hồi ấy, cả lớp ai nấy đều rục rịch tặng quà động viên qua lại cho nhau.

 

Tôi thì nào dám tơ hào nhận quà của bất kỳ người nào.

 

Bạn học trong lớp đều thừa biết hoàn cảnh túng quẫn của tôi, sợ nếu tặng quà thì tôi lại thấy khó xử, nên dứt khoát ngó lơ tôi luôn cho xong.

 

Chẳng ngờ hôm ấy Nhậm Du Cảnh lại đường hoàng ôm một bé gà bông đến lớp, báo hại con thú bông bị cả lớp chuyền tay nhau thi nhau vò vò nặn nặn một phen.

 

Để rồi cuối cùng, cô gà mái béo ục ịch ấy lại chễm chệ đậu ngay trên mặt bàn học của tôi.

 

Vừa bước vào cửa lớp nhìn thấy con gà ấy, tôi đã tức giận đến phát khóc.

 

Cứ ngỡ là ai đó thấy chướng mắt nên mới cố tình giở trò sỉ nhục trêu chọc mình.

 

"Là ai, ai đã đặt nó ở đây vậy?"

 

"Là tôi đem tặng đó."

 

Nhậm Du Cảnh kinh ngạc đứng ngây ra bên cạnh, hiếm hoi lắm mới để lộ ra dáng vẻ bối rối lúng túng.

 

"Xin lỗi nhé, thật sự tôi không có ý mỉa mai gì đâu."

 

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, ngọn lửa giận dữ trong người tôi cũng tự khắc lụi tàn.

 

Cơn tức tưởi mới bùng lên được một nửa đã xẹp lép hệt như một quả bóng bay xì hơi.

 

Tôi đành do dự chần chừ ngập ngừng, rụt vội cánh tay đang chĩa thẳng vào con gà bằng bông lại.

 

"Cậu tặng thật sao?" Tôi lí nhí: "Cảm, cảm ơn cậu nhiều."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi thật sự không thể nhớ nổi bản thân từng bộc bạch thích thú bông vào lúc nào.

 

Mãi về sau trong một đêm tĩnh lặng mới sực nhớ ra, hồi đầu năm nhập học trong lúc đứng lên giới thiệu bản thân, tôi đã vô tình thốt ra mình cực kỳ thích gà mái.

 

Bởi vì chúng là loài vật đẻ trứng siêu việt, mà ngoại hình trông cũng rất đỗi hiền lành thiện lương.

 

Vừa hay dạo đó, trên thị trường rộ lên một thương hiệu thú nhồi bông rất thịnh hành đến từ nước ngoài.

 

Nhậm Du Cảnh thì nào có hiểu biết gì về thú bông thú nhồi, bèn phải cậy nhờ em gái của bạn bè canh mua giùm.

 

Chắc mẩm cũng tốn kha khá công sức, mới có thể rinh về được mẫu gà mái hiếm hoi này.

 

Tôi chưa từng dám mộng tưởng rằng một người như anh sẽ nảy sinh tình cảm với mình.

 

Một kẻ gia cảnh bần hàn, ăn nói lắp bắp khó nghe, chỉ cắm mặt vào giải đề thi như tôi, quả thực vô cùng tẻ nhạt chán ngắt.

 

Tôi chỉ dám ôm mộng tưởng hão huyền rằng có một ngày nào đó trường bị cúp điện, để bản thân có cơ hội lén lút níu lấy tay áo của anh một chút.

 

Ở trong lớp, có rất nhiều vấn đề bắt buộc tôi phải tiếp xúc qua lại với anh.

 

Từ tiền trợ cấp học sinh khó khăn, đơn xin miễn giảm học phí tạp phí, cho đến đơn xin miễn trừ điện nước ở ký túc xá.

 

Bất kỳ vấn đề nào cũng đều dính dáng đến tiền bạc.

 

Nhậm Du Cảnh luôn khéo léo né tránh sử dụng những từ ngữ trực diện có liên quan đến tiền nong.

 

Những lúc đưa biểu mẫu cho tôi, anh chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở hạn ch.ót phải nộp lại là khi nào.

 

Thế nhưng mỗi lần đưa tay nhận lấy xấp tài liệu ấy, cảm giác tự ti mặc cảm nặng nề lại bủa vây cuộn trào chiếm lấy tôi.

 

Tôi rất thích thi cử.

 

Bởi lẽ, chỉ khi công bố kết quả thi, tôi mới đủ dũng khí để ngẩng cao đầu tự hào.

 

Nhờ bảng thành tích xếp hạng học tập, tên của tôi không là chễm chệ chèn ép đứng trên anh, thì cũng lẽo đẽo bám rịt ngay sát phía dưới.

 

Sau một đợt thi liên trường quy mô lớn, đám học sinh trong lớp như thường lệ lại được một phen gào thét kêu than thấu trời đất.

 

Vừa kêu gào khóc than tiền học thêm coi như đổ sông đổ biển sạch sành sanh, lại vừa bu xúm lại lay lắc người tôi.

 

Tra khảo xem rốt cuộc từ bé đến lớn tôi ăn cái giống gì, sao không đi học thêm nhồi nhét mà vẫn trâu bò đến thế.

 

Lọt thỏm giữa đám đông lúc nhúc, chỉ hận không mọc thêm tám cái tay bủa vây lao tới ăn thua đủ với tôi.

 

Tôi thì vẫn cạy răng không hé nửa lời.

 

Thực ra là không kìm nén nổi độ cong của khóe miệng nữa rồi.

 

Nghiền ngẫm săm soi tới lui xong xuôi cái bảng vàng thành tích, tôi mới cảm thấy thỏa mãn hả hê trong lòng.

 

Vừa xoay gót quay người lại, đã bất chợt đ.â.m sầm vào bộ đồng phục vẫn còn vương vấn nhiệt độ cơ thể của ai đó.

 

Nhậm Du Cảnh khẽ cúi đầu xuống nhìn, gương mặt sững sờ ngơ ngác.

 

Sống mũi tôi va chạm vào vị trí ngay dưới xương quai xanh bên n.g.ự.c trái của anh.

 

Cách lớp áo mỏng manh.

 

Tấc da thịt chỗ ấy bị ch.óp mũi tôi tỳ lõm xuống vài phân.