Tôi giật mình nảy người ra sau theo bản năng, lưng va mạnh vào tường, hai má thoáng chốc nóng bừng.
Nhậm Du Cảnh khẽ mím môi, toan bước tới đỡ lấy tôi.
Trông thấy tôi đang bận áo cộc tay, nên lại chần chừ không dám manh động vươn tay ra chạm vào.
Chỉ trầm giọng cất lời.
"Xin lỗi cậu, có bị đụng trúng chỗ nào không?"
Tôi hốt hoảng xua xua tay, ấp úng chối bảo bản thân không sao cả.
Thực tâm, tôi lại khát khao mãnh liệt anh có thể tiến lại gần mình hơn chút nữa.
Suốt những năm tháng cấp ba, tôi vẫn luôn tự nhủ rằng mình đang yêu đơn phương.
Mãi đến tận sau này khi mỗi người theo học một trường đại học khác nhau, anh vẫn thường xuyên duy trì liên lạc với tôi.
Tôi mới lấy hết dũng khí hẹn anh ra ngoài dùng bữa, muốn mượn cơ hội này để bày tỏ nỗi lòng.
Lúc vừa đáp chuyến bay xuống anh đã ôm theo một bó hoa trên tay.
Tôi đứng sững sờ thẫn thờ ở khu vực đón khách, chẳng dám bước tới tiến lại gần.
Lang thang len lỏi lẩn trốn vào giữa dòng người nhộn nhịp mất mười phút, anh chau mày tìm thấy bóng dáng tôi, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Cả hai đứa nói chuyện phiếm trên mạng thì vô cùng sôi nổi rôm rả.
Ấy vậy mà lúc chạm mặt ngoài đời thực lại lúng ta lúng túng chân tay thừa thãi.
Anh đưa tay sờ sờ ch.óp mũi, rồi lại nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lặp đi lặp lại động tác bung xòe các ngón tay rụt rè.
Mãi đến khi trên ch.óp mũi lấm tấm vã mồ hôi, mới dám mở miệng hỏi.
"Hà Thu, em đã thấy đói chưa?"
Xa nhau rồi, vô số đêm thâu trằn trọc, tôi đều phải mượn những mảnh ký ức vụn vặt này để tự ôm lấy lòng mình tìm kiếm một chút hơi ấm an ủi.
Thế nhưng bây giờ, tôi đã chẳng thể nào gắn kết anh của hiện tại với hình bóng chàng thiếu niên nọ trong ký ức lại với nhau được nữa rồi.
Tôi vơ vét hết thảy quần áo nhét vào chiếc túi bạt kẻ sọc cỡ lớn.
Gom lại đống thú bông cũng xếp gọn được chật cứng một thùng xốp.
Vứt bỏ đống mỹ phẩm dùng dở đã hết hạn sử dụng, lại kéo theo một lớp bụi bặm vương vãi đọng đầy trên sàn nhà.
Mớ đồ linh tinh lặt vặt gom góp lại cũng nhiều đến mức nhét vào bốn chiếc túi to sụ mà vẫn không hết.
Phải cậy nhờ bác tài xế chạy đi chạy lại đến tận chuyến thứ hai mới có thể dọn sạch sẽ.
Tôi bàn giao việc khuân vác sắp xếp hành lý cho trợ lý lo liệu, còn bản thân thì lau dọn sạch sẽ sàn nhà, rồi mới chui vào phòng tắm tắm rửa một trận thư giãn.
Tính ra còn hơn ba tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ chuyến bay cất cánh.
Đã đến lúc phải lên đường ra sân bay rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đứng giữa phòng khách, lia mắt nhìn quanh bốn bề.
Cuối cùng cũng mang dáng dấp của một căn hộ dành cho người sống độc thân.
Hiện tại ở nước ngoài đang là mấy giờ sáng, tôi không tài nào rõ được.
Có lẽ giờ này anh đang quây quần bên người thân gia đình nhàn nhã tán gẫu g.i.ế.c thời gian.
"Tít..."
Cánh cửa đột ngột bị giật tung kéo mạnh ra.
Nhậm Du Cảnh thở hồng hộc đầy mệt nhọc, các khớp tay bấu c.h.ặ.t vào khung cửa đến mức hằn rõ những đường gân xanh rờn.
Tôi ngớ người chôn chân tại chỗ mất vài giây.
"Chẳng phải anh bảo phải đi nước ngoài tận nửa tháng cơ mà?"
"Để đi ròng rã suốt nửa tháng trời, rồi lúc quay về thì phải đối mặt với cảnh tượng người đi nhà trống ở cái chốn này sao?"
Anh dồn dập bước tới vài bước vội vã, túm lấy hai bờ vai tôi ra sức lay mạnh.
"Hà Thu, rốt cuộc thì em đang muốn làm cái trò gì hả?"
"Tôi cũng đang muốn hỏi rốt cuộc anh muốn làm cái quái gì cơ đấy!"
Tôi thẳng tay hất văng cánh tay anh ra, rít lên ch.ói tai.
"Đùa cợt tôi vui lắm sao! Đứng nhìn bộ dạng mụ mị của tôi thổ lộ tình cảm chân thành trước mặt bao nhiêu con người, anh thấy thành tựu lắm đúng không?"
Nhịp thở của anh vẫn chưa chịu dịu lại.
Anh nghiến răng ken két, giọng nói khàn đục đi.
"Rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì?"
Tôi trừng mắt gườm gườm nhìn thẳng vào anh, thế mà cuối cùng lại phì cười thành tiếng.
"Bố mẹ anh vẫn khỏe chứ? Còn vợ anh thì sao rồi?"
Sắc mặt anh tái nhợt trắng bệch đi trong thoáng chốc.
Lập tức bừng tỉnh lại liền giơ tay lên, hướng mắt nhìn chằm chằm vào đốt ngón tay bên trái.
Sang giây tiếp theo, anh không mảy may do dự tháo phăng chiếc nhẫn cưới xuống, ném quạch sang một bên.
"Anh đã kết hôn hay chưa, em không biết mở miệng ra hỏi lấy một tiếng sao?"
"Thế sao anh lại phải đeo nhẫn cưới? Lũ bạn của anh tặng quà sinh nhật toàn là đồ dành cho phụ nữ!"
"Anh ở nước ngoài, thân phận đã có gia đình sẽ ngăn chặn và cản đường được rất nhiều kẻ có ý định bám áo dòm ngó anh đặng thăng tiến, lý do vậy đã đủ chưa? Còn việc quà sinh nhật, ngoại trừ đồ do em tặng anh mới khư khư giữ lại bên mình, còn những thứ khác đều giao thẳng vào tay cho cha mẹ người thân, bộ em vẫn chưa hiểu rõ sao?"
Anh hít sâu thở mạnh mấy hơi liền.
"Chiếc nhẫn này anh đã đeo ròng rã suốt mấy năm trời. Thỉnh thoảng anh cũng quên béng mất là mình đang đeo nó, cho nên lúc gặp mặt em mới không tháo xuống. Nếu em vì một sự hiểu lầm nhỏ nhặt này mà khăng khăng đòi dứt áo ra đi, thì anh chẳng còn gì để nói nữa. Nhưng mà, trước khi tự đưa ra quyết định, em có thể nhín chút thời gian để tìm đến anh đối chất chứng thực mọi chuyện được không hả? Chẳng lẽ cứ thấy chướng mắt chuyện gì là em lại tự cho mình cái quyền tùy ý định đoạt định mệnh của người khác chỉ vì một phút bốc đồng như vậy sao?"