Dựa vào nhan sắc thăng thẳng lên làm streamer chính, yêu cầu công việc càng thêm khắt khe, chuyện bị người xem và quản lý mắng mỏ xảy ra như cơm bữa.
Những ngày đầu còn lén lút khóc thầm.
Nhưng đến khi lần đầu tiên thu nhập đạt mốc năm vạn tệ một tháng, tôi nghe mắng mà chẳng có cảm giác gì nữa.
Tôi yêu công việc.
Tôi muốn kiếm tiền để lấp đầy lại khoản tiền tiết kiệm đã tiêu đi.
Cứ như thể chỉ cần gom đủ hai triệu tệ, thì chứng tỏ tôi chẳng hề nợ nần Nhậm Du Cảnh bất cứ điều gì.
Công việc rất bận rộn.
Rất ít khi có thời gian rảnh rỗi nhớ đến anh.
Nhưng tôi rất nhớ anh.
Nhậm Du Cảnh chỉ chuyên tâm đối diện với món ăn trước mặt.
Tôi lén lút ngắm nhìn anh.
Lọc ra những cột mốc quan trọng, gói ghém lại mấy năm qua để tường thuật một cách chân thực nhất.
Ở cách đó không xa, có một người đưa tấm danh thiếp cho tôi.
"Thương hiệu thiết kế của bạn tôi dạo gần đây đang làm chiến dịch quảng bá. Nếu cô Hà có hứng thú, có thể liên hệ với cô ấy bàn bạc chuyện hợp tác."
Tôi vội vàng nhận lấy tấm danh thiếp.
Đó là một thương hiệu mới nổi cực kỳ sắc bén trong giới trang sức.
Những đại sứ quảng bá được mời hợp tác toàn là những phu nhân, tiểu thư danh giá nức tiếng.
Theo lý mà nói, những hợp đồng hợp tác kiểu này tôi không được phép nhận lén lút dưới danh nghĩa cá nhân.
Trần Sơ Nghiêu nhướng mày: "Người ta chiếu cố nâng đỡ thì cô cứ nhận đi, không tính là làm việc riêng tư đâu."
Tôi chắp hai tay lại vái vái, thì thầm nhỏ xíu.
"Cảm ơn sếp."
Vừa ngoảnh mặt lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Nhậm Du Cảnh.
Anh cụp mắt nhìn điện thoại, đứng dậy rời khỏi chỗ.
"Tôi ra ngoài gọi cuộc điện thoại, mọi người cứ tiếp tục nhé."
Nhân vật chính của bữa tiệc đã đi, bầu không khí bỗng chốc trở nên tùy ý thoải mái hẳn.
Tôi chẳng còn tiếp nối được lời nào nữa, chỉ lẳng lặng ăn cơm.
Trần Sơ Nghiêu quay sang nhìn tôi.
"Mở một mâm khác cho cô ở phòng bên cạnh nhé, ăn xong thì gọi điện thoại cho thư ký Lý bảo cậu ta đưa cô về."
"Không cần đâu ạ, sếp Trần cứ từ từ dùng bữa, tôi tự về là được rồi."
Tôi xách túi chào tạm biệt.
Vừa bước ra khỏi cửa, trong phòng tiệc đã bùng nổ một trận ồn ào.
Trang Lịch nhảy cẫng lên chồm vào người Trần Sơ Nghiêu.
Nắm lấy cổ áo anh ta, tức giận đùng đùng.
"Hay cho cái tên Trần Sơ Nghiêu nhà cậu, tôi có lòng tốt kể chuyện cho cậu nghe, cậu lại vác nhân vật chính đến đây kiếm chuyện đúng không?"
"Người ta Hà Thu ngày đêm nhớ nhung cậu ấy không quên, để hai người gặp nhau một lần không phải quá tuyệt sao? Lỡ đâu Du Cảnh vẫn còn thích cô ấy, vừa khéo ghép lại thành đôi."
"Cậu nhìn dáng vẻ của cậu ta có giống như vẫn còn tình ý gì không hả?"
Trần Sơ Nghiêu cười lớn chế giễu.
"Trang Lịch, cậu chưa từng yêu đương thì bớt ầm ĩ lại đi. Tôi dám cá là hai người đó kiểu gì cũng thành, cậu có tin không?"
Vài giọng nói không nhận ra được trộn lẫn vào nhau.
"Khoan đã... mọi người đang nói cái gì thế?"
"Gì mà vẫn còn tình cảm chứ? Cô gái lúc nãy là bạn gái cũ của Nhậm thiếu đó à?"
"Đầu óc có vấn đề mới khéo léo thiết kế cái bàn tiệc tái ngộ người cũ, làm anh em vô tình bước lên đoạn đầu đài. Kẻ nào ban nãy trêu ghẹo cô ấy thì mau đi xin lỗi người ta đi nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Theo tôi thấy thì chắc là cạn sạch tình cảm rồi."
"Thế thì tốt nhất."
Tiếng chuyện trò dần yếu đi, chuyển thành âm thanh nâng ly cạn chén.
4.
Tôi cài kín áo khoác, bước đi vào trong gió.
Mùa đông ở vùng ven biển phía Nam không quá khắc nghiệt, chỉ mang theo chút cảm giác se lạnh.
Rẽ qua dãy hành lang dài, thấy Nhậm Du Cảnh đang đứng dưới mái đình cách đó không xa, nhàn nhã rắc thức ăn cho cá.
Trời đã tối mịt, nhiệt độ cũng giảm đi không ít so với lúc ban ngày.
Chiếc áo khoác của anh ấy, chắn chắn không thể chống chọi nổi với gió lạnh.
Tôi mất nửa phút đồng hồ, do dự không biết nên quay về đường cũ hay tiếp tục bước lên trước.
Dường như anh có linh cảm, khẽ liếc mắt sang nhìn.
Tôi cất lời: "Nhậm tổng sao còn chưa vào trong ạ?"
Khóe mắt anh lướt qua tôi.
"Tôi có mặt, em sẽ cảm thấy mất tự nhiên."
"... Đột ngột chạm mặt, khó tránh khỏi lúng túng mà."
"Ừ, thế nên tôi mới đi ra ngoài."
"Sếp Trần bảo đi sinh nhật bạn, không ngờ lại là ngài." Tôi nuốt nốt những câu hỏi còn dang dở vào bụng: "Quà cáp cũng đưa tới rồi, tôi không làm phiền ngài và bạn bè tụ tập nữa."
Anh từ từ miết c.h.ặ.t miệng túi thức ăn cho cá.
"Năm mới tôi phải ra nước ngoài, nên bọn họ tổ chức sinh nhật trước cho tôi. Em tặng cái gì vậy?"
Hóa ra là thế.
Tôi ngẩn người một thoáng, rồi trả lời:
"Bánh trà, giống y hệt loại của sếp Trần tặng."
"Tôi không thích uống trà."
"Là do tôi tặng quà không khéo. Chắc bác trai nhà ngài sẽ thích."
"Ý tôi là, tôi không hài lòng với món quà sinh nhật này."
Anh kéo kín vạt áo, xoay người lại đối mặt với tôi.
Tôi vô thức lạc cả giọng.
"Vậy để tôi chọn quà khác."
Anh khẽ ậm ừ trong cổ họng, xem như ngầm thừa nhận.
Nhất thời không ai nói với ai câu nào.
Tôi lại muốn nói lời xin phép rời đi.
Nhưng chẳng hiểu dũng khí từ đâu ập đến, tôi chôn chân đứng im tại chỗ.
"Nhậm Du Cảnh."
Anh khựng lại, nghiêng mặt sang.
"Tôi vừa mới kể hết chuyện của mình trong mấy năm qua rồi." Tôi nói: "Anh có điều gì muốn nói với tôi không?"
Gió thổi tung mái tóc bay rối bời.
Tôi cố sức vuốt lại phần tóc mái cho ngay ngắn, cũng chẳng dám chắc anh có nghe thấy lời tôi nói hay không.
"Em muốn về nhà đúng không?"
Không biết có phải do ảo giác hay không.
Thái độ của anh ấy đã mềm mỏng hơn lúc ở trên bàn tiệc rất nhiều.
Gần như có thể gọi là dịu dàng.