"Phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn nha."
"Cướp lời tôi à?"
Nhậm Du Cảnh ai mời cũng không từ chối, uống cạn từng ly rượu chúc.
Tôi nghe những tiếng nói cười rôm rả, cứ thấy không chân thực thế nào ấy.
Trong đầu ong ong, mang theo cảm giác choáng váng như lúc vừa ngủ dậy.
Sinh nhật anh ấy, chẳng phải là vào dịp năm mới sao?
Một vòng người chúc tụng xong, chỉ còn sót lại mình tôi vẫn chưa hé răng nửa lời.
Trần Sơ Nghiêu khẽ đá vào chân ghế của tôi.
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn trầm mặc, nâng ly rượu đứng dậy.
"Tôi ăn nói vụng về, chỉ biết chúc Nhậm tổng sự nghiệp thành đạt, dồi dào sức khỏe."
Nhậm Du Cảnh tựa người vào ghế, giơ tay ra hiệu cho người bên cạnh chuyền giúp chai rượu.
Uống cạn nửa ly còn lại trước mặt rồi tự mình rót đầy.
Anh tùy ý nâng ly, hướng về phía tôi cụng hờ một cái rồi uống cạn sạch.
Trần Sơ Nghiêu nửa đùa nửa thật lên tiếng.
"Hết ly này đến ly khác, bình thường đâu thấy t.ửu lượng cậu cao thế, coi chừng quá chén đấy."
Anh xoa xoa ấn đường, giọng điệu nhạt nhẽo.
"Không biết nói chuyện thì có thể không cần nói đâu."
Bầu không khí trở nên quái dị, lại có người ném chủ đề sang tôi.
"Cô Hà làm truyền thông đa phương tiện được mấy năm rồi?"
"Được hai năm rồi ạ."
"Mới hai năm mà thành tích đã tốt thế này." Người nọ hơi kinh ngạc: "Học đại học có sẵn nền tảng rồi đúng không?"
Tôi cười khẽ: "Làm gì có nền tảng gì đâu, hồi đó tôi nói chuyện còn hơi chướng ngại. Mãi sau này tốt nghiệp đi làm sale một năm thì mới học được cách ăn nói lưu loát đấy."
Trang Lịch sửng sốt: "Học vấn của cô mà lại đi làm sale á?"
Những người trong bàn tiệc nhất loạt đưa mắt nhìn sang.
"Trang Lịch, quen biết nhau sao?"
"Trước đây từng gặp qua vài lần." Trang Lịch giải thích xong liền nhìn về phía tôi: "Sao không tìm một công việc nào nhàn nhã chút?"
Tôi tự giễu bản thân.
"Ai lại thèm nhận một nhân viên đến ăn nói cũng không lưu loát chứ?"
Mỗi năm sinh viên tốt nghiệp trường danh giá nhiều vô số kể, các doanh nghiệp cứ thế mà gạn đục khơi trong, chọn ra những người xuất sắc nhất.
Vừa yêu cầu chí tiến thủ, năng lực giỏi, lại đòi hỏi tinh thần phải luôn tràn trề sung mãn.
Vừa muốn tinh thần ham học hỏi, biết cách tự kiểm điểm bản thân, lại cần ngoại hình sáng khí chất tốt.
Tính cách hướng nội đã trở thành một nhược điểm chí mạng.
Kỹ năng giao tiếp kém cỏi, đến vòng đầu tiên còn chẳng lọt nổi.
Ngày trước khi còn ở bên Nhậm Du Cảnh, tôi đã tự khoanh vùng cho mình một vùng an toàn vững chắc.
Cứ luôn đinh ninh rằng, anh ấy sẽ không đời nào bỏ mặc tôi.
Có anh ấy ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.
Đã có người chống lưng dọn đường sẵn cho mình rồi, cớ gì cứ phải làm khổ bản thân?
Ngày qua ngày, tôi đắm chìm trong sự trốn tránh đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bởi lẽ khi dấn thân vào một việc nào đó, ai mà biết được sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn.
Nhưng nếu như cứ ngồi yên bất động, khó khăn duy nhất chỉ là làm sao để hạ quyết tâm mà thôi.
Mãi cho đến lúc chia tay, tôi mới bắt đầu đối diện với bài toán của chính cuộc đời mình.
Ăn nói không trôi chảy, thì cứ đợi chờ cảnh không tìm được việc rồi c.h.ế.t đói nhăn răng.
Tuyển dụng mùa thu, tuyển dụng mùa xuân, luận văn tốt nghiệp, xác nhận hướng đi sau khi ra trường, rồi hối hả tìm việc làm.
Ngày nào tôi cũng đối mặt với bản tin thời sự để học cách tường thuật lại, đành lòng bỏ lỡ mùa tuyển dụng mùa thu.
Sang mùa tuyển dụng mùa xuân lại tiếp tục nếm mùi thất bại.
Rất nhanh đã nộp xong luận văn, tiến về lễ tốt nghiệp.
Rồi chễm chệ trở thành một phần t.ử trong binh đoàn thất nghiệp.
Vào lúc bước đường cùng nhất, tôi bèn lôi món quà Nhậm Du Cảnh tặng vào ngày chia tay ra.
Tính đem bán, đổi lấy chút sinh hoạt phí chống đỡ qua giai đoạn khốn đốn này.
Mở ra mới phát hiện bên trong hộp quà là một chiếc túi xách làm từ da quý hiếm.
Và một tờ séc trị giá hai triệu tệ.
Tờ séc mà mẹ anh đưa đã sớm bị xé nát vụn từ lâu.
Thứ nằm trong hộp quà kia, là một tờ séc mới cứng, được ký tên dưới danh nghĩa của anh.
Anh vẫn luôn chừa lại cho tôi một đường lui.
Ngồi trong căn phòng trọ chật chội bế tắc, tôi đột nhiên chẳng thể kìm nén cảm xúc được nữa.
Mọi thứ đều kết thúc cả rồi.
Từ giây phút tôi quyết định động đến khoản tiền này, nghĩa là đường ai nấy đi, hai người vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.
Nhờ số tiền ấy, tôi chẳng cần phải phát sầu vì gánh nặng mưu sinh nữa.
Cho nên tôi đã xin vào làm một công việc sales.
Vừa phỏng vấn vòng một đã bị loại.
Tôi chặn nhân viên HR lại, quả quyết bảo không cần nhận lương cứng.
Chỉ xin cho tôi một không gian nền tảng để tôi có cơ hội mở lời là được.
Thành công được ở lại.
Sáng nào đến chỗ làm, công ty cũng bắt nhân viên phải đọc thật to mục tiêu công việc, phải tràn trề hưng phấn như tiêm m.á.u gà.
Ai trông có vẻ không đủ cuồng nhiệt là sẽ bị lôi ra săm soi về thái độ làm việc.
Tôi thì chẳng bung xõa nổi, thế nên bao lần bị gọi tên c.h.ử.i xối xả.
Đọc khẩu hiệu buổi sáng xong, lại quay về chỗ ngồi gọi điện thoại quấy rối.
Lúc tốt đẹp thì họ cúp máy thẳng thừng.
Lúc tồi tệ thì bị ăn c.h.ử.i lôi cả tông ti họ hàng ra.
Mỗi lần bị khách hàng ở đầu dây bên kia công kích cha mẹ, tôi đều cực kỳ thành tâm thành ý mà bật lại một câu cảm ơn.
Đầu dây bên kia bị bất ngờ đến ngơ ngác, thế là tôi chớp luôn thời cơ giới thiệu bảo hiểm.
Rồi lại ăn thêm câu c.h.ử.i đồ ngu ngốc, dập máy.
Khi nào vận khí tốt lành, còn có thể dựa vào mấy đơn hàng đã chốt mà kiếm đủ tiền nộp tiền thuê nhà.
Cũng chẳng còn kẻ nào mỉa mai tôi ăn nói lắp bắp nữa.
Tôi nhảy việc, bắt đầu làm từ vị trí trợ lý livestream.