Phượng Hề Bất Hối

Chương 1: 1



Chương 1: Sự thật sau cái c.h.ế.t và lời vong ơn của nghịch t.ử

Cái lạnh thấu xương của điện thờ hoang vắng dần rút đi, thay vào đó là một sự nhẹ bẫng đến kỳ lạ.

Nhan Vãn Ninh đứng dậy, cúi đầu nhìn lại. Thân xác của nàng đang nằm bất động trên chiếc giường gỗ đơn sơ, gương mặt gầy gò, hốc hác, đôi mắt nhắm nghiền đầy mệt mỏi. Nàng đã c.h.ế.t. Sau ba mươi năm gồng gánh giang sơn cho Tuyên Vương phủ, vắt kiệt từng giọt m.á.u và nước mắt để đưa phu quân lên ngôi cửu ngũ, đưa nhi t.ử lên vị trí Thái t.ử, nàng kết thúc cuộc đời mình như thế này. Không một người túc trực, không một tiếng khóc than.

Một bóng đen cao lớn đột ngột hiện ra từ hư không, xiềng xích trên tay gã va vào nhau kêu leng keng lạnh lẽo. Gã nhìn nàng bằng ánh mắt vô hồn, giọng nói trầm đục như tiếng vọng từ cõi u minh:

"Nhan Vãn Ninh, ba mươi năm công đức vẹn toàn, giờ đã đến lúc đi."

Nhan Vãn Ninh cười nhạt, thần sắc tỉnh táo đến đáng sợ. Nàng không khóc, không oán thán, chỉ khẽ gật đầu:

"Đi thôi."

Quỷ sai giở sổ sinh t.ử ra lật xem, đột ngột nhíu mày. Gã nhìn tấm lệnh bài trống trơn trên tay, rồi lại nhìn nàng, giọng nói mang theo vài phần quái dị:

"Kỳ lạ. Ngươi rõ ràng là chính cung Hoàng hậu vừa băng hà, tại sao trên sổ sinh t.ử của cõi âm, ngươi lại chỉ là một cô hồn vô danh? Không danh phận, không có long khí hộ thể, thậm chí không có một nén hương bái tế?"

Nhan Vãn Ninh khựng lại. Nàng gả cho Mộ Cảnh Hoài ba mươi năm, từ lúc hắn chỉ là một Vương gia thất thế bị ruồng rẫy. Nàng dùng binh quyền của Nhan gia bảo vệ hắn, dùng gia sản hoàng kim của mẫu thân nuôi sống quân đội của hắn, vì hắn mà chắn biết bao mũi tên hòn đạn. Mộ Cảnh Hoài từng hứa, ngày hắn lên ngôi, nàng sẽ là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ. Giờ hắn đã xưng đế, tại sao nàng lại thành cô hồn vô danh?

Quỷ sai thu hồi xiềng xích, xoay người lại:

"Xem ra ngươi c.h.ế.t mà lòng chưa cam, mắt chưa nhắm. Đi theo ta, ta cho ngươi xem cảnh hạ táng của chính mình."

Gió lạnh rít gào qua những bức tường thành cao v.út của hoàng cung. Nhan Vãn Ninh trôi nổi giữa không trung, chứng kiến một đoàn người đang rầm rộ tiến về phía hoàng lăng. Nhưng kỳ lạ thay, dẫn đầu đoàn nghi lễ hoành tráng ấy không phải là linh cữu của nàng, mà là một cỗ kiệu phượng đỏ rực, thêu long phụng sum vầy vô cùng lộng lẫy.

Bên trong kiệu phượng là Nhan Uyển Nhu – muội muội cùng cha khác mẹ của nàng. Nữ nhân ấy mặc phượng bào đại hồng, gương mặt thanh tú tràn ngập vẻ dịu dàng, e ấp.

Đi bên cạnh kiệu phượng là Tân đế Mộ Cảnh Hoài. Hắn mặc long bào, phong thái kiêu ngạo, ánh mắt nhìn Nhan Uyển Nhu tràn đầy tình cảm nhu hòa, thứ ánh mắt mà ba mươi năm qua Nhan Vãn Ninh chưa từng được nhận lấy một lần.

"Cảnh Hoài, chúng ta làm thế này... liệu có bất công với tỷ tỷ quá không?" Nhan Uyển Nhu khẽ khàng lên tiếng, đôi mắt rớm lệ, bộ dạng vô tội đến cực điểm. "Tỷ ấy vừa mới đi, ta liền thay vị trí của tỷ ấy..."

Mộ Cảnh Hoài nắm lấy tay ả, giọng nói lạnh lùng bộc lộ sự tự phụ tột cùng:

"Nhu Nhi, nàng chính là quá lương thiện rồi. Nhan Vãn Ninh cậy công phóng túng, tính tình thô lỗ, ngang ngược, từ lâu đã không xứng làm thê t.ử của trẫm. Ba mươi năm qua, trẫm chịu đựng ả là vì đại cục. Giờ ả c.h.ế.t đi, chính là đang chuộc lại lỗi lầm vì đã ngăn cản trẫm và nàng bấy lâu nay."

Nhan Vãn Ninh đứng trên không trung, bên tai nghe rõ mồn một từng lời hắn nói. Lồng n.g.ự.c nàng như có một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.

Hắn nói nàng cậy công phóng túng? Hắn nói hắn phải chịu đựng nàng? Khi hắn bị thích khách truy sát, ai là người đã mặc giáp đẫm m.á.u gánh chịu ba đao thay hắn? Khi quân đội của hắn cạn kiệt lương thảo, ai là người đã quỳ ba ngày ba đêm trước phủ bá hộ để vay từng thạch gạo?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hóa ra, sự hy sinh của nàng trong mắt hắn chỉ là một sự "chịu đựng".

"Ngươi nhìn ra phía sau đi." Quỷ sai đứng bên cạnh nhàn nhạt nhắc nhở.

Nhan Vãn Ninh quay đầu lại. Phía sau đoàn người mang sính lễ hoành tráng kia, có bốn tên thái giám thô kệch đang khiêng một chiếc quan tài bằng gỗ tạp rẻ tiền, thậm chí trên mặt gỗ còn chưa được sơn quét cẩn thận. Đó là quan tài của nàng. Không một tiếng kèn trống, không một dải lụa trắng, chiếc quan tài bị kéo lê lút sâu trong bùn lầy, nhếch nhác đến tột cùng.

"Dừng lại." Mộ Cảnh Hoài đột nhiên giơ tay, đoàn người dừng bước trước cửa hoàng lăng.

Hắn quay đầu nhìn chiếc quan tài rách nát kia, ánh mắt lóe lên sự chán ghét sâu sắc:

"Nhan Vãn Ninh sinh thời sát nghiệt quá nặng, tính khí hung tàn, không xứng đáng bước vào hoàng lăng thiêng liêng của Mộ gia. Mang cái quan tài kia ném ra bãi tha ma ngoại thành, để ả tự sinh tự diệt."

"Cảnh Hoài, như vậy sao được?" Nhan Uyển Nhu vội vã khuyên ngăn, ngoài mặt thì lo lắng nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một độ cong đắc ý. "Dù sao tỷ tỷ cũng là..."

"Không có gì là không được." Mộ Cảnh Hoài ngắt lời ả, giọng điệu kiên định đầy tàn nhẫn. "Hoàng lăng này chỉ có nàng mới có tư cách chôn cùng trẫm. Bản phong sắc phong Hoàng hậu của ả, trẫm đã cho người đốt bỏ từ hôm qua. Từ nay về sau, trong sử sách Đại Chu, hoàng hậu duy nhất của trẫm chỉ có Nhan Uyển Nhu nàng."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhan Vãn Ninh cười, nụ cười lạnh thấu xương tủy. Linh hồn nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm. Ba mươi năm thanh xuân, ba mươi năm tận tụy, đổi lại là một cái kết bị xóa tên khỏi sử sách, xác bị vứt bỏ nơi hoang dã.

"Mộ Cảnh Hoài, ngươi thật khiến ta mở mang tầm mắt." Nàng lẩm bẩm, đôi mắt phượng híp lại, sát ý ngập tràn nhưng thần trí lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Nàng không khóc, vì giọt nước mắt cuối cùng của nàng đã cạn kiệt từ những năm tháng chịu khổ trên chiến trường.

Đúng lúc này, một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc mãng bào hoa lệ phi ngựa tới. Đó là Mộ Thừa Cẩn – nghịch t.ử mà nàng đã mang nặng đẻ đau mười tháng mười ngày, đứa con mà nàng từng dùng cả mạng sống để bảo vệ khỏi những âm mưu độc hại trong vương phủ.

Mộ Thừa Cẩn nhảy xuống ngựa, liếc nhìn chiếc quan tài bằng gỗ tạp với ánh mắt đầy vẻ ghê tởm và khinh bỉ. Nó đi đến trước mặt Mộ Cảnh Hoài và Nhan Uyển Nhu, quỳ rạp xuống hành lễ:

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng, bái kiến mẫu hậu."

Nhan Uyển Nhu vội vàng đỡ nó dậy, dịu dàng nói: "Cẩn Nhi, mau đứng lên. Ta còn chưa chính thức phong hậu, con gọi như vậy truyền ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của con."

"Ai dám nói gì chứ?" Mộ Thừa Cẩn hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. "Trong lòng nhi thần, chỉ có người dịu dàng, đoan trang như dì Nhu mới xứng đáng làm mẫu hậu của nhi thần. Còn người phụ nữ nằm trong cái quan tài kia..."

Nó quay đầu, nhổ một ngụm nước bọt vào chiếc quan tài gỗ tạp, giọng nói đầy sự oán hận và chê bai:

"Ả ta thô lỗ, suốt ngày chỉ biết bắt nhi thần luyện võ, học trị quốc, mở miệng ra là đạo lý lớn lao. Mỗi lần đi cạnh ả, nhi thần đều cảm thấy mất mặt trước các hoàng t.ử khác! Người phụ nữ ấy vừa già vừa xấu, trên người suốt ngày nồng nặc mùi t.h.u.ố.c đắng và mùi m.á.u tanh, nhìn mà buồn nôn. ả c.h.ế.t đi là đáng đời, đỡ làm nghẽn đường thăng tiến của nhi thần và phụ hoàng!"

"Cẩn Nhi, không được vô lễ với mẫu thân con như vậy." Mộ Cảnh Hoài mắng một câu lấy lệ, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự tán đồng.

"Mẫu thân cái gì chứ? Nhi thần không có loại mẫu thân mất mặt như vậy!" Mộ Thừa Cẩn lớn tiếng nói, quay sang ôm lấy cánh tay Nhan Uyển Nhu, nịnh nọt. "Mẫu hậu, người nhìn xem, phụ hoàng đã chuẩn bị hoàng lăng long trọng thế này cho người. Sau này nhi thần sẽ hiếu thuận với người gấp trăm ngàn lần!"

Nhan Uyển Nhu cười đến mức hoa chi loạn chiến, yêu chiều xoa đầu nó: "Cẩn Nhi ngoan lắm, ta quả nhiên không thương nhầm con."

Chứng kiến cảnh tượng đó, luồng khí lạnh xung quanh Nhan Vãn Ninh đột ngột bùng phát.