Phượng Hề Bất Hối

Chương 2



Đây là đứa con mà nàng từng thức trắng bao đêm dài để châm cứu khi nó bạo bệnh? Đây là đứa con mà nàng đã một thân một mình xông vào hang ổ địch để cứu ra khi nó bị bắt cóc, khiến lưng nàng lưu lại một vết sẹo dài gớm ghiếc?

Nó chê nàng thô lỗ? Nó chê nàng bốc mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u? Nếu không có những mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u ấy trên người nàng, cha con bọn họ có tư cách ngồi đây ăn sung mặc sướng, khoác lên mình gấm vóc lụa là hay không?

Sự thật phơi bày, trần trụi và tàn nhẫn đến cực điểm. Mộ Cảnh Hoài tự phụ, coi thường sự hy sinh của nàng. Mộ Thừa Cẩn vong ơn bội nghĩa, coi kẻ thù g.i.ế.c mẹ làm mẹ ruột. Nhan Uyển Nhu giả tạo ích kỷ, cướp đi tất cả những gì thuộc về nàng.

"A..."

Nhan Vãn Ninh ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng. Tiếng cười của nàng không có sự bi ai, chỉ có sự uất nghẹn dồn nén đến tận cùng và một nỗi hận thù khắc sâu vào cốt tủy. Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng kịch liệt, linh hồn bắt đầu rạn nứt, những đốm sáng màu xanh thẫm từ từ tách ra khỏi cơ thể hư ảo của nàng.

"Nhan Vãn Ninh, tâm oán hận của ngươi quá nặng, linh hồn sắp tiêu tán rồi!" Quỷ sai lớn tiếng kinh hô, định dùng xích sắt giữ lấy nàng.

Nhưng đã muộn. Sự uất nghẹn và căm hận tích tụ từ ba mươi năm qua như một vụ nổ lớn, đ.á.n.h nát linh hồn của nàng thành trăm mảnh. Trước khi ý thức hoàn toàn rơi vào bóng tối, Nhan Vãn Ninh nhìn chằm chằm vào ba gương mặt đang cười nói vui vẻ trước hoàng lăng kia, dùng chút tàn lực cuối cùng để lập lời thề độc:

"Mộ Cảnh Hoài, Mộ Thừa Cẩn, Nhan Uyển Nhu... Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành ác quỷ dưới địa ngục, tuyệt đối sẽ khiến các ngươi nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t, vạn kiếp bất phục!"

Răng rắc!

Linh hồn hoàn toàn tiêu tán vào hư không.

"Tiểu thư! Tiểu thư mau tỉnh lại đi! Hôm nay là ngày đại hôn của Vương gia và nhị tiểu thư, người không thể cứ nằm mãi thế này được!"

Một tiếng gọi dồn dập kèm theo cái lay người mạnh mẽ khiến Nhan Vãn Ninh đột ngột mở mắt.

Nàng ngồi bật dậy, thở dốc kịch liệt, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Khung cảnh xung quanh không phải là hoàng lăng lạnh lẽo, không phải là điện thờ hoang vắng, mà là một gian khuê phòng quen thuộc đầy ắp ký ức, treo đầy màn lụa màu hồng nhạt.

Bên cạnh giường, nha hoàn Thanh Trúc đang lo lắng nhìn nàng, trên tay cầm một chiếc khăn ấm. Gương mặt Thanh Trúc lúc này vẫn còn non nớt, chưa phải là t.h.i t.h.ể lạnh ngắt bị Nhan Uyển Nhu hãm hại như ở kiếp trước.

Nhan Vãn Ninh cúi đầu nhìn bàn tay mình. Làn da mịn màng, trắng nõn, không có những vết chai sạn do cầm kiếm lâu năm, cũng không có những vết sẹo chằng chịt do chiến hỏa.

Nàng... trùng sinh rồi?

Trùng sinh vào đúng năm mười tám tuổi, cái năm mà Mộ Cảnh Hoài cầu hôn nàng nhưng lại lén lút tư thông với Nhan Uyển Nhu, cái năm khởi đầu cho mọi bi kịch của cuộc đời nàng.

"Tiểu thư, người sao thế? Sắc mặt người kém quá." Thanh Trúc lo lắng hỏi. "Nếu người thấy không khỏe, hay là lễ nạp trắc phi của nhị tiểu thư hôm nay, chúng ta đừng đến nữa? Dù sao Vương gia làm vậy cũng là vả vào mặt người, người là chính phi chưa qua cửa, vậy mà ngài ấy lại rước nhị tiểu thư vào phủ trước..."

"Nạp trắc phi?" Nhan Vãn Ninh nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia hàn mang sắc lạnh.

Đúng rồi, kiếp trước, Mộ Cảnh Hoài nói vì Nhan Uyển Nhu thân thể yếu ớt, không thể chờ đợi nên muốn rước ả vào phủ làm trắc phi trước để "xung hỷ". Kiếp trước nàng ngu muội, vì giữ thể diện cho hắn mà c.ắ.n răng chịu đựng nhục nhã, thậm chí còn mang theo của hồi môn phong phú đến chúc mừng, biến mình thành trò cười cho toàn kinh thành.

"Đến, tại sao lại không đến?" Nhan Vãn Ninh chậm rãi đứng dậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u. "Thay y phục cho ta. Hôm nay, ta phải đưa tặng bọn họ một món đại lễ."

Tuyên Vương phủ hôm nay chăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt. Các quan viên quyền quý trong kinh thành đều có mặt đông đủ, tiếng chúc tụng vang lên không ngớt.

Mộ Cảnh Hoài mặc hỷ phục dành cho trắc phi, sắc mặt hớn hở, đang cùng Nhan Uyển Nhu đội khăn voan đỏ chuẩn bị bái đường.

Đúng lúc bà mối vừa hô lên: "Nhất bái thiên địa—", một giọng nói lạnh lùng, rõ ràng như tiếng ngọc vỡ vang lên từ cửa lớn, cắt ngang bầu không khí náo nhiệt:

"Chậm đã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Nhan Vãn Ninh mặc một bộ y phục màu trắng thuần khiết, không hề có một chút sắc đỏ nào của ngày vui. Nàng bước đi thong thả, phong thái cao quý, lạnh lùng như một đóa tuyết liên trên đỉnh núi băng, hoàn toàn áp đảo vẻ yếu ớt, tầm thường của cô dâu đang đứng bên cạnh Mộ Cảnh Hoài.

Mộ Cảnh Hoài thấy nàng mặc đồ trắng đến dự đám cưới của mình, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. Hắn tiến lên một bước, lớn tiếng trách móc trước mặt bao người:

"Nhan Vãn Ninh! Hôm nay là ngày vui của trẫm... của bổn vương và Nhu Nhi, ngươi mặc đồ tang đến đây là có ý gì? Ngươi ghen tuông định làm loạn đúng không? Đúng là đồ nữ t.ử hẹp hòi, không biết đại thể!"

Các tân khách xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, ánh mắt nhìn Nhan Vãn Ninh đầy vẻ chê bai, chỉ trích nàng không biết điều.

Nhan Uyển Nhu cũng vội vàng vén một góc khăn voan lên, nước mắt ngắn dài, nghẹn ngào nói: "Tỷ tỷ, nếu tỷ không thích Nhu Nhi gả cho Vương gia, Nhu Nhi đi là được. Tỷ đừng làm Vương gia mất mặt trước mặt mọi người như vậy..."

Đối mặt với sự chỉ trích của Mộ Cảnh Hoài và sự diễn trò của Nhan Uyển Nhu, Nhan Vãn Ninh không hề tức giận. Nàng đứng thẳng lưng, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ của phủ tông tông thất, giơ lên cao.

"Mộ Cảnh Hoài, ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta đến đây không phải để làm loạn, mà là để đưa thứ này cho ngươi."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mộ Cảnh Hoài cau mày: "Cái gì đây?"

Nhan Vãn Ninh ném tờ giấy thẳng vào mặt hắn. Tờ giấy bay là là rồi đập mạnh vào n.g.ự.c Mộ Cảnh Hoài trước khi rơi xuống đất. Hắn bực bội nhặt lên nhìn, hai chữ lớn trên đỉnh tờ giấy khiến đồng t.ử của hắn co rút kịch liệt:

"HƯU THƯ!" (Thư từ hôn)

Toàn bộ sảnh chính của Vương phủ lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Từ cổ chí kim, chỉ có nam t.ử hưu thê (bỏ vợ), chưa từng nghe nói nữ t.ử chưa qua cửa lại dám hưu phu (bỏ chồng)!

"Nhan Vãn Ninh! Ngươi điên rồi sao?!" Mộ Cảnh Hoài tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, gân xanh trên trán giật nảy t.ử. "Ngươi dám từ hôn bổn vương?"

"Có gì mà không dám?" Nhan Vãn Ninh khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ nhìn hắn. "Mộ Cảnh Hoài, ngươi thân là Vương gia, chưa cưới chính phi đã lén lút tư thông với muội muội của chính phi, hành vi bại hoại, đức hạnh tồi tệ. Loại nam nhân vô liêm sỉ như ngươi, Nhan Vãn Ninh ta không thèm! Hôm nay, trước mặt toàn thể đại thần triều đình, là ta – Nhan Vãn Ninh, bỏ ngươi!"

"Ngươi..." Mộ Cảnh Hoài tức đến mức run rẩy, định giơ tay lên tát nàng. "Ả nữ nhân điêu ngoa này, không có Nhan gia, không có bổn vương, ngươi nghĩ ngươi là cái thớ gì?"

Nhưng bàn tay của hắn chưa kịp hạ xuống thì một bóng đen cao lớn đã đột ngột xuất hiện, chuẩn xác bắt lấy cổ tay hắn. Lực đạo mạnh mẽ khiến xương cổ tay của Mộ Cảnh Hoài phát ra tiếng kêu răng rắc.

"Mộ Cảnh Hoài, ngươi dám động vào nàng một ngón tay thử xem."

Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm và sát khí ngập tràn vang lên. Mọi người nhìn lại, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Người vừa xuất hiện là Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên – hoàng thúc của Mộ Cảnh Hoài, chiến thần nắm giữ bảy mươi vạn đại quân của Đại Chu, người mà ngay cả Hoàng đế đương nhiệm cũng phải kiêng dè ba phần.

Mộ Cảnh Hoài đau đớn, sắc mặt trắng bệch, c.ắ.n răng gọi: "Hoàng... hoàng thúc? Người vì ả ta mà đối đầu với cháu ruột sao?"

Mộ Hành Uyên không thèm liếc nhìn hắn một cái, trực tiếp hất mạnh tay hắn ra khiến hắn lảo đảo ngã nhào vào lòng Nhan Uyển Nhu, làm cả hai ngã lăn quay ra đất, bộ dạng chật vật vô cùng. Tân khách xung quanh không nhịn được mà phát ra những tiếng cười khẽ, cảm giác "đáng đời" hiện rõ trên mặt mỗi người.

Mộ Hành Uyên quay sang nhìn Nhan Vãn Ninh, ánh mắt thâm trầm dịu đi vài phần, giọng nói mang theo sự tôn trọng tuyệt đối:

"Bản vương nghe nói Nhan tiểu thư vừa từ hôn?"

Nhan Vãn Ninh nhìn nam nhân thâm trầm trước mắt, khẽ gật đầu: "Đúng vậy."

Mộ Hành Uyên khẽ nhếch môi, từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một tờ thánh chỉ bằng lụa vàng, giọng nói vang dội khắp Vương phủ:

"Vừa vặn quá, bản vương vừa cầu được thánh chỉ của Hoàng huynh. Nhan Vãn Ninh, nàng có nguyện ý gả cho bản vương, làm Nhiếp chính vương phi danh chính ngôn thuận, để kẻ vừa bò dưới đất kia sau này gặp nàng đều phải quỳ xuống gọi một tiếng 'Hoàng thẩm' không?"