Phượng Hề Bất Hối

Chương 18



Chương 16: Ngoại truyện – Kiếp sau của những kẻ tội lỗi

Gió tuyết phương Bắc rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu đổ nát hoang tàn nơi biên ải.

Một ông lão tóc tai bạc phơ, thân hình gầy gò như một bộ hài cốt di động đang co rúm người trong góc tường, run rẩy quấn c.h.ặ.t chiếc chăn vá chằng vá đắp đầy mùi ẩm mốc. Đôi bàn tay nứt nẻ, loang lổ những vết sẹo cũ rỉ m.á.u vì cái lạnh thấu xương. Đó là Mộ Cảnh Hoài lúc tuổi già.

Sau khi bị biếm thành thứ dân, tịch thu toàn bộ gia sản, hắn sống một cuộc sống nghèo khổ và cô độc đến tột cùng. Không có quyền thế, không có tiền bạc, những kẻ ngày xưa từng quỳ lạy dưới chân hắn nay nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, xua đuổi hắn như xua đuổi một con hủi rách rưới.

"Khát... Khát quá..."

Mộ Cảnh Hoài thều thào, giọng nói khàn đặc, đứt quãng. Hắn nhìn ra ngoài sân miếu, nơi những bông tuyết trắng xóa đang rơi rụng, rồi bất giác cười lên một tràng dài đầy thê lương, cay đắng.

Những năm tháng tuổi già này, hắn không đêm nào ngủ ngon giấc. Hắn thường xuyên mơ thấy kiếp trước.

Trong giấc mơ của Mộ Cảnh Hoài, khung cảnh luôn là những ngày tháng hoa lệ tại Tuyên Vương phủ ba mươi năm về trước.

Hắn mơ thấy Nhan Vãn Ninh từng yêu thương hắn ra sao. Hắn thấy nàng mặc bộ giáp chiến đẫm m.á.u, bất chấp hiểm nguy lao vào vòng vây quân địch để cõng hắn ra ngoài, lưng nàng lưu lại một vết sẹo dài gớm ghiếc chỉ vì đỡ cho hắn một đao chí mạng. Hắn thấy nàng quỳ ba ngày ba đêm trước phủ bá hộ trong cơn mưa xối xả, đầu gối sưng vù, dập đầu đến mức m.á.u chảy ròng ròng chỉ để vay từng thạch gạo cứu sống quân đội đang cạn kiệt lương thảo của hắn.

"Cảnh Hoài, chàng yên tâm, có Vãn Ninh ở đây, ai cũng không thể tổn hại chàng một phân." Giọng nói của Nhan Vãn Ninh trong mơ dịu dàng, tràn đầy sự kiên định và bao bọc.

Mộ Cảnh Hoài giật mình tỉnh giấc, hai mắt đẫm lệ, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt c.h.ặ.t lại, đau đớn đến mức nghẹt thở. Hắn nhận ra bản thân đã đ.á.n.h mất điều quý giá nhất trên đời này. Nữ nhân từng coi hắn là bầu trời, từng dâng hiến cả mạng sống và gia sản khổng lồ để đẩy hắn lên đỉnh cao quyền lực, đã bị chính sự tự phụ, ích kỷ và kiêu ngạo của hắn tự tay bức t.ử ở kiếp trước, và tuyệt tình vứt bỏ ở kiếp này.

"Vãn Ninh... Ta sai rồi... Trở về với ta có được không?" Mộ Cảnh Hoài gào lên trong khoảng không gian hoang vắng, nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng gió tuyết rít gào tàn nhẫn. Không còn cơ hội sửa sai nữa rồi. Bản án biếm thành thường dân chính là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất kéo dài suốt phần đời còn lại của hắn.

Cách ngôi miếu hoang không xa, tại một trạm lính canh gác biên thùy hẻo lánh, một lão binh già đang chật vật vác trên vai những bao cát nặng nề để gia cố thành trì.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Lưng lão đã còng rạp xuống, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn và vết sẹo do chiến hỏa, đôi mắt mờ đục không còn một chút thần sắc. Đó là Mộ Thừa Cẩn lúc tuổi già.

Bị giáng làm thứ dân, tống vào quân doanh khổ sai từ năm mười tuổi, nó phải trải qua mấy chục năm làm bia đỡ đạn, làm những công việc nặng nhọc, nhếch nhác nhất dưới trướng của các tướng lĩnh Nhan gia quân. Những người lính xung quanh biết nó là đứa nghịch t.ử từng ký giấy đoạn tuyệt mẫu thân, ai nấy đều xem thường, sỉ nhục nó hằng ngày.

"Nhìn kìa, đó là vị Thế t.ử cao quý ngày xưa đấy, cơm thiu của mẫu thân không ăn, đòi đi ăn bánh ngọt quý tộc, giờ thì gặm vỏ cây khô qua ngày, ha ha!" Tiếng cười nhạo của những binh lính trẻ tuổi dội vào tai Mộ Thừa Cẩn.

Mộ Thừa Cẩn không mắng lại, nó chỉ lẳng lặng cúi đầu, một giọt nước mắt đục ngầu, cay đắng rơi xuống nền tuyết. Sự nghèo khổ, đói khát và cô độc gặm nhấm thân xác nó hằng hằng giờ, hằng ngày.

Cống hiến cả đời nơi biên ải lạnh giá, niềm an ủi duy nhất nhưng cũng là hình phạt t.r.a t.ấ.n tàn nhẫn nhất đối với Mộ Thừa Cẩn chính là những giấc mơ về Nhan Vãn Ninh.

Nó thường xuyên mơ thấy kiếp trước, mơ thấy những năm tháng bản thân được Nhan Vãn Ninh yêu thương, cưng chiều như mạng sống. Trong mơ, nó thấy mẫu thân thức trắng ba ngày ba đêm khi nó bạo bệnh, đôi mắt phượng hằn lên những tia m.á.u đỏ vì kiệt sức nhưng tay vẫn nhẹ nhàng quạt mát, đút từng thìa t.h.u.ố.c ấm cho nó. Nó thấy nàng tỉ mẩn thêu từng chiếc hoa văn ẩn trên áo choàng lông cáo tuyết mềm mại nhất để làn da non nớt của nó không bị trầy xước.

"Cẩn Nhi ngoan, ăn hết bát canh gà hầm sâm này, mẫu thân sẽ dạy con b.ắ.n cung." Gương mặt Nhan Vãn Ninh trong mơ tràn ngập tình mẫu t.ử thiêng liêng, ấm áp.

Bộp!

Mộ Thừa Cẩn quỳ sụp xuống tuyết, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Nó oán hận bản thân mình đến tận xương tủy.

Tại sao kiếp trước và đầu kiếp này nó lại ngu muội, tráo trở đến mức chê bai nàng thô lỗ, nghèo nàn đạo lý? Tại sao nó lại nhổ nước bọt vào quan tài của người duy nhất yêu thương nó hơn cả sinh mạng để chạy theo một con rắn độc giả tạo như Nhan Uyển Nhu?

Giờ đây, khi phải ăn cơm trộn cát, mặc áo vải thô rách nách chịu rét qua mùa đông, nó mới thấu hiểu sự hy sinh của mẫu thân vĩ đại đến nhường nào. Nhưng tất cả đã muộn. Tờ giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử năm xưa với dấu vân tay m.á.u của chính nó đã c.h.ặ.t đứt đường lui cuối cùng. Không còn cơ hội sửa sai, nó phải dùng cả phần đời t.h.ả.m hại còn lại để trả giá cho sự vong ơn bội nghĩa của mình. Độc giả nhìn thấy cảnh này chỉ thấy vô cùng hả hê, thầm nghĩ: Đáng đời cho đứa con bất hiếu, đau đớn đến c.h.ế.t cũng là tự chuốc lấy!

Giữa lúc hai kẻ tội lỗi đang chìm trong sự dằn vặt và hối hận muộn màng nơi biên thùy, tại hoàng cung Đại Lương triều, bầu không khí lại ngập tràn sự vinh hoa và hạnh phúc.

Nhan Vãn Ninh mặc một bộ phượng bào màu đỏ hồng rực rỡ, đầu đội phượng quan khảm ngọc trai, đang đứng bên lan can của ngự hoa viên thưởng ngoạn hoa mai nở rộ. Vóc dáng nàng thon thả, thắt eo con kiến hoàn mỹ, làn da trắng mịn màng như ngọc thạch phát ra thứ ánh sáng tôn quý của một vị mẫu nghi thiên hạ. Thần thái nàng lười biếng, thong thả, hoàn toàn không còn một chút dấu vết nào của thù hận hay quá khứ đau thương.

Xoạt.

Mộ Hành Uyên mặc long bào từ phía sau tiến lại, nhẹ nhàng khoác lên bờ vai nàng chiếc áo choàng lông cáo đen bóng, thuận tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng từ phía sau. Hắn ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp đầy nồng nàn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vãn Ninh, người của bộ Hộ vừa bẩm báo, toán quân dịch khổ sai phía Bắc có hai kẻ sắp không qua khỏi mùa đông năm nay. Em... có muốn hạ chỉ đặc xá cho họ không?"

Nhan Vãn Ninh không cần hỏi cũng biết hai kẻ đó là ai. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà thanh mát, biểu cảm trên gương mặt tuyệt mỹ không một chút d.a.o động, ánh mắt phượng sắc bén, tỉnh táo nhìn về hướng phương Bắc xa xôi.

Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười rực rỡ nhưng tràn ngập sự tuyệt tình và uy nghiêm tối cao của một vị nữ vương nắm giữ vương quyền, từng chữ một rơi xuống, kết thúc hoàn toàn mọi duyên nợ:

"Con người phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình."

Nàng quay người lại, tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Mộ Hành Uyên, giọng nói đanh thép vang vọng khắp ngự hoa viên:

"Kiếp này, ta sẽ không vì bất kỳ ai mà hy sinh vô ích nữa."

---------HOÀN----------

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

KHUÊ TRẠCH KÍNH TOÁI

(Tạm dịch: Kính vỡ phòng khuê)

VĂN ÁN

Kinh thành đổ trận mưa tuyết lớn nhất vào năm thứ ba sau khi ta gả vào phủ Vĩnh An Hầu.

Một giờ đêm, ta nhận được một chiếc tráp nặc danh gửi vào nội viện. Bên trong là một bộ hỷ phục thêu chỉ vàng tinh xảo, kèm theo một mảnh giấy hoa tiên:

"Ta muốn gả cho tỷ, không phải Chu Diên Ngôn."

Ta mặc thử bộ hỷ phục đó trước gương đồng. Mọi chi tiết đều vừa khít, duy chỉ có vòng eo là rộng hơn hai tấc.

Hai tấc kia, chính là số đo của Ức Chân — vị thanh mai trúc mã đã nhảy sông tự vẫn năm năm trước của phu quân ta, Vĩnh An Hầu Chu Diên Ngôn.

Đêm đó, Chu Diên Ngôn khải hoàn trở về, nhìn thấy ta mặc bộ hỷ phục đỏ rực đứng trong bóng tối, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, vị Đại tướng quân vạn quân không sờn ấy đã thất thanh thốt lên một chữ: "Chân..."

Hóa ra, ba năm qua, loại hương trầm hắn bắt ta đốt, điệu múa hắn ép ta học, cho đến dung nhan dịu dàng phục tùng này của ta... đều do một tay hắn nhào nặn để biến ta thành cái bóng của người cũ.

Ta là con gái danh gia vọng tộc, nửa đời học Tứ Thư Ngũ Kinh, nửa đời học thuật quản gia sổ sách, cái đầu này đủ lạnh để biết rằng: ghen tuông với một người c.h.ế.t là trò ngu xuẩn nhất của phụ nữ trong bốn bức tường nội viện.

Thế là, ta cầm đèn dầu, một mình bước xuống mật đạo sau thư phòng của hắn.

Tại trang viện biệt lập ẩn giấu trong bóng tối, ta không tìm thấy một con "trà xanh" tranh phu quân, mà chỉ thấy một nữ nhân gầy gò bị xích bạc siết c.h.ặ.t cổ chân, trên người đầy vết thương do sự cuồng kiểm soát vặn vẹo của Chu Diên Ngôn ban tặng.

Trong cái xã hội nam quyền rữa nát này, nữ nhân trong bốn bức tường nội viện có tranh sủng đến đầu rơi m.á.u chảy, thì kẻ nắm quyền sinh sát vẫn là gã nam nhân ngồi trên cao kia.

Thay vì làm tổn thương nhau, hai chúng ta chọn bắt tay nhau để lột da con quái vật ấy.

Hắn dùng lễ giáo giam hãm ta, dùng xích sắt nuôi nhốt cô ấy, biến hai chúng ta thành hai mặt của một tấm gương đồng rập khuôn để thỏa mãn d.ụ.c vọng kiểm soát tối thượng của mình.

Đáng tiếc, tấm gương này, đêm nay đã nứt rồi.

 “Nam nhân thời này thích nhốt nữ nhân vào bốn bức tường nội viện, bắt họ ghen tuông, hãm hại nhau vì chút sủng ái vụn vặt, để họ quên đi rằng họ cũng có linh hồn. Họ gọi những người họ không thể thuần hóa là 'ánh trăng sáng'. Nhưng họ quên mất, trăng sáng vốn dĩ phải treo trên trời cao để soi rọi nhân gian, chứ vĩnh viễn không thuộc về chiếc l.ồ.ng rữa nát của riêng ai.”