Phượng Hề Bất Hối

Chương 17



Chương 15: Hạnh phúc mới – Khởi đầu mới

Tiếng kèn tù và cùng tiếng xiềng xích của đoàn quân lưu dịch xa dần nơi cổng thành, mang theo chút tàn dư cuối cùng của một kiếp người đầy rẫy oán hận.

Nhan Vãn Ninh ngồi bên trong phượng kiệu xa hoa, nhẹ nhàng buông bức rèm ngọc trai xuống, che đi quang cảnh ảm đạm ngoài kia. Nàng khẽ thở ra một hơi, l.ồ.ng n.g.ự.c từ trước đến nay luôn bị đè nặng bởi một khối đá vương tơ m.á.u, nay đột ngột nhẹ bẫng đến kỳ lạ.

Nàng đã tự tay đưa tất cả những kẻ phản bội mình vào cõi u minh của báo ứng. Mộ Cảnh Hoài điên loạn trong vũng bùn, Nhan Uyển Nhu chịu kiếp gõ mõ tịch mịch, đứa nghịch t.ử Mộ Thừa Cẩn vạn kiếp làm bia đỡ đạn nơi biên ải. Hành trình báo thù huyết hải thâm cừu chính thức khép lại.

Nhan Vãn Ninh khẽ tựa đầu vào thành kiệu, đôi mắt phượng vốn dĩ thủy chung một màu băng giá nay dâng lên một tia thanh thản. Nàng chính thức buông bỏ quá khứ, không còn để bản thân bị thù hận trói buộc, giam cầm thêm một giây phút nào nữa. Đã có cơ hội sống lại, nàng phải sống một cuộc đời rực rỡ của chính mình, chứ không phải sống vì cái bóng của kẻ thù.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Một giọng nói trầm thấp, đầy nam tính và vô cùng quen thuộc vang lên bên cạnh. Bức rèm kiệu khẽ vén, Mộ Hành Uyên cưỡi trên lưng hắc mã, sải bước song song với phượng kiệu của nàng. Hắn khoác trên mình long bào đại hồng thêu rồng vàng năm móng, khí thế vương giả nhiếp nhân tâm phách nhưng ánh mắt nhìn nàng lại nhu hòa như nước hồ thu.

Nhan Vãn Ninh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, không mang theo sự mỉa mai hay sát khí, đẹp đến mức khiến trăm hoa trong kinh thành bỗng chốc lu mờ:

"Ta đang nghĩ, giang sơn này rộng lớn như vậy, tiếp theo ta nên đi đâu thưởng ngoạn."

Mộ Hành Uyên khẽ nhếch môi, giọng điệu đầy sự kiên định và dung túng tột cùng:

"Em muốn đi đâu, bản vương... à không, trẫm liền bồi em đi đến đó. Bắc cựu hoang mạc, Nam hải trùng khơi, chỉ cần em muốn, nửa bước trẫm cũng không rời."

Suốt hành trình trùng sinh của nàng, người nam nhân này chưa bao giờ ép buộc nàng, cũng chưa bao giờ dùng đại cục để trói buộc nàng. Hắn luôn ở bên nàng, lặng lẽ làm tấm khiên vững chãi nhất, tôn trọng mọi quyết định của nàng và trao cho nàng thứ quyền lực tuyệt đối để nàng tự tay bẻ gãy mọi mũi tên hòn đạn.

Nhan Vãn Ninh nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm, chung tình của hắn, tảng băng dày trong lòng nàng rốt cuộc cũng hoàn toàn tan chảy. Nàng vươn bàn tay thanh mảnh ra khỏi rèm kiệu, chủ động đặt vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, chính thức chấp nhận tình cảm của người nam nhân này.

Giữa lúc tân đế và tân hậu đang trao nhau tình ý nhu hòa, một toán quan viên tông thất đột ngột phi ngựa từ phía sau tới, quỳ rạp xuống bên cạnh phượng kiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dẫn đầu là Thừa tướng tiền triều, một kẻ lão làng trước đây từng nhiều lần dâng tấu lên Hoàng đế cũ, chê bai Nhan Vãn Ninh là nữ t.ử tướng môn thô lỗ, sát khí quá nặng, không xứng đáng làm mẫu nghi thiên hạ. Lão quỳ rập đầu xuống đất, giọng nói mang theo sự e sợ và siểm nịnh lộ liễu:

"Bẩm hoàng thượng, bẩm Hoàng hậu nương nương! Bộ Lễ vừa chuẩn bị xong sính lễ nạp cung, nhưng... nhưng theo quy chế cũ của Đại Lương triều, của hồi môn của Hoàng hậu phải được giao một nửa vào ngân khố hoàng gia để biểu thị lòng trung thành. Nhan gia quân dẫu có công, cũng nên giao lại binh quyền cho bộ Binh quản lý..."

Nhan Vãn Ninh nghe vậy, ánh mắt phượng lập tức co rút, hàn mang nhiếp người tái hiện.

Nàng chưa kịp lên tiếng, Mộ Hành Uyên đã lạnh lùng phất tay áo. Một luồng kình phong mạnh mẽ từ long bào bùng phát, hất văng tờ tấu chương trên tay Thừa tướng xuống đất, giọng nói trầm thấp đầy sát khí vang lên chấn động cả đại lộ:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Câm miệng! Quy chế cũ cái gì? Hôm nay trẫm đứng đây, trẫm chính là quy chế mới! Binh quyền của Nhan gia quân vĩnh viễn thuộc về một mình Hoàng hậu, ngân khố của Vân Ninh Các, hoàng gia dẫu có cạn kiệt cũng không ai có tư cách động vào một phân! Kẻ nào còn dám mở miệng bắt Hoàng hậu giao quyền, trẫm liền diệt cửu tộc kẻ đó!"

Lão Thừa tướng cùng các quan viên tông thất mặt cắt không còn một giọt m.á.u, run rẩy dập đầu xin tha. Màn phản kích công khai, dứt khoát của Mộ Hành Uyên khiến bá quan văn võ phía sau hoàn toàn hiểu rõ một điều: Nhan Vãn Ninh chính là nghịch vảy của tân đế, chạm vào là c.h.ế.t! Độc giả chứng kiến màn vả mặt tông thất cổ hủ này chỉ thấy vô cùng sảng khoái, thầm nghĩ: Đáng đời cho lũ hủ bại, Hoàng hậu nương nương của chúng ta là người các ngươi có thể tùy tiện tính toán sao?

Mười ngày sau, kinh thành Đại Chu chấn động bởi một đại lễ thành thân hoành tráng, lộng lẫy chưa từng có trong sử sách.

Khắp các ngõ ngách, mười dặm hồng trang chăng đèn kết hoa đỏ rực. Vân Ninh Các của Nhan Vãn Ninh mở tiệc phát cháo, phát bánh ngọt và bạc vụn cho toàn thể bách tính trong kinh thành suốt ba ngày ba đêm liên tiếp. Tiếng chúc tụng, reo hò vang dội khắp giang sơn.

"Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế! Chúc Hoàng thượng và Hoàng hậu bách niên giai lão, vạn thọ vô cương!"

Cả thiên hạ chúc phúc cho mối lương duyên này. Bách tính sùng bái Nhan Vãn Ninh vì nàng mang lại sự no ấm, binh sĩ sùng bái nàng vì nàng là vị tướng quân lẫm liệt bảo vệ biên thùy.

Tại Thái Hòa điện rực rỡ ánh nến long phụng, Nhan Vãn Ninh mặc đại hồng gấm bào, đầu đội mũ phượng khảm đầy hồng ngọc trân quý, thong thả bước lên từng bậc thềm đá cẩm thạch. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo sự kiêu hãnh của một vị nữ vương thực sự.

Mộ Hành Uyên đứng ở bậc thềm cao nhất, vươn tay đón lấy nàng. Hai người sóng bước bên nhau, quay người nhìn xuống vạn dân trăm quan đang quỳ rạp dưới chân. Quyền lực tối cao, tiền tài vô tận, và một tấm chân tình vĩnh cửu, tất cả đều nằm trọn trong tay nàng.

Nhan Vãn Ninh ngẩng cao đầu, nhìn ánh bình minh rực rỡ đang từ từ ló rạng từ phía chân trời xa xôi, khóe môi khẽ cong lên một độ cong mỹ lệ. Kiếp trước nhục nhã, t.h.ả.m hại đã qua; kiếp này rực rỡ, viên mãn đã thành.

Nhan Vãn Ninh trở thành người phụ nữ hạnh phúc và quyền lực nhất Đại Lương.