Phượng Hoàng Đậu Cành Ngô Đồng

Chương 4



Gương mặt này thật sự quá ấn tượng, Thư Quân liếc mắt một cái là nhận ra hắn.

Đây không phải là nam nhân trên Trích Tinh Lâu đêm đó sao?

Người đang sống sờ sờ đứng trước mặt nàng, càng chứng tỏ chuyện phát sinh đêm đó là sự thật.

Thư Quân nhìn chằm chằm Bùi Việt khoảng chừng mấy giây, ngón tay cũng xoắn lại một chỗ, thậm chí còn có dáng vẻ muốn chạy trối c.h.ế.t. Lúc này, từ chỗ nam nhân trước mặt truyền đến giọng nói dịu dàng nam tính.

“Nàng muốn đi đâu?”

Thư Quân sửng sốt một chút, bị những lời của hắn làm cho bối rối, chính xác mà nói là bị biểu cảm không hề gợn sóng của hắn làm cho mơ hồ. Hắn không nhận ra nàng, hay là đã quên chuyện hôm đó rồi? Việc này khiến cho Thư Quân khó khăn lắm mới tin là thật lại sinh ra vài phần nghi ngờ.

Ánh mắt hắn vô cùng bình thản, kiên nhẫn chờ nàng trả lời.

Trong lòng Thư Quân hoảng loạn, trên mặt vẫn giữ được bình tĩnh.

“Ta muốn đi Anh Hoa Điện, mới đến nơi này, không biết đường. Làm phiền tráng sĩ chỉ giúp ta...”

Lúc thì “Vị này đại ca”, khi lại “Tráng sĩ”...

Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ - Lận Tuân không thể nhịn được nữa, mấy lần muốn nổi cáu quát mắng nữ t.ử trước mặt, lại bị Chưởng ấn Lưu Khuê dùng ánh mắt lập tức ngăn lại. Đêm đó tuy Lưu Khuê không nhìn thấy dung mạo Thư Quân, nhưng lại nghe ra được giọng nói của nàng. Chuyện này đúng là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công, lại nhìn cô nương trước mặt băng cơ ngọc cốt, giống như tiên nữ trong tuyết, đôi mắt kia trong veo diễm lệ, đẹp đến mức làm người ta kinh hãi. Nhan sắc bậc này... thật sự làm Lưu Khuê vui mừng gấp bội.

Có điều vị Chưởng ấn Tư Lễ Giám này vẫn kiềm chế được cảm xúc đang quay cuồng, chưa lộ chút manh mối nào.

Hơi thở ngưng lại trong chớp mắt, trên mặt Bùi Việt cũng không có chút biến hóa nào. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua về hướng Anh Hoa Điện, yên lặng một lát: “Nàng đi theo ta.”

Hắn dẫn đầu đi về phía trước, Thư Quân chần chờ một chút, lập tức chạy chậm đuổi theo. Nàng vừa cố gắng bước nhanh đuổi kịp hắn, vừa dùng khoé mắt đ.á.n.h giá. Hắn mặc một chiếc quần dài màu nâu, ống quần nhét vào đôi ủng đen bằng da, phía trên là một chiếc áo bào bình thường, toàn thân không có bất kỳ trang sức gì, chỉ cầm trên tay một cây roi ngựa. Trên ống quần còn dính một chút nước bùn, thoạt nhìn khó có thể nhận ra thân phận gì.

Lại nhìn hai người phía sau, một người cao lớn thô kệch sắc mặt hung dữ, ăn mặc giống y như Bùi Việt, thậm chí còn sạch sẽ hơn. Một người khác mặt trắng không râu, bụng phệ, nhìn thấy nàng đang đ.á.n.h giá ông ấy thì thậm chí còn nghiêng đầu sang cười hiền lành.

Suốt một đường này Bùi Việt không chỉ không nói lời nào, thậm chí còn chưa nhìn nàng thêm một cái, giống như nàng chỉ là một người xa lạ không liên quan. Bùi Việt không nói lời nào, Thư Quân càng không dám lên tiếng, nhắm mắt theo đuôi đi bên cạnh hắn.

Lưu Khuê sốt ruột, chắc không phải Thánh thượng chỉ đưa nàng đến Anh Hoa Điện rồi đi luôn đấy chứ?

Không thể như vậy được!

Hoàng đế không vội thái giám gấp.

Lưu Khuê từ từ vòng đến bên cạnh Thư Quân cười ha ha nói chuyện với nàng.

“Đã trễ thế này, sao cô nương lại ở đây một mình?”

Thư Quân ngượng ngùng giải thích: “Ta bị lạc đồng bạn...”

Chỉ chờ những lời này, Lưu Khuê tỉnh bơ hỏi: “Nói như vậy, cô nương vào cung làm thư đồng cho Công chúa? Không biết là cung của vị nào?”

Câu này trả lời cũng không được, không trả lời cũng không được. Thư Quân liếc nhìn một cái, ngượng ngùng đáp.

“Thật ra ta cũng không phải thư đồng chính thức của Công chúa, chỉ là trong nhà tìm cách đưa đến đây để thơm lây...”

Lỡ như sau khi về, nam t.ử này nhớ tới chuyện đó muốn tìm nàng, nếu tìm được Hàm An Cung thì sẽ rất rắc rối. Nàng không muốn cho người ta thêm rắc rối, cũng không muốn để Thư Thái phi nắm được nhược điểm, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Lưu Khuê đã hiểu. Bình thường mà nói, làm thư đồng ở trong cung, ra ngoài nói chuyện cũng có chút danh tiếng, có lợi cho việc nghị thân, rất nhiều gia đình quan lại cũng vì như vậy mà tìm mọi cách đưa cho gái nhà mình vào đây.

“Ngài là cô nương nhà ai?”

Thư Quân yên lặng nuốt ngụm nước miếng, mặt không đổi sắc nói: “Ta họ Tô.”

“À, thì ra là Tô cô nương...” Lưu Khuê sờ sờ cằm, bắt đầu suy nghĩ nhà quan lại nào trong kinh họ Tô.

Đôi mắt Thư Quân đen láy nhìn thoáng qua Bùi Việt, nhỏ giọng hỏi Lưu Khuê:

“Vị gia này làm việc trong hoàng cung sao?”

Một thân ăn mặc như thế này vừa không giống chủ t.ử, cũng không giống thị vệ, Thư Quân không đoán được cụ thể.

Lão thái giám hiểu được khi nào nên lắm miệng, khi nào nên câm miệng, lập tức biến thành cái hồ lô bị mất miệng trốn ra phía sau.

Bùi Việt nghe được lời này, dừng chân nhìn nàng. Sắc trời dần tối, đèn trong hành lang cung vẫn chưa thắp lên, khuôn mặt trắng nõn của Thư Quân trong ánh sáng như vậy có vẻ vô cùng thanh tú, mơ hồ có thể nhìn thấy hai tai nàng đang dần dần đỏ lên.

“Nàng nhìn ta giống làm chức gì?”

Cuối cùng hắn cũng chịu nói chuyện, Thư Quân cười mắt cong cong, giọng nói cũng nhẹ đi rất nhiều: “Ta thật sự không nhìn ra...”

Nàng lại liếc dây cương trong tay hắn một cái, Bùi Việt theo tầm mắt nàng nhìn xuống, giải thích: “Ta mới từ Thượng Lâm Uyển luyện ngựa trở về...” Thượng Lâm Uyển mới được đưa vào một đám ngựa thần câu Ðại Uyên, trong đó có một con tính tình vô cùng hoang dã. Người luyện ngựa bình thường không làm gì được, hắn phải tự mình ra trận.

Lời còn chưa dứt, lại thấy ánh mắt Thư Quân hơi sáng lên: “Ngài là người luyện ngựa à?”

Dáng vẻ nàng thật sự kinh ngạc, thậm chí còn mang theo chút hâm mộ.

Bùi Việt yên lặng một lát, ngẫm nghĩ ý nghĩa ba chữ “Người luyện ngựa”, dần dần cảm thấy thất bại trong ánh mắt chân thành ngây thơ của nàng: “Xem như vậy đi...”

Thiên t.ử còn không phải là người điều khiển giang sơn à?

Thư Quân cười nói: “Ngài như rồng như hổ, tư thái hiên ngang, không giống người luyện ngựa bình thường nha...”

Cũng còn tinh mắt, Bùi Việt gật đầu: “Ta chăm ngựa cho thiên t.ử.”

“Khó trách....” Nếu vậy đã có thể giải thích việc hắn xuất hiện ở hồ Yến Tước trong tiệc ngắm hoa ngày ấy, có lẽ là người quan trọng trước mặt Hoàng đế.

Bùi Việt tiếp tục đi về phía trước, Thư Quân đành phải đuổi theo, đã mở miệng được rồi, không khí thoải mái hơn rất nhiều.

Phía sau Lưu Khuê nháy mắt ra hiệu cho Lận Tuân, cuối cùng Lận Tuân cũng hiểu rõ được chút nguyên nhân.

Anh Hoa Điện ở góc Tây Bắc hoàng cung, từ Huyền Vũ Môn đi vào xuyên qua một cánh rừng hẻo lánh, lại rẽ vào hướng nam đi dọc theo hành lang một đoạn, chính là cửa hông Anh Hoa Điện. Bùi Việt chỉ vào bên trong: “Tới rồi.”

Sau đó cũng không quay đầu lại, dọc theo hành lang đi về hướng Dưỡng Tâm Điện, thậm chí không cho Thư Quân cơ hội nói lời cảm tạ.

Hành lang phía trước hiện ra một màu nâu thẫm, liếc mắt một cái không nhìn được đến cuối, Thư Quân nhìn bóng dáng hắn, lặng lẽ cúi chào, luôn cảm thấy dường như mình đã quên chuyện gì đó.

Tới Anh Hoa Điện rồi, Thư Quân đã biết cách quay về như thế nào. Nàng mượn Lung Ách ma ma trông cửa một chiếc đèn, không nhanh không chậm đi về hướng Hàm An Cung. Đi đến nửa đường, cuối cùng nàng mới nhớ đã quên chuyện gì, đau khổ giậm chân…

hằng nguyễn

Đã quên mất khăn thêu còn ở trong tay hắn.

Chuyện này phải làm sao đây? Tìm hắn đòi lại, khác gì không đ.á.n.h đã khai, nếu vứt đi, lại là một tai hoạ ngầm.

Tình hình đêm đó lại lặng lẽ quay cuồng trong đầu, Thư Quân ôm gò má đỏ bừng rơi vào tình thế khó xử.

Thôi bỏ đi! Nhìn biểu cảm người kia thản nhiên không gợn sóng, hoặc là đã quên chuyện đó, hoặc là từ đầu đến cuối không để ở trong lòng. Nếu thật sự là như vậy, xem như nàng gặp được một nam t.ử đẹp trai, dứt khoát nói xin lỗi với hắn, phải lấy khăn thêu về, chấm dứt việc này.

Hạ quyết tâm, tảng đá trong lòng Thư Quân mới rơi xuống.

Thư Quân cố tình ở trên đường rề rà trong chốc lát, khi trở lại Hàm An Cung, bên trong đang ồn ào xôn xao. Lúc đầu Công chúa Thục Nguyệt chỉ muốn hù dọa Thư Quân, sau đó tìm không được người mới hoảng, đương nhiên kinh động Thư Thái phi.

Thư Thái phi giận đến mức đứng bật dậy từ trên sập, túm Công chúa Thục Nguyệt lại.

“Sao con không có đầu óc như vậy hả? Con muốn ức h**p nàng thì đóng cửa mà làm, con vứt nàng bên ngoài như vậy, là ngại ngày thường bổn cung sống tốt quá hay sao?”

Khi không tức giận Thư Thái phi là một người đẹp nhã nhặn lịch sự, một khi chọc tới bà ta, bà ta sẽ giống như sư t.ử xù lông. Bà ta dặn dò cung nhân lặng lẽ đi tìm khắp nơi, trong đó có một người vừa đi ra Hàm An Cung không bao xa, đụng phải Thư Quân trở về một mình, mừng đến phát khóc, vội vàng đưa nàng tới trước mặt Thư Thái phi.

Lúc đó Công chúa Thục Nguyệt đang bị Thư Thái phi túm lấy, b.úi tóc hỗn độn, quỳ gối một bên, ch.óp mũi thút tha thút thít nức nở, trông rất ấm ức.

Thư Quân không biểu cảm liếc nhìn nàng ta một cái, uốn gối với Thư Thái phi.

“Thỉnh an cô mẫu...” Nàng cụp mắt không rên một tiếng.

Thư Thái phi thay đổi nét mặt hung dữ, trở lại ôn hoà nói: “Thục Nguyệt còn nhỏ tuổi, làm việc không chu toàn, ngươi đừng để ở trong lòng. Đúng rồi, ngươi trở về như thế nào?”

Thư Quân thầm cân nhắc, mẹ con Thư Thái phi ở trong cung cũng không có quyền thế, chỉ dám bắt nạt một nữ t.ử như nàng. Nàng dứt khoát lột da hổ cáo mượn oai hùm dọa các nàng ta một trận.

“Chất nữ ở trên đường bị lạc, sau đó gặp được một quý nhân, là quý nhân chỉ đường cho ta.”

Thư Thái phi nghe vậy trong lòng giật thót: “Là người ở đâu?”

Thư Quân lắc đầu: “Ta không quen biết...”

Thư Thái phi nghi ngờ nhìn chằm chằm Thư Quân, trong lòng càng thêm thấp thỏm. Tình cảnh bà ta ở trong cung cũng không tốt, nếu bị người ta biết bà ta hà khắc với cháu gái nhà mẹ đẻ, truyền tới tai Thái Thượng Hoàng, bà ta sẽ lãnh đủ.

“Người kia dáng vẻ thế nào, ăn mặc ra sao?”

Thư Quân chớp chớp mắt, cố ý nói mơ hồ: “Người kia khí phách không tầm thường, ta cũng không dám nhìn hắn, chỉ thấy hắn đi về hướng nam...”

Hướng nam... Không phải Dưỡng Tâm Điện thì là Từ Ninh Cung, sắc mặt Thư Thái phi trắng nhợt vài phần.

Trong lòng bà ta thấy không ổn, xua xua tay ý bảo cung nhân đưa Thư Quân đi dùng bữa rồi nghỉ ngơi, sau đó nhìn chằm chằm Công chúa Thục Nguyệt như hổ rình mồi. Công chúa Thục Nguyệt nhìn thấy đôi mắt mẫu thân đỏ lên, không khỏi sợ hãi nhìn xung quanh, bắt đầu tìm kế thoát thân.

“Mẫu phi, nhi thần không dám...” Lời nói đến một nửa, bỗng nhiên nhìn thấy cung nữ kia, vội vàng đẩy mọi chuyện lên người nàng ta: “Nhi thần kêu nàng ta đưa Quân Nhi đi Ngự Thiện Phòng, ai ngờ nàng ta hiểu lầm ý nữ nhi, là nàng ta đáng c.h.ế.t....”

Cung nữ nghe vậy ngước mắt không thể tin được, quỳ sụp xuống hai má run lên: “Nương nương tha mạng, nô tỳ không cố ý...”

Cung nữ này bị kéo xuống đ.á.n.h mười gậy.

Thư Quân ở trong vách ngăn nghe được một trận um sùm này, âm thầm cong cong môi, thoáng nhìn một cung nữ mang tới hộp đồ ăn, Thư Quân vội vàng đứng dậy, nương theo ống tay áo mở rộng, lặng lẽ nhét một thỏi bạc qua. Cung nữ kia lộ ánh mắt khiếp sợ, vội vàng lặng lẽ lắc đầu. Thư Quân lại khăng khăng nhét vào tay áo nàng ấy, cung nữ giãy giụa một lát, cuối cùng nhận lấy, sau đó mở hộp đồ ăn chia thức ăn cho nàng. Tuy nàng ta không nói chuyện, nhưng biểu cảm hành động lại không giống như vừa rồi nữa.

Một đêm này người nào tới hầu hạ Thư Quân đều được lợi, nhóm cung nữ không phải ngu ngốc, hùa với Công chúa bắt nạt Thư Quân, cuối cùng phải chịu khổ ăn gậy, nhưng nếu để Thư Quân thuận lợi thì lại tốt hơn nhiều. So sánh như vậy, bên ngoài thì vẫn nghe lời chủ t.ử dặn dò, nhưng bên trong lại âm thầm không quá khắt khe với Thư Quân.

Trải qua một chuyến như vậy, Thư Quân cũng coi như hiểu rõ, Thư Thái phi miệng cọp gan thỏ, la la quát quát, cũng không phải là người lòng dạ quá sâu. Nếu không tối nay cũng sẽ không xử trí cung nữ kia, khiến đám người hầu lạnh lòng.

Mới tới hoàn cảnh xa lạ, Thư Quân ngủ cũng không ngon, một đêm trằn trọc.

Ngự Thư Phòng.

Bùi Việt tắm gội thay một thân long bào vàng sáng, ngồi ở sau ngự án phê chữa tấu chương. Hôm nay sau giờ ngọ hắn cải trang vi hành, sau đó ở Thượng Lâm Uyển luyện ngựa một lúc, thế cho nên trên bàn đang có không ít sổ con.

Lưu Khuê ra vào trong ngoài mấy lần, thấy hắn không chút thả lỏng, không dám quấy rầy, trong lòng lại giống như nghẹn một quả táo, lên không được xuống không xong.

Này là Thánh thượng có nhận ra Thư Quân hay không đây? Nếu nhận ra, thì không nên là dáng vẻ này nha.

Bùi Việt thấy Lưu Khuê lượn tới lượn lui trước mặt, rốt cuộc nhịn không được, dừng b.út hỏi.

“Ngươi bị sâu c.ắ.n, ngứa da phải không?”

Cuối cùng Lưu Khuê cũng chờ được đến lúc tổ tông mở miệng, vội vàng nhích lại: “Lão nô không phải bị sâu c.ắ.n, lão nô bị cô nương kia chọc tức điên.” Ông tức giận bất bình chỉ về hướng Anh Hoa Điện.

“Lão nô đúng lúc mới xem qua sổ con chi tiêu của Anh Hoa Điện, thuận tiện nhìn thoáng qua danh sách, làm gì có cô nương họ Tô? Nàng rõ ràng là nói dối.”

Bùi Việt nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, giận đến bật cười.

“Tiểu nha đầu lại lừa gạt trẫm...”

Cái chữ “lại” này, nói lên được nhiều ý nghĩa.

Chứng tỏ là có nhận ra người ta.

Trong lòng Lưu Khuê kiên định, sau đó giả vờ bâng quơ nói.

“Cô nương kia quả thực to gan lớn mật, dám lừa gạt đương kim Thánh thượng. Để lão nô xem, đến khi bắt được người rồi phải trừng phạt thật nặng mới được.”

Thật muốn mang thẳng đến Ngự Thư Phòng để trừng phạt.

Bùi Việt nhìn ông ấy tận tình biểu diễn, cuối cùng lạnh lạnh nói: “Ngươi đi đi...”

Lưu Khuê đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của hắn, lại nhếch môi cười hì hì nói: “Lão nô nào dám đối xử tệ với người trong lòng bệ hạ?”

Bùi Việt cầm tấu chương, ánh mắt bình tĩnh: “Cái gì mà người trong lòng! Đây là đâu chứ, trẫm là người nông cạn vậy sao?”

“Đúng đúng đúng, ngài đương nhiên không nông cạn. Ngài còn có thể chơi trò đóng vai gia đình với tiểu cô nương nhà người ta, tự nhận là người luyện ngựa nữa mà.” Lưu Khuê hừ nhẹ một tiếng.

Bùi Việt khép lại tấu chương, nâng mắt lên, trào phúng: “Trẫm tự báo tình trạng gia đình, tạo áp lực cho nàng, lại nói với nàng, nàng cùng trẫm có đụng chạm da thịt, phải chịu trách nhiệm với trẫm, phải không?”

Lưu Khuê đã hiểu rõ, đêm đó là thiên thời địa lợi nhân hoà, hiện giờ đã qua nửa tháng, mọi chuyện nay đã khác xưa.

Còn nữa, tính tình Hoàng đế thế nào ông cũng hiểu rõ, chuyện tình cảm, chung quy cũng phải ngươi tình ta nguyện, nước chảy thành sông.

“Hay là lão nô đi tra xem nàng là người ở đâu?”

Bùi Việt chuyên tâm phê duyệt sổ con, thật lâu không trả lời, sau một lúc mới nhớ tới lời ông vừa nói, lắc đầu: “Không cần....” Giọng điệu phai nhạt vài phần, hiển nhiên đã vứt việc này ra sau đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lưu Khuê tiếc nuối rời khỏi Ngự Thư Phòng, xem ra cây vạn tuế không định nở hoa. Hoàng đế không vui nếu người phía dưới tự cho là thông minh, Lưu Khuê cũng không dám sinh ra tâm tư gì nữa.

Một đêm này Lưu Khuê ngủ cũng không ngon, ông mơ một giấc mộng, mơ thấy Thư Quân theo đuổi Hoàng đế thì kích động mở mắt ra, phát hiện chuyện vui không phải thật, tâm trạng càng mất mát.

Ông lão buồn rầu, nhóm tiểu thái giám Tư Lễ Giám bên dưới càng thêm cẩn thận, sợ chọc phải lão tổ tông.

Lưu Khuê vẫn luôn liên tục âu sầu đến chạng vạng. Hôm nay thời tiết không tốt, phía chân trời tụ chút mây, Phụng Thiên Điện hơi buồn. Ông lớn tuổi, thân thể cũng không được tốt, bị Long Diên Hương trong Ngự Thư Phòng hun cho đầu váng mắt hoa, vịn tay tiểu thái giám đi ra.

Đi đến cửa, trước mặt lướt qua một bóng người, chỉ thấy Lận Tuân uy vũ cao lớn đi nhanh từ bên ngoài vào, trán hắn ta chảy mồ hôi, xem dáng vẻ, có lẽ là từ Thượng Lâm Uyển lại đây.

“Ngươi vội vàng là muốn làm gì, cẩn thận kẻo đắc tội bệ hạ. Mau đi thay quần áo đi!” Lưu Khuê trách mắng.

“Đâu có…” Lận Tuân hành lễ với ông, lau mồ hôi nói: “Hạ quan mới vừa đi qua Huyền Vũ Môn vào cung, nhìn thấy cô nương hôm qua hình như đang đứng trong đám người dưới tàng cây, chẳng lẽ là đang đợi bệ hạ? Hạ quan vội vàng tới hồi bẩm!”

Lưu Khuê nghe vậy sự u ám đột nhiên biến mất, tinh thần phấn chấn vỗ tay một cái.

Giấc mộng này quả nhiên linh nghiệm!

Hoàng hôn mờ ảo và ánh đèn dưới hành lang đan chéo vào nhau chiếu trên mặt đất.

Bùi Việt mặc long bào từ Ngự Thư Phòng bước ra, bất ngờ đụng phải hai người ở trước cửa, dáng vẻ lén lút.

Bùi Việt sửa sang lại cổ tay áo, khoanh tay nhìn qua.

Hai người đang ồn ào nhốn nháo kia lập tức im bặt, không hẹn mà cùng nhìn về phía Bùi Việt.

Trước đó Lưu Khuê biết Bùi Việt muốn đi Lễ Bộ một chuyến. Sắp tới lễ tế tự ở ngoại thành, ngày ba tháng Ba hàng năm, triều đình đều cử quan viên đến ngoại ô phía nam để cử hành tế lễ đại điển, cầu nguyện năm nay mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an. Lần trước lão Thượng thư Lễ Bộ nhìn thấy môi Bùi Việt bị rách, đã kích động tới mức té ngã, lão Thượng thư này lại không chịu ở trong nhà tu dưỡng, sai con trai đưa tới chỗ làm tận tụy làm việc.

Bùi Việt thân là đế vương, quan tâm hạ thần, định tự mình đi Lễ Bộ một chuyến, bàn bạc chương trình tế lễ với lão Thượng thư.

Việc này tuy quan trọng, nhưng cũng không vội. Ở trong mắt Lưu Khuê, cô nương kia có thể còn gấp gáp hơn so với chuyện bàn bạc chương trình, ông đưa mắt ra hiệu cho Lận Tuân.

Lận Tuân không biết Bùi Việt có việc quan trọng, đi thẳng vào vấn đề.

“Bệ hạ, thần ở Huyền Vũ Môn gặp được vị Tô cô nương hôm qua... Không biết có phải đang đợi ngài hay không?”

Sắc mặt Bùi Việt hơi đổi, hiển nhiên vô cùng bất ngờ.

Hắn nhìn thoáng qua sắc trời, âm u, hình như còn có mưa bụi rơi lất phất, tầm mắt nhìn về phía khu làm việc của quan lại một cái.

Lưu Khuê biết hắn đang cân nhắc, nảy ra ý tưởng, dùng khuỷu tay chọc chọc Lận Tuân, cố ý cất cao giọng nói: “Có phải sắc mặt cô nương kia nôn nóng lắm không? Huyền Vũ Môn gió lớn, đừng để đông lạnh đến hỏng nha.”

Chẳng lẽ Lận Tuân còn không hiểu, cúi đầu xuống trả lời: “Cô nương ăn mặc hơi mỏng manh, cũng không thấy mang dù, nhìn dáng vẻ hình như là có việc...”

Ánh mắt Bùi Việt nặng nề nhìn cây cối phía trước Phụng Thiên Điện, mím môi không nói gì.

Bước chân hắn lại chậm chạp không động, có thể thấy được đã hơi do dự.

Lưu Khuê lập tức cho hắn bậc thang: “Bệ hạ, bây giờ ngài đi vào lúc này, còn không biết muốn bàn bạc tới khi nào. Hôm nay trời lạnh, Liễu Thượng thư tuổi tác đã cao, chi bằng ngài để ông ấy về nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai thảo luận cũng không muộn.”

Quan trọng hơn là, so với cái chương trình tế tự ngàn năm không đổi này, tâm bệnh của lão Thượng thư chính là hôn sự của Thiên t.ử. Nếu Bùi Việt có thể thuận lợi nạp cô nương kia vào hậu cung, mới có thể được xem là thật sự quan tâm đến thần t.ử.

Bùi Việt lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng dặn dò: “Ngươi cho người đi thông báo với lão Thượng thư, nói trẫm có việc, để ông ấy hồi phủ tịnh dưỡng sớm.”

Lưu Khuê tươi cười rạng rỡ, vội vàng khom người: “Nô tài tuân chỉ.”

Bùi Việt đang định cất bước, cúi xuống nhìn thoáng qua long bào trên người, dừng một chút, đi vào thay quần áo.

Lưu Khuê nhìn bóng dáng hắn, che miệng cười, quay đầu thấy Lận Tuân còn đứng tại chỗ, đẩy hắn một cái: “Đi đi, đừng chắn đường ta. Ta cũng muốn đổi xiêm y...”

Trong lòng ông ấy nghĩ, Bùi Việt rõ ràng cũng muốn đi gặp cô nương người ta, nếu không mười đầu trâu cũng không kéo nổi hắn.

Một lát sau, chủ tớ ba người ra khỏi Phụng Thiên Điện, vốn dọc theo sườn cung phía tây Phụng Thiên Điện đi thẳng về hướng bắc, xuyên qua Ngự Hoa Viên thì có thể đến Huyền Vũ Môn. Nhưng mà lần trước đã che giấu thân phận, nói mình là người luyện ngựa, cho nên không thể không từ cửa phía tây chuồng ngựa đi ra, dọc theo kênh đào bảo vệ thành vòng sang Thượng Lâm Uyển, lại từ Huyền Vũ Môn vào cung.

Lúc đó sắc trời càng tối hơn, chỉ còn một chút ánh sáng, mưa bụi rậm rạp che trời lấp đất rơi xuống.

Huyền Vũ Môn có hai cửa chính trong ngoài, ở giữa là một hành lang rộng lớn, thông đến khắp nơi. Cửa chính hướng nam là nội điện của vua, cửa này quanh năm đều đóng, chỉ mở các cửa hông, hai đầu đông tây đều thông thoáng. Nếu nàng từ Anh Hoa Điện tới, chắc hẳn là sẽ gần cửa phía tây, Bùi Việt che dù giấy đi vào từ cửa góc phía tây.

Nhìn bên trong quét một vòng, bên trái là tường cung thiên viện, vắng vẻ không người, bên phải còn lại là một vườn trống, bụi hoa cao nửa người mọc đan xen trong đó, mấy cây cao che trời thấp thoáng dưới vách tường loang lổ.

Vườn không lớn, chỉ cần liếc mắt một cái có thể thấy rõ.

Bên trong vườn không có ai.

Bùi Việt thở phào nhẹ nhõm một hơi trước. Thời tiết như vậy, không bị ướt cũng tốt rồi hắn dần dần lại tràn ra một tia mất mát. Trời mưa gió liên tục, Bùi Việt ở dưới thành lâu đứng im một lát, dự định rời đi, chợt nghe trong vườn truyền đến một tiếng ho rất khẽ. Tiếng ho bị tiếng nước mưa che lấp khó có thể nghe thấy, nhưng tai Bùi Việt rất thính, hàng năm hành quân đ.á.n.h giặc cho nên hắn cực kỳ nhạy bén với âm thanh. Hắn nhíu mày, vội vàng bước vào bên trong tìm kiếm.

Đi vào con đường đá lần trước gặp nhau, một bóng dáng mảnh khảnh lẻ loi dần dần hiện ra phía sau đám cây cối.

Nàng mặc một chiếc áo màu trắng, ôm tay nải màu nâu co rúm lại trốn ở sau đám cây cối, đôi mắt đen láy giấu dưới hàng lông mi dài như lông quạ, phía sau là những bông hoa mỏng manh bị mưa xối ướt nhẹp, cây cối cao lớn đan chéo vào nhau trong màn mưa, tất cả đều trở thành phông nền của nàng.

Loáng thoáng nghe được tiếng bước chân, nàng nâng mắt lên, đôi mắt quyến rũ kia giống như hoa xuân nước thu, lập tức bừng lên sức sống. Nàng không hề có chút ngượng ngùng nào vì bị bỏ rơi, cũng không có nửa phần đau khổ oán trách, khoé mắt hướng lên, ánh sáng nhỏ vụn tràn ra, vui sướng vẫy tay với hắn.

Bùi Việt đưa nàng vào căn phòng nằm bên cạnh Huyền Vũ Môn.

Lưu Khuê sớm đã đuổi người đi ra ngoài hết, trong căn phòng không lớn không nhỏ chỉ còn hai người.

Ánh nến leo lắt, bị gió thổi chập chờn lúc sáng lúc tối.

Không biết Bùi Việt lấy ở đâu ra một cái khăn sạch sẽ đưa cho Thư Quân, Thư Quân nhận lấy lau nước mưa dính trên mặt và người. Nàng trốn ở chỗ kia vừa vặn che được cả người, chỉ có làn váy và trên trán dính một chút nước mưa.

Lưu Khuê nhanh ch.óng mang một cái chụp đèn bằng pha lê đi vào, chụp lên ngọn đèn, lại đưa lò sưởi tay cho Bùi Việt. Bùi Việt thuận thế đưa cho Thư Quân. Thư Quân cầm lấy nói cảm ơn, ôm trên tay, mấy ngón tay đang đông cứng dần có cảm giác.

Giữa hai người có một cái bàn nhỏ, Thư Quân ngồi thì vừa vặn, nhưng bàn trà đơn sơ như vậy, đối với một nam t.ử cao lớn như Bùi Việt thì có phần không hợp. Dáng vẻ trầm tĩnh như núi của hắn vô hình khiến người ta thấy áp lực.

“Trời mưa, nàng đứng ở nơi đó làm gì?”

Ánh mắt Bùi Việt tĩnh lặng như nước, không có sâu không lường được, cũng không có cảm xúc quay cuồng, bình tĩnh giống như có thể dễ dàng chấp nhận bất kỳ sóng gió nào. Người như vậy khiến người khác vô thức sinh ra vài phần tin cậy.

Thư Quân ôm lò sưởi tay, cảm thấy ngượng ngùng.

Trước khi Bùi Việt xuất hiện một khắc, nàng đã hạ quyết tâm bỏ cuộc, chuẩn bị đợi mưa tạnh thì trở về.

Nàng đã cân nhắc. Nếu hắn thật sự khó xử, hôm qua sẽ không bỏ qua. Nếu hắn không định dây dưa, khăn thêu kia nhất định đã xử lý thỏa đáng. Nếu nàng nhắc lại, là làm chuyện dư thừa, ngược lại có thể khiến bản thân mình và đối phương lâm vào hoàn cảnh xấu hổ.

Nhưng bây giờ, Bùi Việt xuất hiện.

Thư Quân nghĩ đến một cái cớ: “Hôm qua ngài đi quá vội, ta không kịp cảm ơn. Hôm nay không có việc gì, chỉ muốn chờ ở chỗ này một chút, lỡ như gặp được ngài thì có thể tự mình cảm ơn, không ngờ trời sẽ mưa.”

Nàng đứng dậy trịnh trọng thi lễ với hắn, miệng nói “cảm ơn” nhưng trong lòng âm thầm xin lỗi, xin lỗi vì lần trước đã mạo phạm hắn.

Cho dù thế nào, về phía nàng, chuyện đó xem như đã kết thúc.

Bùi Việt hạ mắt xuống: “Đừng khách sáo.” Sau đó cầm chén trà trên bàn lên uống một ngụm.

Không khí lại rơi vào yên lặng.

Mưa gió bên ngoài ngày càng lớn, trong chốc lát không thể đi ngay được, Thư Quân che cái bụng đói: “Ngài dùng bữa tối chưa?”

“Chưa dùng.” Bùi Việt nâng mắt nhìn về phía nàng, ngọn tóc bên thái dương tiểu cô nương còn dính chút nước mưa, dán vào gò má, hơi lộn xộn, mặc dù là lộn xộn, nhưng lại rất đẹp.

“Nàng đói bụng?”

Nếu đói rồi thì cho người truyền thiện.

Thư Quân nghe vậy vội vàng lấy ra một cái khăn tay từ trong túi. Nàng mở ra bên trong là hai cái bánh hấp màu trắng, phía trên thêm chút hành thái nhỏ và hạt mè, thoang thoảng có mùi thơm. Bùi Việt nghi hoặc nhìn nàng, lại thấy nàng đưa bánh hấp tới.

“Ăn cái bánh bột ngô lót dạ đi.”

Ánh mắt nàng cực sáng, lại hơi hơi đỏ.

Ngập nước mắt, lưu loát chuyển động, rất dễ khiến người khác bị hút vào.

Bùi Việt sống trong nhung lụa cả đời, lại là Thiên t.ử đương triều, cho dù ở thời điểm gian khổ nhất trong quân doanh, thức ăn cũng không kém hơn cái bánh bột ngô trước mắt này. Nhưng hắn nhìn ra, Thư Quân vô cùng quý trọng nó.

Đưa cho hắn thứ mà nàng quý trọng…

Bùi Việt cầm lên một cái trong đó: “Nàng cũng ăn đi.”

Thư Quân không chút do dự lấy cái bánh bột ngô còn lại đưa lên miệng c.ắ.n, động tác nhanh nhưng không loạn, có lẽ là đói lắm rồi.

Bùi Việt bị nàng hấp dẫn, cũng c.ắ.n một cái, vậy mà lại ngửi được một mùi hương đặc trưng trên người nữ t.ử. Bánh này vẫn còn ấm, có thể thấy được là nàng dùng thân mình để ủ, khớp hàm Bùi Việt bỗng nhiên căng c.h.ặ.t, sắc mặt có vài phần không được tự nhiên.

Hắn liếc nhìn cô nương trước mặt. Đôi môi anh đào hồng hào diễm lệ kia đang mở ra khép lại ăn bánh ngô, thậm chí trên đôi môi bóng loáng xinh đẹp còn dính chút hạt mè. Hắn chợt nhớ tới đêm đó cái miệng nhỏ xinh này đã chuẩn xác đè lên môi hắn.

Lúc ấy nàng say đến mơ hồ, sợ là đã quên.

Đã rất lâu rồi Bùi Việt chưa ăn thức ăn đạm bạc như vậy, nhưng lại cảm thấy không tệ: “Nàng lấy bánh ngô này ở đâu vậy?”

“Ta trộm...” Dứt lời, Thư Quân ý thức được mình lỡ lời, miệng đầy vụn bánh nhìn Bùi Việt có chút trông mong, lại sinh ra vài phần xấu hổ: “Ta... ta không cố ý...”

Hôm qua Thế t.ử Lâm Xuyên Vương - Bùi Ngạn Sinh đối xử tốt với nàng đã chọc cho vài vị cô nương ghen ghét. Hôm nay trong bữa trưa, mấy cô nương đó cố ý va đổ hộp thức ăn của nàng, hại nàng ăn không no. Công chúa Thục Nguyệt không thèm quan tâm cũng không bảo vệ nàng, đêm qua nàng lại ngủ không ngon, sau giờ ngọ vừa đói vừa mệt, không chịu nổi nên ngủ gục, lại bị mấy người đó bắt được. Phu t.ử phạt nàng ra ngoài đứng cho tỉnh, phạt đứng nguyên một canh giờ.

Đợi mọi người tản đi hết, trong lòng nàng thấy mất mát không muốn quay về Hàm An Cung, mới dứt khoát trộm hai cái bánh bột ngô trên bàn trà, tới tìm Bùi Việt.

Bùi Việt để ý thấy dưới mắt nàng có quầng thâm, hốc mắt đỏ rực, đáng thương giống một con thỏ nhỏ.

“Sao lại phải trộm? Có phải có người bắt nạt nàng hay không?”

Hôm qua bị người ta vứt bỏ trơ trọi ở chỗ này, hôm nay lại bị đói đến nỗi phải trộm bánh ngô. Nếu là thư đồng, nhất định có người che chở, nhưng sao không có ai che chở nàng?

Ánh mắt Bùi Việt tối xuống vài phần, bản thân hắn lớn lên trong hậu cung, làm sao không biết hậu cung sâu hay cạn. Một cô nương như hoa như ngọc lại không có lòng dạ thâm sâu, rất dễ bị người khác nhằm vào và ức h.i.ế.p.

Thư Quân không muốn nói đến những chuyện phiền phức này, cũng không muốn nói ra để người khác thương hại, để dời đi sự chú ý của hắn, nàng mới lấy bọc sách ra.

“Không có đâu, ngài nghĩ sai rồi.”

“Đúng rồi, hôm nay phu t.ử có giao bài tập, nói là nếu không hoàn thành ngày mai sẽ bị đ.á.n.h. Nhưng ta không biết làm đề bài này, ngài có thể dạy ta không?”

Nàng đưa khoá thiếp phu t.ử phát xuống qua, Bùi Việt nhận lấy, nương theo ánh đèn không sáng lắm nhìn một cái rồi nhíu mày.

Khóa thiếp này có hai mặt. Chính diện viết một phần lý luận, yêu cầu học trò trả lời cái lợi và hại của việc chống lũ lụt trước đây, một mặt khác viết một đề toán, mới nhìn, không có gì không đúng, đề toán là thực tế, sách luận là lý thuyết, cái nào cũng cần thiết.

Có điều phu t.ử dạy học, chú trọng tùy theo tài năng tới đâu thì dạy tới đó. Hai đề bài này thích hợp với nam t.ử, lại không thích hợp với cô nương khuê phòng. Không phải nói cô nương vô dụng, cho dù thật sự muốn dạy, cũng nên đi từng bước một, chứ không phải đột nhiên ném ra một cục xương khó gặm như vậy, sẽ khiến các cô nương hãi hùng khiếp vía.

Này là phu t.ử lười biếng rồi.

Thư Quân căn bản không biết mình vừa vô tình tố cáo người ta.

Bùi Việt cân nhắc một lát, hỏi nàng: “Nàng muốn học không?”

Thư Quân thật thà nói: “Ta không muốn học, ta chỉ không muốn bị đ.á.n.h.”

Bùi Việt không dự đoán được Thư Quân thẳng thắn thành khẩn như vậy, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Hôm nay ta dạy nàng, vậy ngày mai ngày kia thì làm sao? Như này đi, ta ở trước mặt bệ hạ có vài phần mặt mũi, bệ hạ phê chuẩn ta ra vào Tàng Thư Các. Nếu nàng chịu học, sáng ngày mai có thể đi Tàng Thư Các đọc sách. Ta chọn lựa sách tốt hơn cho nàng, học từng bước một. Nếu có gì không hiểu, ta sẽ dạy nàng.”

Tàng Thư Các của hoàng gia có bảy tầng, từ xưa đến nay sưu tầm những bản sách quý giá nhất, cho dù là người nào cũng muốn xin đi vào. Nếu đổi thành người khác chỉ sợ là đã vui mừng đến khóc, Thư Quân lại lắc đầu như trống bỏi: “Ta không muốn đi.”

Trong nhà đã có cha là phu t.ử, học đường cũng nhiều phu t.ử như vậy, nàng không muốn lại có thêm một vị phu t.ử.

Bùi Việt không biết nói gì, hắn là đế vương, mở miệng là thánh chỉ, chưa bao giờ có người từ chối c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt như thế ngay trước mặt hắn. Từ trước đến giờ hắn chăm chỉ đọc sách, không quen nhìn người ta lười biếng.

“Vậy ngày mai nàng cứ đợi bị đ.á.n.h đi.” Hắn đưa lại khóa thiếp cho Thư Quân.

Sắc mặt Thư Quân suy sụp đỏ bừng, lẩm bẩm: “Không dạy thì không dạy...”

Cùng lắm thì để phu t.ử đ.á.n.h mấy roi.

Nàng theo bản năng sờ sờ lòng bàn tay.

Bùi Việt thoáng nhìn động tác nhỏ của nàng, đoán được nàng suy nghĩ cái gì.

Ngày đầu thì lạc đường, ngày thứ hai đói bụng, ngày thứ ba bị đ.á.n.h...

Lại nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, dường như có thể nhìn thấy vết m.á.u đỏ chảy đầm đìa, Bùi Việt nhéo nhéo mi tâm, cầm lên khoá thiếp nàng để trên bàn lần nữa, giọng nói trầm xuống che giấu bất đắc dĩ.

“Lại đây.”