Phượng Hoàng Đậu Cành Ngô Đồng

Chương 5



Thấm thoắt đã trôi qua hai khắc, trời ngày mưa càng nhanh tối, Bùi Việt giải thích đơn giản xong bài tập tính cho Thư Quân, tự thấy mình đã nói đến mức rõ ràng dễ hiểu. Hắn nghiêng đầu qua nhìn cô nương kia, thấy nàng chống cằm, một đôi mắt trong vắt như nước, đẹp không nói nên lời, chứa đầy ngây thơ mờ mịt.

“Vẫn chưa hiểu?”

Thư Quân chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú kia đến mất hồn: “À, hiểu mà…” Nàng chột dạ thả tay xuống, thẳng lưng, ngồi lại nghiêm túc. Đề bài toán quá khó, nàng nghe cái hiểu cái không, lại không dám làm phiền hắn nói lại lần nữa.

“Cho nên là, phải cách 60 ngày, ba tỷ muội mới có thể gặp lại nhau ở nhà mẹ đẻ đúng không?” Thư Quân dùng b.út viết đáp án xuống, ở trước mặt cha pha trò chọc cười nhiều năm như vậy, nàng rất am hiểu việc nắm bắt thông tin mấu chốt.

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng sấm chớp, doạ Thư Quân giật mình. Nàng bất ngờ chụp lấy cánh tay Bùi Việt, tia chớp chiếu vào gò má nàng, gương mặt kia trắng bệch không còn chút m.á.u, quầng thâm dưới mắt càng thêm rõ ràng.

Tay nàng đang run rẩy, nắm c.h.ặ.t khuỷu tay hắn, Bùi Việt giả vờ không nhìn thấy, nhìn nàng ôn hòa nói.

“Mưa càng lúc càng lớn, ta đưa nàng về nhé? Còn lại bài tập lý luận kia, trưa ngày mai nàng tới Tàng Thư Các, ta sẽ giảng cho nàng nghe được không?”

Thư Quân nghe được giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo của hắn, tầm mắt chậm rãi chuyển đến trên mặt hắn, từ trong ánh mắt trầm ổn kia tìm được một chút trấn an, sợ hãi trong lòng tan đi. Nàng đột nhiên phát hiện mình còn đang nắm cánh tay hắn thì buông ra giống như bị bỏng, hoảng loạn gật đầu, sau một lúc lâu lại lắc đầu: “Ta còn phải đến Tàng Thư Các sao?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

Sấm sét ầm ầm, vành tai nàng phiếm hồng giống như chu sa.

Bùi Việt cảm thấy cô nương này rất thú vị, đuôi lông mày hơi có chút ý cười: “Hay là buổi chiều muốn bị đ.á.n.h đòn?”

Thư Quân chu cái miệng nhỏ lên, sớm biết phải cực khổ như vậy, còn không bằng nàng để bị đ.á.n.h cho rồi.

Nàng không làm được chuyện bỏ dở nửa chừng, vì thế không tình nguyện gật đầu: “Ta đây đành phải cố gắng đồng ý vậy.”

Bùi Việt thiếu chút nữa không thở được.

Có thể có đãi ngộ này, chắc chỉ tính trên đầu ngón tay.

Rốt cuộc Bùi Việt cảm nhận được nỗi khổ của phu t.ử, tốt tính không chấp nhặt với nàng: “Trưa ngày mai tan học, ta cho người tới đón nàng,” lại nhớ tới việc nàng đói bụng, “Đúng rồi, không cần dùng bữa ở học đường, ta sẽ chuẩn bị cho nàng.”

Thư Quân trợn tròn mắt nhìn hắn, hơi hoang mang. Sao người này lại tốt như vậy?

Bùi Việt liếc mắt một cái đã nhìn thấu nàng, mặt không đổi sắc nói: “Ăn một miếng bánh, trả một dòng sông.”

Hắn cũng không ngờ mới đến Huyền Vũ Môn một chuyến này, lại mang về một đống phiền phức.

Thư Quân vào cung hai ngày còn chưa có được bữa cơm đàng hoàng nào, vừa nghĩ đến Bùi Việt sẽ chuẩn bị cơm trưa cho mình, nàng bỗng cảm thấy Tàng Thư Các không còn đáng ghét nữa.

Nàng cười mắt cong cong: “Ta đây xin vui lòng nhận.”

Nàng cong khoé môi, lộ ra một cặp răng khểnh đáng yêu, hai bên má còn có hai lúm đồng tiền mờ mờ.

Lúc nàng tươi cười dường như có một loại ma lực, có thể dễ dàng hấp dẫn người khác. Bùi Việt lấy lại bình tĩnh, dời ánh mắt nói: “Được.”

Lưu Khuê tìm một cung nữ tới, vừa cầm đèn vừa cầm ô tiễn Thư Quân về hậu cung. Đi đến gần Anh Hoa Điện, một cung nhân nhón chân nhìn từ cửa hông ra ngoài, thoáng nhìn thấy Thư Quân được cung nữ đưa lại đây, trên mặt tái mét, oán giận phàn nàn.

“Ta nói này cô nương, ngài đi đâu vậy, nương nương sốt ruột muốn c.h.ế.t.” Nàng ta nhận lấy bọc đựng sách của Thư Quân từ trong tay cung nữ, lặng lẽ liếc đối phương một cái, là tiểu cung nữ lạ mặt nên cũng không để trong lòng.

Thư Quân lại nói cảm tạ với cung nữ kia, đi theo cung nhân trở về Hàm An Cung.

Thư Thái phi đương nhiên là giận tím mặt, Thư Quân lễ phép giải thích với bà ta.

“Chất nữ bị phu t.ử phạt, không thể về cung cùng lúc với Công chúa, sau đó nhớ tới hôm qua lạc đường đã làm mất một đôi hoa tai, nên vội vàng đi ra vườn tìm, lại gặp trời mưa, đành phải chờ mưa nhỏ mới trở về được. Chất nữ tính ra còn may, gặp được tiểu cung nữ Từ Ninh Cung đi hái hoa cho Thái Hoàng Thái Hậu, mới năn nỉ nàng đưa một đoạn đường...”

Thư Thái phi nhớ lại chuyện hôm qua Thư Quân gặp quý nhân, nhìn nàng, cuối cùng phải đè ép lửa giận xuống.

“Hoa tai kia tìm được chưa?”

Thư Quân tủi thân lắc đầu: “Còn chưa tìm được...” Nếu về sau không thể hồi cung đúng giờ, cũng có thể lấy việc này làm lý do.

Lửa giận của Thư Thái phi thiếu chút nữa không kiềm được, nhưng bà ta lại không tiện trút lên Thư Quân, đành phải mắng nữ nhi một trận nữa.

“Tại sao con không để người nào ở lại chờ nàng?”

Lần này Thục Nguyệt Công chúa thông minh ra, khóc sướt mướt tranh thủ cho mình: “Sau khi hoàng huynh đăng cơ đã cắt giảm cung nhân, Hàm An Cung chúng ta tuy rộng lớn, nhưng lại có đến năm vị thái phi. Ngài là chủ vị cung tần, thu xếp việc cung vụ, nhân sự vốn không đủ. Nữ nhi mang theo hai người đi học đường, cũng không thể để hết người ở đó, phải mang một người về để sai bảo…”

Chưa cần nói hết Thư Thái phi đã hiểu rõ. Nhắc tới chuyện cắt giảm chi phí, đây là tâm bệnh của Thư Thái phi. Mấy năm nay ân sủng ngày càng đi xuống, mỗi ngày Hàm An Cung sống không tốt lắm, rất nhiều Thái phi được sủng ái đều đi theo Thái Thượng Hoàng đến Vạn Thọ Cung, còn lại thì ở đây sống qua ngày.

Thư Thái phi nhìn khuôn mặt Thư Quân xinh đẹp như hoa đào, nghĩ thầm cháu gái mình sinh ra đẹp đến như vậy, không biết có lợi dụng được chút nào không. Lửa giận ccũng từ từ rút đi, bà ta chỉ có thể bất lực thở dài nói một câu.

“Sau này nhớ hồi cung đúng giờ.”

“Chất nữ xin nghe dạy bảo.”

Thục Nguyệt Công chúa bị liên lụy, buổi tối đương nhiên muốn hành hạ Thư Quân. Thư Quân vốn ở trắc điện cùng nàng ta, Thục Nguyệt Công chúa ở trong chính phòng, sắp xếp cho nàng một cái sập nhỏ ở nhĩ phòng, lại lấy bình phong che lại, giống một vách ngăn.

Thư Quân mệt mỏi vô cùng, thay một chiếc trung y sạch sẽ, vừa nằm xuống đã ngủ mất. Tới nửa đêm lại bị lạnh đến tỉnh, Thục Nguyệt Công chúa cho người mang cho nàng chăn đệm, nhưng đệm chăn này là chuẩn bị cho mùa thu, cũng không đủ dày. Hôm qua miễn cưỡng chịu đựng được, tối nay nhiệt độ giảm mạnh, đương nhiên chịu không nổi, nàng đành phải xỏ giày, lặng lẽ tìm tay nải của mình từ trong ngăn tủ, đắp hết xiêm y lên người, mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm sau, cảnh xuân nở rộ, mặt trời ấm áp, Thư Quân hắt xì một cái đi theo Công chúa vào học đường. Tỷ muội hai người ngồi ở bàn cuối giống như ngày thường, Thục Nguyệt Công chúa thấy canh giờ còn sớm đi tìm người tán gẫu, Thư Quân cố tình tránh đám người, trốn ở góc phòng, ngồi quỳ ở bên cạnh án thư lấy sách b.út mực ra dọn cho xong.

Đột nhiên bên kia tấm rèm truyền đến một giọng nói thấp thỏm.

hằng nguyễn

“Quân muội muội, đêm qua nàng về giờ nào? Có dầm mưa không?”

Lại là Thế t.ử Lâm Xuyên Vương - Bùi Ngạn Sinh.

Thư Quân xoa xoa huyệt Thái Dương, giả vờ không nghe thấy, không thèm để ý.

Bùi Ngạn Sinh cũng không giận, dọc theo rèm châu ngồi xổm xuống, bám riết không tha.

“Quân muội muội, hôm qua ta liên lụy nàng. Nàng yên tâm, ta sẽ lấy lại công bằng cho nàng.”

Thư Quân nghe được cảm thấy bối rối.

Một lát sau, một phu t.ử mặc áo bào xanh tối tăm bước đến học đường. Người này trên dưới 40 tuổi, dáng người cao gầy, mặc áo choàng phong cách Ngụy Tấn. Vị phu t.ử này giảng bài vô cùng dí dỏm, các hoàng tôn công chúa đều nghe rất tập trung.

Việc học buổi sáng kết thúc, mọi người ùa vào thiện đường cách vách dùng bữa. Các Công chúa đọc sách ở học đường, phần ăn đều được đưa tới nơi này, đương nhiên cũng có người chê thức ăn ở học đường không ngon, quay về cung để ăn.

Buổi chiều cần phải kiểm tra bài tập về nhà hôm qua, Thục Nguyệt Công chúa căn bản chưa làm, nên lấy cớ đau bụng, xin nghỉ trốn trở về Hàm An Cung. Thư Quân đương nhiên bị vứt lại, nàng đeo bọc sách lên vai muốn đứng dậy, lại nhìn thấy cung nữ hôm qua đưa nàng trở về mỉm cười đứng ở cửa thi lễ với nàng: “Cô nương, ngài đi theo nô tỳ.”

Người khác chỉ cho là cung nữ Hàm An Cung, tất nhiên không để ý. Thư Quân đi theo nàng ra phía sau Anh Hoa Điện, từ phía đông xuyên qua một khu vườn bước vào phía sau Từ Ninh Cung. Tàng Thư Các toạ lạc ở góc phía đông nam Từ Ninh Cung, nơi đây địa thế cao hơn so với chỗ ở của hắn, bên trong là một tường cung màu đỏ, vì để phòng cháy, bốn phía vẫn chưa trồng bất kỳ loại cây cối nào.

Tàng Thư Các là một toà kiến trúc mái hiên cong, có bảy tầng, nguy nga tráng lệ, khí thế rực rỡ.

Thư Quân vừa đi vào cửa cung, đã ngửi thấy mùi mực. Cung nữ đưa nàng tới cửa rồi lui xuống, có hai người đang đợi ở cửa, một người mặc áo lụa màu tím, tươi cười thân thiết còn ai ngoài Lưu Khuê: “Tô cô nương đã đến rồi, mời ngài vào.”

Thư Quân nhìn thấy ông ấy thì có cảm giác thân thiết, mỉm cười thi lễ với ông ấy, bước theo vào.

Phòng lớn phía đông tầng một cực kỳ rộng rãi, kệ sách đan xen tầng tầng lớp lớp, phía dưới cửa sổ đặt một trường kỷ gỗ t.ử đàn. Lưu Khuê dẫn nàng vào một căn phòng nhỏ cuối sảnh, bên trong còn có giường và bàn với đủ mọi thứ, có vẻ là nơi nghỉ ngơi tạm thời hàng ngày. Mà vào lúc này, trên bàn cao đang bày mấy hộp đồ ăn, được Lưu Khuê nhắc nhở, nội thị mở hộp, bày ra bốn món mặn hai món canh nóng hầm hập.

Mùi hương đ.á.n.h mạnh vào vị giác Thư Quân không thương tiếc, nàng quá thèm, nhẹ nhàng nuốt nước miếng.

Lưu Khuê đã lớn tuổi, không thể nhìn đứa nhỏ chịu đói, vội vàng đưa tay, hiền từ nói: “Cô nương ngoan, mau ăn cơm đi, thất gia có việc, không thể cùng ngài dùng bữa.”

Thư Quân sửng sốt, lúc này mới ý thức được nàng còn chưa hỏi tên họ Bùi Việt: “Thất gia?”

Lưu Khuê tươi cười đầy ẩn ý: “Không sai, thất gia họ Hoàng, trong nhà đứng hàng thứ bảy, có thể gọi ngài ấy là thất gia.”

“Hoàng thất gia?”

Thư Quân đột nhiên nhớ tới đêm say rượu đó, hình như nàng muốn quấn lấy Bùi Việt để hắn ở rể nhà nàng. Trên mặt nàng sinh ra chút ngượng ngùng, nói lời cảm tạ với Lưu Khuê rồi ngồi xuống dùng bữa.

Thư Quân hoàn toàn không biết gì về mọi việc trong hoàng cung, căn bản không biết ngồi ở Tàng Thư Các này dùng bữa là có thể diện cỡ nào.

Lưu Khuê đã nhìn ra, cô nương này tính tình ngây thơ, không rành thế sự, có chút tinh ranh, nhưng không nhiều lắm.

Bữa cơm này Thư Quân ăn đến cả người sảng khoái, một xấp thịt đông mềm mịn cắt lát mỏng, đưa vào miệng lại cực kỳ ngon, nàng chưa bao giờ được ăn món thịt nào ngon như thế, còn có món ếch xào khoai tây cắt lát và hành lá, vừa thơm vừa cay.

Lúc Bùi Việt thay một bộ áo xanh bước vào, nhìn thấy cô nương kia đang cẩn thận gắp miếng khoai tây cuối cùng trong nồi đưa vào miệng một cách ngon lành.

Nếu mang cái nhiệt huyết lúc ăn cơm này chia cho việc đọc sách một chút, có sách luận nào mà viết không được?

Lại quét mắt liếc qua bàn một cái, bốn món mặn hai món canh, vậy mà nàng đã ăn sạch sẽ rồi.

Bùi Việt quen nhìn phi t.ử hoàng cung nhai kỹ nuốt chậm, ăn uống khắc chế, đây là lần đầu tiên gặp được một người có sức ăn như vậy.

Không lẽ là tiểu cô nương tham ăn?

Bùi Việt ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở nàng mình đã đến.

Thư Quân bối rối xoay đầu, đối diện ánh mắt nghiêm nghị của Bùi Việt, nàng chớp chớp mắt, xoa xoa cái bụng no căng, đứng dậy hành lễ.

“Thất gia.”

Có thể ăn xong rồi đi luôn được không… Nàng âm thầm nói nhỏ trong lòng.

Bùi Việt nhìn dáng vẻ lười biếng này của nàng, cũng đoán được đại khái, nghe mùi thức ăn còn lưu lại. Hắn nhíu nhíu mày, hôm qua là cọng dây thần kinh nào của hắn bị hỏng mà đồng ý cho nàng tới Tàng Thư Các dùng bữa?

Hắn chỉ về phía trường án bằng gỗ t.ử đàn đặt dưới cửa sổ ở sảnh chính.

“Tới kia.”

Thư Quân ôm bọc sách, đi theo phía sau, nhìn hắn ngồi ngay ngắn ở chủ vị. Nàng dịch cái ghế gấm, ngồi ở bên cạnh, lại lấy khóa thiếp hôm qua ra đưa cho hắn. một khi tiến vào trạng thái, biểu cảm của Bùi Việt cực kỳ chuyên chú, bắt đầu giảng giải cho nàng tình huống trị lũ lụt trước đây.

Thư Quân vốn mơ màng sắp ngủ, lại nghĩ đến hắn có lòng tốt như vậy, nàng véo mạnh vào lòng bàn tay một cái, buộc mình phải theo kịp tiết tấu của hắn.

Hai khắc sau, Bùi Việt giảng xong, Thư Quân bắt đầu đặt b.út viết sách luận.

Bùi Việt ở một bên cẩn thận nhìn, vừa đặt b.út, Thư Quân đã hao phí mấy tờ giấy Tuyên Thành, thật vất vả viết một đoạn, lại đi lòng vòng còn chưa vào được vấn đề chính.

Bùi Việt xem đến mệt tim, thường ngày hắn xem sổ con, rất không thích quan lại viết vòng vo. Nhưng đối với Thư Quân, hắn cực kỳ kiên nhẫn. Thư Quân không phải đại thần của hắn, hắn không thể lấy tiêu chuẩn khắc nghiệt để yêu cầu nàng.

Ngược lại, tài viết văn của cô nương này không được xem là tốt, nhưng chữ lại rất đẹp, có lẽ là sở trường duy nhất của nàng.

Hai khắc sau, Thư Quân viết xong giao cho Bùi Việt kiểm tra, Bùi Việt nhìn lướt qua, thái dương căng ra.

“Là ‘phương pháp kết hợp nước và cát’, không phải ‘dùng nước rửa trôi cát’.”

“Ồ...” Môi nhỏ Thư Quân mím lại, đôi mắt đen láy nhìn hắn chằm chằm, có chút không phục.

Bùi Việt buồn cười nói: “Vì sao nàng không phục?”

Thư Quân chu miệng: “Ngài nói nhanh như vậy, ta đâu nhớ hết được. Ta có thể viết nhiều như vậy đã thật không dễ dàng. Lúc cha ta dạy ta, ta chưa bao giờ viết đủ 300 chữ, vậy mà hôm nay viết tới 700 chữ lận...”

Bùi Việt chăm chú nhìn nàng một lúc, c.ắ.n c.h.ặ.t hàm: “Hoá ra là viết cho trẫm sao... Cũng thật cho ta thể diện.”

Hắn cầm lấy chén trà nguội bên cạnh để kiềm nén cơn giận.

Lời nói của Thư Quân tuy nghịch ngợm, nhưng trong lòng lại cảm kích hắn. Nàng cong môi cười, lấy bài giải từ trong tay hắn lại, đặt toàn bộ sách có liên quan và khóa thiếp để vào bọc.

“Đa tạ thất gia kiên nhẫn dạy dỗ, thời gian không còn sớm, ta phải trở về báo cáo kết quả làm bài.”

Dứt lời nàng hắt xì một cái.

Bùi Việt nhíu mày, đặt chén trà xuống hỏi: “Hôm qua gặp mưa bị cảm?”

Thư Quân dùng khăn lụa đè ch.óp mũi xuống: “Không phải, là chăn đệm mỏng quá, bị cóng...”

Bùi Việt nhớ tới hoàn cảnh của nàng, nhíu mày, giọng trầm xuống: “Nàng chờ một chút.”

Hắn dặn dò Lưu Khuê vài câu, lát sau, Lưu Khuê chạy chậm trở về, mang theo một cái áo choàng.

Bùi Việt nhận lấy đưa cho Thư Quân: “Ta theo bệ hạ hành quân đ.á.n.h giặc, thỉnh thoảng ăn ngủ ngoài trời, giũ cái này ra đắp lên thì có thể chống lạnh.”

Áo choàng lông chồn màu nâu đậm toát ra sự sang trọng, Thư Quân không kiềm được giơ tay phủ lên, lông chồn mịn màng uyển chuyển nhẹ nhàng mềm mại, mặc dù chưa từng mặc loại chất liệu tốt nhất, nhưng cũng có thể nhìn ra đây không phải vật tầm thường.

Nàng trầm ngâm một lát, thu tay lại lắc đầu: “Thất gia, không có công không hưởng lộc, loại da tốt như vậy đừng lãng phí.”

Bùi Việt biết nàng có băn khoăn, trấn an: “Nàng cứ dùng trước, xong rồi trả lại ta là được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thư Quân cúi đầu xuống, đảo tròng mắt.

Bùi Việt không thể nào vô duyên vô cớ đối tốt với nàng như vậy, hôm qua kiên nhẫn giảng bài, hôm nay lại chuẩn bị thức ăn ngon như vậy cho nàng. Hai người lại có “tiền án” thụ thụ bất thân ở Trích Tinh Lâu, có lẽ là đã có chút động tâm rồi.

Thư Quân cũng không phải là tiểu cô nương ngây thơ không biết gì. Tính tình Bùi Việt trầm ổn, không nóng không vội, lại là người được lòng Hoàng đế, thật sự không tệ. Chẳng qua nàng đã hạ quyết tâm bắt rể, không biết hắn có đồng ý hay không… Nhìn hành vi cử chỉ này, chỉ sợ là khó.

Trong lòng Thư Quân lộn xộn, vẫn chưa lập tức trả lời hắn.

Ngón tay Bùi Việt nhịp nhịp gõ bàn, ánh mắt lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của nàng từng tấc một. Hắn bằng lòng cho nàng thời gian, cũng rất vui vẻ tranh thủ ở cùng nàng lúc rảnh rỗi. Thân là Thiên t.ử, chưa bao giờ có người có thể ở trước mặt hắn không kiêng nể gì để lộ tính cách thật của bản thân, Thư Quân là người đầu tiên.

Hắn giống như thợ săn thông thái, mở ra Ngũ Chỉ Sơn, chậm rãi đuổi theo nàng.

Thấy nàng vẫn không nhúc nhích, Bùi Việt đổi giọng: “Nếu không đồng ý, sau này sẽ không có thức ăn ngon.”

Thư Quân: “...”

Nàng giống người sẽ bị uy h.i.ế.p sao?

“Được rồi, đợi đến lúc ta ra cung sẽ trả lại ngài.” Nàng làm bộ tức giận lấy lại áo khoác nhét vào bọc sách, nhanh ch.óng biến mất khỏi Tàng Thư Các.

Bùi Việt nhìn dáng vẻ vui thích của nàng, khóe môi không kiềm được cong cong.

Đợi Thư Quân đi xa, Bùi Việt thong thả nhấp ngụm trà, rồi mới trở lại Ngự Thư Phòng.

Buổi sáng đã phê xong sổ con, Tư Lễ Giám lại dâng lên một lượt mới.

Bùi Việt vén cổ tay áo, ngồi sau án, thuận tay mở ra cuốn sổ con đầu tiên, có cảm giác vừa mắt, vui vẻ thoải mái. Có học trò kém như Thư Quân để so sánh, bỗng dưng thấy văn phong tấu chương của thần t.ử trở nên đặc sắc, trật tự lưu loát, liền mạch gãy gọn cực kỳ lôi cuốn, ngay cả các lỗi bị bắt lúc đầu cũng có thể bỏ qua.

Thiếu khanh trước đây chưa bao giờ được khen ngợi, mang theo sổ con bọc trong lụa đỏ ra khỏi Trung Thư Tỉnh, gặp ai cũng nói: “Hôm nay bệ hạ khen ta đó, khen ta hành văn trật tự lưu loát…”

Thiếu khanh của Đại Lý Tự vốn có tiếng là “Viết lách không giỏi, chữ dính vào nhau”, sổ con của ông ta còn có thể được khen ngợi, chứng tỏ… tâm trạng hôm nay của bệ hạ cực kỳ tốt, vì thế sổ con của các đại thần giống như ong vỡ tổ nườm nượp bay tới Ngự Thư Phòng.

Không ngoài dự liệu, Thư Quân thuận lợi thông qua việc kiểm tra, không chỉ như thế, nàng còn được phu t.ử khen ngợi, khiến hai vị quý nữ ngồi hàng ghế phía trước phải đ.á.n.h giá lại. Từ trước tới nay Thư Quân có xuất thân như vậy đều không thể lọt vào mắt Lý Anh và Tạ Vân. Mặc dù nàng xinh đẹp, nhưng vẫn bị từ hôn, cho nên Lý Anh và Tạ Vân biết có một nữ t.ử nhan sắc xuất chúng đến học đường cũng không để ý.

Nhưng nếu nữ t.ử này vừa có dung mạo vừa có tài năng, các nàng không thể không kiêng kị.

Bởi vì dù sao, Bùi Việt văn võ song toàn, thích nữ t.ử có tài.

Thư Quân hồn nhiên không hay biết gì. Đối với nàng, sự tồn tại của Hoàng đế giống như một vị thần, mà thần là để quỳ lạy chứ không phải để mơ ước.

Chuyện Thư Quân được khen truyền đến Hàm An Cung, Thục Nguyệt Công chúa từ trên giường ngồi bật dậy.

“Chữ nghĩa trong bụng nàng ta sao có thể so với đám người Lý Anh được?”

Cung nữ trả lời: “Còn không phải sao? Hôm nay phu t.ử khen nàng ta, Lý cô nương, Tạ cô nương cùng với Thôi cô nương. Ba vị cô nương kia được khen cũng không lạ, nhưng tiểu nương t.ử nhà chúng ta được khen thì hiếm lắm.”

“Chẳng lẽ là nàng ta chép bài người khác?” Thục Nguyệt Công chúa vẫn không tin.

Cung nữ khúc khích cười: “Mọi người đều nói như vậy đó...”

Thục Nguyệt Công chúa không nói gì nữa. Buổi tối Thư Quân trở về, Thục Nguyệt Công chúa đuổi theo nàng hỏi ra nghi vấn, Thư Quân chỉ nói mình mèo mù vớ cá rán, may mắn tránh được một kiếp. Thục Nguyệt Công chúa không tin, luôn cảm thấy Thư Quân có việc gạt nàng ta.

Nhân lúc Thư Quân đi rửa mặt, Thục Nguyệt Công chúa lặng lẽ lục soát túi sách của nàng, nhưng không tìm thấy sách hay bài giải của người khác. Nghe tiếng Thư Quân sắp ra tới, nàng ta đành phải trả đồ về chỗ cũ, trở về nhà chính.

Sau khi rửa mặt xong, Thư Quân trở lại nhĩ phòng, chờ đến khi phòng chính tắt đèn nghỉ ngơi, nàng mới lặng lẽ cầm áo choàng kia, nương theo ánh đèn hành lang mỏng manh bên ngoài chiếu qua, trải ra, dọc theo hai bên hông thắt nút lại, giống như hình dạng một chiếc túi. Thư Quân nằm vào trong, lại đắp chăn đệm lên trên, một đêm ấm áp.

Hôm sau thức dậy, nàng lại lén lút cất áo choàng dưới đệm lót, thay quần áo xong xuôi chờ Thục Nguyệt Công chúa cùng đi học đường. Đợi khoảng hai khắc, Thục Nguyệt Công chúa mới sai người nói cho nàng, hôm nay tới ngày nên xin nghỉ. Thư Quân tức giận bật cười, cái này là cố ý tách nàng ra rồi, rơi vào đường cùng, nàng đành phải đi đến học đường một mình.

Đợi nàng vừa đi, Thục Nguyệt Công chúa từ trên giường bò dậy, mang theo cung nhân tra xét nhĩ phòng của Thư Quân. Cung nhân được Thư Quân lấy lòng, ban đầu làm cho có lệ. Thục Nguyệt Công chúa không hài lòng, tự mình ra trận điều tra, lần này thì hay rồi, lấy ra được áo choàng Thư Quân giấu dưới đệm lót.

Ánh sáng mềm mại từ trên tay nàng ta trải dài xuống, thứ mà nàng ta đang cầm đâu phải một cái áo choàng, là một báu vật lấp lánh mới đúng.

Thục Nguyệt Công chúa nhìn áo choàng lông chồn đẹp đẽ như vậy, vừa kinh ngạc vừa ghen tị.

Thư Quân lấy đâu ra bảo vật tốt như vậy?

Nàng ta đương nhiên phải nói chuyện này với Thư Thái phi. Thư Thái phi cũng bị áo choàng kia làm chấn động, bà ta trải sự đời, trực giác cho biết thứ này tuyệt đối không tầm thường. Nếu cháu gái âm thầm cùng người ta làm bậy, chính là vứt hết mặt mũi Thư gia. Nếu cháu gái ăn trộm, đương nhiên cũng liên luỵ bà ta. Bà ta dặn dò không ai được nói chuyện này ra ngoài, lại sai người lấy cớ gọi Thư Quân về.

Thư Quân nhìn áo choàng lông chồn đặt trên bàn cao, cuống đến muốn khóc: “Cô mẫu, sao ngài lại lục lọi chỗ ngủ của ta? Tốt xấu gì chất nữ cũng là người nhà của ngài, sao ngài lại làm nhục ta như vậy?”

Thư Thái phi làm lơ, lặng lẽ đ.á.n.h giá nàng: “Cái này là từ đâu ra?”

Cổ họng Thư Quân nghẹn ngào, trong n.g.ự.c như có lửa đốt, dù cho nói thế nào cũng không ổn. Nàng không muốn liên luỵ Bùi Việt, đành phải kiên trì nói: “Ta nhặt được, lúc ta ở trong vườn vô tình nhìn thấy có người làm rơi tay nải trên mặt đất, thấy là áo choàng lông chồn mới mang về để lót giường. Cô mẫu, Công chúa không cho ta đệm giường, ta bị lạnh…”

Thư Quân có ý đồ nói lảng sang chuyện khác, lại bị Thư Thái phi lạnh giọng cắt ngang: “Nói bậy, đồ vật trong cung có thể tuỳ tiện lấy hay sao? Ngươi thành thật khai báo đi, có phải ngươi âm thầm tư thông với vị hoàng tôn hay con cháu quyền quý nào đó, người ta mới tặng cho ngươi hay không?”

Thư Quân vừa hối hận vừa lo lắng, nàng không chịu thừa nhận, chỉ nói mình hiểu biết hạn hẹp, nhặt được đồ tốt mà không biết trả lại. Thư Thái phi không có chứng cứ, cũng không dám kết luận.

Bà ta dặn dò người đưa Thư Quân về nhĩ phòng, sai ma ma tâm phúc gói kỹ món đồ, đưa đến kho ngự dụng.

Tất cả đồ dùng trong cung, kho ngự dụng đều có ghi lại, như vậy ít nhất hai mẹ con bà ta có thể thoát được.

Tư Lễ Giám - Lý công công được phân công quản lý kho ngự dụng, toàn bộ đồ dùng của ngự tiền đều phải qua tay y. Lúc nhận được cái áo choàng này, trái tim y suýt nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c: “Đây là áo choàng của bệ hạ, sao lại chạy tới Hàm An Cung được?”

Quần áo ngự tiền bị mất trộm, y là tổng quản kho ngự dụng không thể thoát tội của mình.

Đã vậy còn là áo choàng của bệ hạ?

Ma ma bị doạ đến không còn hồn vía, đầu gối mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất, không dám nói sự thật, đành phải dựa vào lý do của Thư Quân mà thoái thác: “Là tiểu nương t.ử nhà chúng tôi vào cung đọc sách, trong lúc vô tình nhặt được...”

Lý công công vừa sợ vừa giận, nhiều năm qua cũng có một vài cung nữ thái giám to gan âm thầm trộm vài đồ vật tầm thường mà Hoàng đế không cần đem bán ra ngoài kiếm tiền. Lúc Thái Thượng Hoàng tại vị đã xảy ra mấy lần, nhưng đến khi đương kim Thánh thượng kế vị, quản thuộc hạ cực kỳ nghiêm khắc, không còn ai dám trộm cắp, không nghĩ đến hôm nay lại gặp phải chuyện này.

Trong cái rủi còn có cái may, đồ vật đã tìm lại được, y lặng lẽ lau mồ hôi, giọng nói chậm lại: “Được rồi, việc này Hàm An Cung đã lập công, ngươi đi hồi bẩm nương nương, nói là ta đã nhớ rõ phần ân tình này của nương nương.”

Ma ma không ngờ chuyện lại đảo ngược như vậy, cố gắng đè sự hoảng sợ trong lòng xuống, liên tục cúi lạy, uốn éo vui vẻ quay về Hàm An Cung. Cũng đúng thôi, đồ của Hoàng đế bị mất, Hàm An Cung giúp đỡ tìm lại được, không phải là một công trạng lớn sao. Có lẽ nương nương có thể nhanh ch.óng trở mình rồi.

Đợi bà ta rời đi, Lý công công xoay người đi vào tìm Lưu Khuê. Lưu Khê đang ở noãn các phía sau phòng trực Tư Lễ Giám uống trà, trước mặt ông ấy là một tiểu nội thị, chính là người mang thực đơn cơm trưa hôm nay cho ông ấy xem qua. Bốn món ăn đó Thư Quân ăn rất ngon miệng, hôm nay muốn điều chỉnh một chút, chỉ mong ổn thoả, Lưu Khuê nhìn lướt qua, ghét bỏ nói.

“Đổi đi, một tháng không được trùng nhau, mới có thể hầu hạ tốt vị tiểu tổ tông kia…”

Cửa bị người ta đẩy ra kẽo kẹt một tiếng, Lý công công mang theo áo choàng kia đi vào. Lưu Khuê chỉ cần liếc mắt một cái, ngón tay hoảng sợ run lên, làm rơi chén trà, nước trà theo mép bàn chảy xuống vạt áo. Nội thị hầu hạ giật mình, vội vàng gọi hai ba người đến dọn dẹp cho ông ấy.

“Đi đi đi...” Lưu Khuê gấp đến độ đẩy hết người ra, ánh mắt dính vào áo choàng kia, túm lấy cánh tay Lý công công hỏi: “Thứ này từ đâu ra?”

Lý công công lời ít mà ý nhiều kể hết mọi chuyện, ánh mắt Lưu Khuê tối sầm. Lần này mới ngủ một đêm đã bị phát hiện, có thể thấy được tiểu cô nương ở chỗ kia toàn là sói. Ông ấy cũng không rảnh lo thay quần áo, đi thẳng đến Ngự Thư Phòng.

Lúc này Thư Thái phi đang được ma ma hồi bẩm, vừa mừng vừa sợ: “Đồ vật trong kho ngự dụng? Nói như vậy, ta và Thục Nguyệt lập công rồi?”

Ma ma vui vẻ nói: “Còn không phải sao? Nô tỳ nhìn thấy Lý công công kia mặt đen cũng bị dọa thành mặt trắng, còn nói nhớ kỹ ân tình của nương nương. Nương nương, ngài và Công chúa sắp có chuyện vui rồi.”

Một câu của Hoàng đế tốt hơn tất cả mọi thứ, Thái Thượng Hoàng bên kia cũng sẽ ban ân điển.

Thư Thái phi đương nhiên là vui vẻ, nhưng trong lòng cũng khá buồn bực, đã là đồ của Hoàng đế, sao lại ở trong tay Thư Quân? Bà ta cho cung nhân lui đi hết, sai ma ma gọi Thư Quân tới, lần này không có lạnh lùng sắc bén, mà rất ôn hoà, mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.

“Quân Nhi, ngồi đi...”

Kinh hoàng trong đáy mắt Thư Quân chưa tan hết, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, lắc đầu: “Chất nữ không dám...”

Thư Thái phi cũng không vội, trong tay cầm chén trà, vẻ mặt ôn hoà nói: “Quân Nhi, cô mẫu đã hỏi thăm rõ ràng, áo choàng lông chồn kia chính là đồ trong kho ngự dụng, sao lại ở trong tay ngươi? Quân Nhi, có phải ngươi có chuyện gạt cô mẫu hay không?”

Thư Quân nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu, hoảng sợ tột cùng: “Sao có thể? Sao có thể là đồ dùng của Hoàng đế?”

Khoan đã! Thất gia là cận thần của thiên t.ử, lại đi theo bệ hạ nam chinh bắc chiến, hay là đồ do bệ hạ ban tặng? Sao hắn có thể mang đồ Hoàng đế tặng cho nàng mượn chứ, Thư Quân cuống đến mức đổ mồ hôi.

Hiện giờ thái độ cô mẫu đã thay đổi hoàn toàn, có lẽ là hiểu nhầm rồi, nàng bình tĩnh lại, chặn đứng suy nghĩ này: “Cô mẫu chớ nên hiểu lầm, ta chưa từng gặp bệ hạ, cũng không quen bệ hạ. Trong tay sao có thể có đồ dùng của thiên t.ử! Nếu như là thật, ngài cảm thấy chất nữ còn có thể ở lại đây sao?”

“Điều này cũng đúng....” Thư Thái phi vuốt vòng vàng trên cổ tay chậm rãi cân nhắc. Nếu Hoàng đế thật sự coi trọng Thư Quân thì đã sớm soạn chiếu thư gọi nàng hầu hạ, sao phải lén lút như vậy? Thư Quân cũng không có lý do gì để che giấu cả.

Nhưng mà nhan sắc này của cháu gái bà ta… Bà ta ngước mắt nhìn qua, mặc váy trắng như ánh trăng, đứng duyên dáng ở đó, lông mi cong v.út vừa đen vừa dài, tóc mái trên trán hơi ẩm ướt, đôi mắt long lanh như sóng nước mùa thu, rõ ràng là đang sợ hãi, lại có thể nhìn ra vài phần phong tình quyến rũ động lòng người. Kiểu quyến rũ mà tự mình cũng không biết này, mới có thể làm tan chảy trái tim cứng rắn của đàn ông.

Cho đến nay Hoàng đế chưa từng có mỹ nhân nào, cũng không biết cháu gái bà ta có thể lọt vào mắt hắn hay không.

Hai ngày trước, Thái Thượng Hoàng mở tiệc ngắm hoa, uyển chuyển hỏi thăm hôn sự của Thư Quân. Nguyên nhân là Thế t.ử Lâm Xuyên Vương l* m*ng hấp tấp mở miệng trước mặt Thái Thượng Hoàng, năn nỉ Thái Thượng Hoàng tứ hôn. Thái Thượng Hoàng nhớ tới Thư Quân mới vừa từ hôn với Thế t.ử Hoài Dương Vương thì hơi chần chừ. Nếu Thư Quân gả cho Thế t.ử Lâm Xuyên Vương, đối với Thư Thái phi cũng không có lợi gì, nhưng nếu Thư Quân có thể trở thành phi t.ử đầu tiên của Hoàng đế, thì công lao của bà ta rất lớn. Thái Thượng Hoàng cảm kích còn không hết.

“Quân Nhi, bệ hạ nắm quyền ba năm, hậu cung bỏ trống, hiện giờ hôn sự của ngươi đang gặp trở ngại, hay là…”

Thư Thái phi vừa ngẩng đầu lên, Thư Quân đã hiểu rõ ẩn ý đằng sau. Cô mẫu muốn dâng nàng cho Hoàng đế để lấy lòng Thái Thượng Hoàng, ánh sáng trong mắt nàng tan đi rồi đột nhiên tụ lại một chỗ, lập tức ngắt lời: “Không được.”

Thư Thái phi thấy Thư Quân kiên quyết như thế, sắc mặt xị xuống. Tính tình bà ta nóng nảy, không chấp nhận người nào không nghe lời, lập tức ngồi thẳng dậy từ trên giường La Hán, muốn mở miệng dạy dỗ. Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng ngân dài.

“Thư Thái phi nghe chỉ...”

Thư Thái phi sửng sốt, nghĩ là ý chỉ khen thưởng của Hoàng đế, sắc mặt sáng lên, thuận tiện liếc xéo Thư Quân một cái: “Ngươi chờ đó cho ta!” Rồi bà ta vội vàng dặn dò người hầu đi gọi đứa con gái đang lười biếng ở phòng bên kia. Hai mẹ con nhanh ch.óng ra cửa, quỳ ở ngạch cửa tiếp chỉ.

Cảnh xuân đẹp đẽ từ ngoài cửa tràn vào, thái giám đứng ngược sáng ở bên ngoài, nhìn không rõ biểu cảm, chỉ nghe được giọng nói du dương kéo dài mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Bệ hạ khẩu dụ, phạt bổng lộc nửa năm của Thư Thái phi, cắt giảm chi phí một năm của Thục Nguyệt Công chúa.”

Sự vui sướng trên mặt Thư Thái phi đông cứng lại, sững sờ ngước mắt: “Không thể nào, công công, có phải nhầm lẫn gì hay không?”

Không phải nói lập công sao? Sao Hoàng đế lại phạt bà ta, rốt cuộc bà ta làm sai cái gì?

Hàng ngày bà ta vốn đã túng quẫn, chỉ dựa vào chút bổng lộc này để sinh hoạt. Hoàng đế muốn phạt bà ta nửa năm bổng lộc, này là muốn mạng bà ta luôn rồi.

Bên này Thục Nguyệt Công chúa đã ngồi bệt xuống đất, trong miệng liên tục lẩm bẩm: “Một năm chi phí… nói vậy là, châu báu trang sức xiêm y lụa là trong một năm sẽ không phân cho ta sao?” Nàng ta khóc lớn không ngừng, ma ma lo lắng sẽ phạm tội đại bất kính, lập tức tiến lên che miệng Thục Nguyệt Công chúa lại ôm nàng vào trong n.g.ự.c.

Nội giám nghe thấy thì đau đầu, xoay người muốn đi. Thư Thái phi không cam lòng, đứng dậy đuổi theo, túm c.h.ặ.t ống tay áo y: “Công công, cầu xin ngài nói cho rõ ràng, bổn cung bị phạt vì lý do gì?”

Thái giám tới tuyên chỉ là con nuôi của Lưu Khuê, dáng người mảnh khảnh, mí mắt mỏng, ngày thường nhìn người khác có vài phần khắc nghiệt, người bình thường không dám chọc đến y. Y lạnh lùng nâng khoé môi, trên miệng hiện ra độ cong quỷ dị.

“Nương nương, bản thân ngài tự ngẫm lại cho kỹ, vì sao bị phạt?”

Thư Thái phi vẫn không hiểu. Mãi đến giờ Thân buổi chiều, lại có một nội giám tới tuyên chỉ, đưa Thư Quân đến Trữ Tú Cung ở, bà ta mới hiểu ra, Hoàng đế trách bà ta khắt khe với cháu gái.

Thư Quân cũng không đi Trữ Tú Cung, mà là được tiểu cung nữ dẫn tới Tàng Thư Các.

Nàng vừa bước vào, đã nhìn thấy Bùi Việt mặc áo bào đen đứng đó.

Thư Quân bỗng nhiên thấy tủi thân, hốc mắt phiếm hồng: “Thất gia, có phải ta liên luỵ đến ngài rồi không?”

Bùi Việt nhìn dáng vẻ nàng lã chã chực khóc, trong lòng thấy hổ thẹn, ba bước đi thành hai đến trước mặt nàng: “Trách ta trước đó không nói cho nàng, áo choàng kia là bệ hạ ban cho ta, làm nàng bị kinh sợ.”

Thư Quân mím môi, nâng tay áo lau lau nước mắt: “Sự việc ầm ĩ lớn như vậy, bệ hạ có trách ngài không?”

Cô mẫu của nàng và Công chúa đều bị phạt nặng, sợ là Hoàng đế sẽ không dễ dàng tha cho Bùi Việt.

Bùi Việt gãi gãi trán, hơi dở khóc dở cười, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Không có, bệ hạ phạt cô mẫu của nàng, là biết được cô mẫu đối xử với nàng không tốt, không phải chuyện áo choàng.”

Thư Quân nghe thấy sợ ngây người, đôi mắt ngập nước sắp trào ra ngoài: “Không thể nào đâu? Bệ hạ còn quan tâm tình hình bên dưới như vậy sao?”

Bùi Việt trải qua chuyện hôm nay, vốn muốn thẳng thắn với nàng, nhìn tiểu cô nương ngốc nghếch trước mặt, lại có chút lo lắng sẽ làm nàng sợ. Lỡ như nàng biết được thân phận của hắn, lại ngày càng xa cách, mới làm như không có việc gì trả lời.

“Bệ hạ không hà khắc giống như nàng nghĩ, hắn chỉ là thưởng phạt phân minh.”

“Phải không?” Thư Quân chớp chớp mắt, việc nào ra việc đó nói: “Nếu bệ hạ thật sự thưởng phạt phân minh, hôm nay cô mẫu cũng có công, công nên thưởng, tội thì phạt.”

Bùi Việt đỡ trán, cái đầu nhỏ lúc này lại thông minh.

Ngoài cửa Lưu Khuê mím môi cười khẽ: Hoàng đế muốn trút giận cho ngươi đấy, thật là ngốc quá mà.

Bùi Việt nhướn mày, nhanh ch.óng tự gỡ gạc cho mình: “Hoặc cũng có thể, bệ hạ xem trọng tình cảm gia đình?”

“Không phải.” Đôi mắt đen láy của Thư Quân liếc trộm một vòng, thần bí tiến đến bên cạnh hắn, gằn từng chữ một nói nhỏ.

“Cái này gọi là vui, buồn, thất, thường!”

Sắc mặt Bùi Việt tối sầm, tiểu nha đầu thật không biết tốt xấu.