Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 1



 

Ta là nữ nhi của Kinh Châu mục, tên gọi Đào Nguyệt Thanh.

Thiên hạ khi ấy đại loạn, chư hầu nổi dậy cát cứ khắp nơi. Tiên hoàng bị ép phải bỏ Trường An, lui về cố thủ nơi Ung Châu.

Chẳng bao lâu sau, tiên hoàng cùng thái t.ử lần lượt lâm bệnh qua đời. Ngôi vị truyền cho trưởng tôn của thái t.ử là Tề Chiêu.

Nói là hoàng đế, kỳ thực trong tay hắn cũng chỉ giữ được một cõi Ung Châu mà thôi.

Khi ấy, phụ thân ta đang trấn thủ Kinh Châu. Ông từng có ý khởi binh xưng vương, nhưng cuối cùng lại chủ động dâng Kinh Châu về triều đình.

Còn bản thân thì từ chức Kinh Châu mục, được phong làm Thừa tướng.

Ta hiểu rất rõ, phụ thân vốn là người tâm cơ sâu nặng, mỗi bước đi đều đã tính toán từ trước.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, ông đưa ta tiến cung, dâng cho Tề Chiêu làm phi.

Ngày ấy vừa qua tiết Kinh Trập.

Bên ngoài song cửa, cành đào đã nở đóa hoa đầu tiên.

Tiểu nha hoàn vừa chải tóc cho ta vừa cười nói:

“Đây là điềm lành đó. Nữ quân nhất định sẽ được bệ hạ yêu thích.”

Thật vậy sao?

Ta nhìn thiếu nữ phản chiếu trong gương đồng, trong lòng chẳng hề chắc chắn.

Đương thời, nữ t.ử lấy dáng người mảnh mai làm đẹp. Còn ta bởi ham ăn, vóc dáng có phần đầy đặn hơn người thường.

Lại vì không được phụ mẫu coi trọng nên cầm kỳ thư họa cũng chỉ học qua loa, chẳng tinh thông thứ nào.

Nghe nói hoàng đế văn võ song toàn, tinh thông thao lược.

Một người như ta, e rằng khó lọt vào mắt hắn.

Nhưng hắn có thích hay không, vốn đâu quan trọng.

Vận mệnh của ta từ lâu đã nằm trong tay phụ thân.

Mà vận mệnh của vị thiên t.ử kia, có lẽ cũng chưa chắc do chính hắn quyết định.

Mang theo nỗi bất an mơ hồ ấy, ta bước vào hoàng cung.

Khi ấy, đối với ta mà nói, hành cung ở Ung Châu đã đủ gọi là nguy nga tráng lệ.

Mãi đến nhiều năm sau, khi thiên hạ thống nhất, ta theo Tề Chiêu trở lại Trường An, mới hiểu thế nào là phồn hoa của cố đô.

So với nơi ấy, Ung Châu quả thực chẳng đáng nhắc tới.

Nhưng đó đều là chuyện về sau.

Khi ấy ta chỉ mới mười lăm tuổi.

Vừa nhìn thấy hành cung cổ kính nghiêm trang, tim đã đập dồn dập như tiếng trống trận.

Cung nữ dẫn ta tới một đình nhỏ trong hoa viên.

Ta ngồi xuống ghế đá, cố gắng nhớ lại những lễ nghi tiên sinh từng dạy, nhưng ánh mắt lại không nhịn được mà dừng trên mâm điểm tâm đặt trước mặt.

Những chiếc bánh nhỏ tinh xảo vô cùng, vừa nhìn đã biết không phải tay nghề của đầu bếp Kinh Châu.

Chắc là người từ Trường An mang tới.

Không biết hương vị ra sao...

Càng nghĩ, mùi thơm ngọt ngào kia càng như cố tình quấn lấy tâm trí ta.

Trong đầu bắt đầu xuất hiện hai giọng nói giằng co nhau.

Một giọng dụ dỗ:

“Nếm thử đi.”

Giọng còn lại nghiêm khắc nhắc nhở:

“Phải giữ dáng vẻ đoan trang của nữ t.ử khuê các.”

Đúng lúc ấy, mùi hương ngọt dịu bỗng bị một mùi trầm hương lạnh nhạt lấn át.

Ta ngẩng đầu lên, vừa lúc cung nữ nhẹ tay vén rèm.

Một nam nhân mặc trường bào đen chậm rãi bước vào.

Hắn đeo kiếm bên hông, khí chất trầm ổn mà sắc bén.

Không cần đoán cũng biết, người này chính là Tề Chiêu.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy, ta bỗng sững người.

Trong lòng chấn động đến mức suýt thất thố.

hằng nguyễn

Ta vội cúi đầu hành lễ:

“Thần thiếp khấu kiến bệ hạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng trong lòng lại chỉ có một ý nghĩ:

“Sao lại là hắn?”

Tề Chiêu dường như cũng nhận ra ta.

Ánh mắt lạnh nhạt thoáng dịu đi vài phần.

“Là nàng sao?”

“Hương vị thịt dê nướng ở Trường Phong Lâu, trẫm vẫn chưa quên.”

“Đa tạ nàng.”

Trường Phong Lâu có món thịt dê nướng nổi danh khắp Kinh Châu.

Ông chủ dựa vào tay nghề độc nhất nên khách chưa từng vắng, mỗi ngày chỉ bán số lượng có hạn.

Mấy hôm trước, ta phải năn nỉ rất lâu mới được mẫu thân cho phép ra ngoài một chuyến.

Vốn chỉ muốn mua thật nhiều thịt dê về ăn cho thỏa cơn thèm, ai ngờ khi đến nơi thì chỉ còn lại đúng một phần cuối cùng.

Ta vừa nuốt nước bọt vừa sai nha hoàn trả bạc, định bụng lát nữa lên xe sẽ ăn thật ngon lành.

Không ngờ phía sau lại có người gọi ta.

“Nữ lang, không biết có thể nhường phần này cho tại hạ được không? Bao nhiêu bạc cũng được.”

Ta quay đầu nhìn lại.

Đó là một công t.ử dung mạo cực kỳ tuấn tú, phía sau còn có vài người hầu đi theo.

Sắc mặt hắn tái nhợt như ngọc trắng, dường như đang mang bệnh.

Quả thật là một người rất đẹp.

Nhưng đáng tiếc, lúc ấy trong mắt ta, phần thịt dê kia còn quan trọng hơn nhiều.

Ta chỉ đành áy náy lắc đầu.

“Xin lỗi công t.ử, ta cũng đợi rất lâu rồi. Hôm khác ngài đến sớm hơn một chút vậy.”

Hắn không cưỡng ép, chỉ cười nhẹ:

“Là tại hạ đường đột.”

Trong mắt còn mang theo chút tiếc nuối.

Đang định rời đi, ta lại phát hiện y phục của hắn không giống người Kinh Châu, nghĩ bụng chắc là khách từ nơi khác tới.

Do dự một lát, cuối cùng vẫn bảo nha hoàn đưa phần thịt dê kia cho hắn.

“Thịt dê Kinh Châu vốn nổi danh thiên hạ, xem như tiểu nữ thay mặt chủ nhà tiếp đãi công t.ử.”

Ta không nhận thêm bạc.

Ngược lại, hắn còn trả tiền cho chủ quán, đặt trước cho ta hai phần khác.

Chuyện ấy ta vốn đã quên từ lâu.

Không ngờ người từng tranh thịt dê với ta ngày ấy, lại chính là đương kim thiên t.ử.

Mà hôm nay, hắn đến đây để gặp mặt ta.

Hoàng đế nói lời cảm tạ khiến ta hoảng hốt quỳ xuống.

“Chỉ cần bệ hạ không trách thần nữ thất lễ đã là may mắn cho thần nữ.”

Hắn trầm mặc một lúc rồi mới bảo ta đứng dậy.

Ngồi thêm không bao lâu, đã có người tới tìm hoàng đế.

Thiên t.ử trăm công nghìn việc, có thể dành thời gian gặp ta một lần đã là ân điển hiếm có.

Ta vốn cho rằng sau lần ấy sẽ không còn gì nữa.

Không ngờ trước khi rời đi, Tề Chiêu lại đưa cho ta một chiếc vòng ngọc.

“Ngọc vòng có đôi, đây xem như tín vật.”

“Kết minh ước hồng diệp.”

Ý của hắn chính là, hắn nguyện ý nạp ta làm phi.

Trên đường trở về, tiểu nha hoàn ríu rít suốt quãng đường, nói quả nhiên điềm lành ứng nghiệm rồi.

Ta chỉ khẽ cười.

Kỳ thực, ta sớm nên hiểu rõ.

Hoàng đế có muốn hay không, cuối cùng vẫn phải cưới nữ nhi họ Đào.

Nếu người đó không phải ta, cũng sẽ là một người khác mà thôi.