Ta là nữ nhi của Kinh Châu mục, tên gọi Đào Nguyệt Thanh.
Thiên hạ khi ấy đại loạn, chư hầu nổi dậy cát cứ khắp nơi. Tiên hoàng bị ép phải bỏ Trường An, lui về cố thủ nơi Ung Châu.
Chẳng bao lâu sau, tiên hoàng cùng thái t.ử lần lượt lâm bệnh qua đời. Ngôi vị truyền cho trưởng tôn của thái t.ử là Tề Chiêu.
Nói là hoàng đế, kỳ thực trong tay hắn cũng chỉ giữ được một cõi Ung Châu mà thôi.
Khi ấy, phụ thân ta đang trấn thủ Kinh Châu. Ông từng có ý khởi binh xưng vương, nhưng cuối cùng lại chủ động dâng Kinh Châu về triều đình.
Còn bản thân thì từ chức Kinh Châu mục, được phong làm Thừa tướng.
Ta hiểu rất rõ, phụ thân vốn là người tâm cơ sâu nặng, mỗi bước đi đều đã tính toán từ trước.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, ông đưa ta tiến cung, dâng cho Tề Chiêu làm phi.