Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 12



 

Ngoại truyện

Rời khỏi Trường An, ta dẫn Quả Quả xuôi dần về phương nam.

Chúng ta đi rất chậm, giống như chẳng có nơi nào nhất định phải đến, cũng chẳng có ai đang chờ phía trước.

Ban ngày ngắm núi sông, tối ngủ lại ở những thị trấn nhỏ ven đường. Có khi ở khách điếm, có khi tá túc trong nhà dân. Quả Quả lúc nào cũng tràn đầy tinh lực, vừa đặt chân tới nơi mới đã kéo ta chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ, thấy món gì cũng muốn ăn thử, thấy trò gì vui cũng muốn chen vào xem.

Con bé giống hệt một chú chim non vừa thoát khỏi chiếc l.ồ.ng chật hẹp.

Mà ta... có lẽ cũng vậy.

Chỉ là ta không hân hoan được như nó.

Đêm đầu tiên rời Trường An, ta gần như không ngủ.

Ngoài cửa sổ, mưa xuân lất phất rơi trên mái hiên, tiếng tí tách vang lên trong bóng tối yên tĩnh đến lạ.

Quả Quả ôm chăn ngủ say bên cạnh.

Ta ngồi trước cửa sổ rất lâu, nhìn màn đêm đen đặc ngoài kia, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ cuối cùng của Tề Chiêu trong xe ngựa.

Hắn ôm ta rất c.h.ặ.t.

Chặt đến mức khiến ta có cảm giác, chỉ cần bản thân mềm lòng thêm một chút thôi, có lẽ sẽ thật sự quay về bên cạnh hắn.

Nhưng ta biết, mình không thể.

Hoàng cung ấy quá lớn.

Lớn đến mức mỗi bước đi đều phải tính toán.

Mỗi câu nói đều phải cân nhắc.

Mỗi ánh mắt đều mang theo thăm dò cùng đề phòng.

Ta từng yêu Tề Chiêu sâu đậm như vậy, nên càng hiểu rõ hơn bất cứ ai, ở bên cạnh một đế vương nghĩa là gì.

Hắn có thiên hạ.

Mà thiên hạ ấy, chưa từng thuộc về riêng một người.

Sáng hôm sau, Quả Quả vừa tỉnh dậy đã ôm bụng than đói.

Ta bất đắc dĩ dẫn con bé xuống lầu dùng bữa.

Quả Quả c.ắ.n bánh bao đến phồng cả má, đôi mắt tròn xoe nhìn ta.

Trong ngoặc kép là giọng nói đầy tò mò của nó: “Sư phụ, chúng ta thật sự không quay về nữa sao?”

Ta thoáng khựng lại.

Một lát sau mới bật cười, nhẹ giọng đáp trong ngoặc kép: “Không quay về nữa.”

Quả Quả nghiêng đầu nhìn ta thật lâu.

Rồi con bé nhỏ giọng nói trong ngoặc kép: “Nhưng vị công t.ử hôm qua nhìn rất buồn.”

Ta đưa tay gõ nhẹ lên trán nó.

Trong ngoặc kép ta cười mắng: “Trẻ con thì biết gì.”

Quả Quả lập tức ôm trán phản bác.

Trong ngoặc kép là giọng bất mãn: “Con không còn nhỏ nữa!”

Ta bật cười thành tiếng.

Tiếng cười vang lên giữa quán ăn đông đúc khiến chính ta cũng ngẩn người.

Đã rất lâu rồi, ta chưa từng cười thoải mái như thế.

Ngày còn ở trong cung, ngay cả cười hay khóc cũng phải giữ đúng dáng vẻ của một hoàng hậu.

Đau lòng đến đâu cũng chỉ có thể lặng lẽ nuốt xuống.

Mà bây giờ, cuối cùng ta cũng không cần như vậy nữa.

Những ngày sau đó, chúng ta đi qua rất nhiều nơi.

Có lúc dừng chân bên thị trấn nhỏ cạnh dòng sông phủ đầy sương sớm.

Có lúc ở lại dưới chân núi vài ngày để ngắm biển mây lúc bình minh.

Ta dạy Quả Quả nấu ăn.

Con bé học rất nhanh, đặc biệt thích làm điểm tâm ngọt.

Mỗi lần thành công một món mới, nó đều chống nạnh cười vô cùng đắc ý.

Trong ngoặc kép là giọng khoe khoang non nớt: “Sau này con nhất định sẽ mở t.ửu lâu lớn nhất thiên hạ!”

Ta vừa thái rau vừa bật cười hỏi lại.

Trong ngoặc kép ta nói: “Vậy sư phụ làm gì?”

Quả Quả chớp mắt, trả lời rất tự nhiên.

Trong ngoặc kép là giọng đầy chân thành: “Sư phụ ngồi thu bạc.”

Ta cười đến run cả vai.

Cuộc sống như vậy thật tốt.

Không cần tranh đấu.

Không cần đoán lòng người.

Không cần mỗi ngày đều dè dặt nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ là đôi lúc, ta vẫn nhớ đến Trường An.

Nhớ điện Tiêu Phòng những đêm đèn sáng không tắt.

Nhớ mùi hương trầm nhàn nhạt trên người Tề Chiêu.

Nhớ những đêm hắn phê tấu chương đến khuya rồi tựa đầu lên đùi ta nghỉ ngơi chốc lát.

Những ký ức ấy đẹp như một giấc mộng.

Mà mộng đẹp đến đâu, cuối cùng vẫn phải tỉnh.

Một lần nọ, chúng ta nghỉ chân ở một thành nhỏ phía nam.

Trong t.ửu quán có người kể chuyện đang thao thao bất tuyệt về đương kim thiên t.ử.

Người kể chuyện vỗ bàn một cái thật mạnh rồi cảm thán.

Trong ngoặc kép là giọng nói đầy kịch tính: “Nghe nói sau khi tiên hoàng hậu qua đời, bệ hạ như đổi thành một người khác. Hậu cung vẫn còn đó, nhưng chẳng mấy ai được sủng ái nữa.”

Người bên dưới lập tức tò mò hỏi.

Trong ngoặc kép là câu hỏi đầy hứng thú: “Thế còn Giang mỹ nhân?”

Người kể chuyện cười lạnh.

Trong ngoặc kép hắn đáp: “Từ lâu đã bị xử t.ử rồi.”

Tay ta hơi khựng lại bên chén trà.

Quả Quả lặng lẽ nhìn ta.

Ta chỉ cúi đầu uống một ngụm trà nóng, không nói gì.

Kết cục ấy, thật ra ta đã sớm đoán được.

Tề Chiêu vốn chưa từng thật sự mê muội.

Hắn chỉ đang chờ đối phương tự lộ sơ hở mà thôi.

Người kể chuyện vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.

Trong ngoặc kép là giọng nói dần hạ thấp: “Nghe nói điện Tiêu Phòng đến nay vẫn được giữ nguyên như cũ, không ai được phép bước vào ở.”

Có người bật cười cảm thán.

Trong ngoặc kép là tiếng xuýt xoa: “Xem ra bệ hạ thật sự yêu tiên hoàng hậu.”

Ngón tay cầm chén trà của ta khẽ siết lại.

Yêu sao?

Có lẽ là có.

Chỉ tiếc, tình yêu của Tề Chiêu đến quá muộn.

Mà ta... cũng đã không còn đủ dũng khí quay đầu nữa rồi.

Đêm ấy, Quả Quả ngủ rất sớm.

hằng nguyễn

Ta một mình ra ngồi bên bờ sông.

Ánh trăng trải dài trên mặt nước, lấp lánh như những mảnh bạc vụn.

Gió đêm mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, thổi tung tà áo.

Ta bỗng nhớ tới lần cuối cùng gặp Tề Chiêu trong xe ngựa.

Hắn ôm ta rất lâu.

Giọng nói khàn đặc vì mỏi mệt.

Trong ngoặc kép là lời hắn từng hỏi: “Nguyệt Thanh... cho ta ôm nàng ngủ một lát được không?”

Khi ấy, ta đã đồng ý.

Bởi ta biết, đó sẽ là lần cuối cùng.

Ta chưa từng oán hắn.

Thật sự chưa từng.

Một người sinh ra để làm đế vương như Tề Chiêu, vốn đã định sẵn không thể chỉ sống vì tình yêu.

Mà ta cũng không muốn tiếp tục làm cánh chim bị nhốt trong l.ồ.ng son nữa.

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.

Rộng lớn vô cùng.

Rộng đến mức khiến lòng người cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Phía xa, Quả Quả bỗng đẩy cửa chạy ra ngoài.

Con bé dụi mắt gọi ta.

Trong ngoặc kép là giọng nói còn mang theo ngái ngủ: “Sư phụ, ngoài trời lạnh lắm.”

Ta quay đầu nhìn nó.

Ánh đèn vàng nhạt sau lưng con bé hắt ra ngoài hiên, ấm áp vô cùng.

Ta bật cười, chậm rãi đứng dậy.

Trong ngoặc kép ta khẽ đáp: “Được, về ngủ thôi.”

Gió đêm lướt qua tay áo.

Ta bước từng bước về phía ánh đèn phía trước.

Lần này, ta thật sự không quay đầu lại nữa.