Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 9



 

Ngôi vị hoàng hậu của ta, Tề Chiêu vẫn chưa động tới.

Thấy không thể lay chuyển được ta, các thế gia bắt đầu đưa nữ nhi trong tộc tiến cung.

Tề Chiêu đều mỉm cười nhận lấy, dựa theo gia thế cùng công trạng của phụ huynh các nàng mà phong vị phân cung.

Hậu cung vốn quạnh quẽ, thoáng chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Tề Chiêu không phải người mê đắm nữ sắc.

Thành thân gần bốn năm, số lần chúng ta thực sự viên phòng cũng chẳng nhiều.

Lần đầu tiên xảy ra chuyện ấy, là vào lúc cả hai đều không còn tỉnh táo.

Khi đó, chúng ta đã thành thân được một năm.

Chiến sự tiền tuyến thất bại, Tề Chiêu uống rượu giải sầu.

Ta tới bầu bạn, nhẹ giọng khuyên giải.

Hai người vừa trò chuyện vừa uống rượu, cuối cùng trong cơn men say mà ngủ lại cùng nhau.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy mình đang nằm trong vòng tay hắn, ta căn bản không dám ngẩng đầu nhìn nét mặt Tề Chiêu.

Dù sao, ta biết rõ trong tim hắn đã có người khác.

Nhưng hắn không nhắc tới chuyện ấy.

Chỉ lặng lẽ thay y phục, rửa mặt như thường.

Nghĩ kỹ lại, chúng ta vốn là phu thê danh chính ngôn thuận, viên phòng cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Ta hiểu tính tình Tề Chiêu, nhưng những mỹ nhân mới tiến cung thì không hiểu.

Các nàng lấy cớ đến thỉnh an, bóng gió dò hỏi, mong ta giúp họ đến gần hoàng đế hơn.

Ta vẫn nhớ rất rõ lần trước Thái hậu đưa người vào cung, Tề Chiêu đã nổi giận đến mức nào.

Không dám tự ý sắp đặt, ta chỉ vòng vo nhắc lại chuyện ấy với hắn, khuyên rằng nếu có thời gian, có thể ghé qua thăm vài vị tân nhân.

Tề Chiêu chỉ nhìn chồng tấu chương chất cao trước mặt, nhàn nhạt đáp:

“Không rảnh.”

“Hoàng hậu đã tới rồi, vậy cùng trẫm phê tấu đi.”

Dưới ánh nến sáng rực trong điện, chúng ta ngồi cạnh nhau, đọc từng quyển tấu chương.

Bất chợt, hắn nghiêng người, gối đầu lên đùi ta.

“Nguyệt Thanh, cho trẫm nằm một lát được không?”

Ta khẽ cúi đầu nhìn hắn.

“Được.”

“Bệ hạ cứ ngủ đi, thiếp sẽ ở đây canh giấc cho người.”

Hắn nhắm mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

Khi ấy, ta từng nghĩ, có lẽ chúng ta có thể mãi mãi sống như vậy.

Bình lặng mà nắm tay nhau đi hết một đời.

Nhưng một đời người… thật sự quá dài.

Dài đến mức đủ để ta hiểu rõ có những chuyện, một khi đã xảy ra, sẽ đau đến mức không thể chịu nổi.

Tề Chiêu vô cùng sủng ái Giang mỹ nhân do Minh Vương tiến cống.

Giang thị thoạt nhìn có vài phần giống Thôi Tri Vũ.

Đặc biệt là lúc lạnh mặt, càng giống đến kỳ lạ.

Biết Tề Chiêu đêm nào cũng triệu Giang mỹ nhân thị tẩm, Thái hậu vô cùng vui mừng, ban thưởng liên tiếp không ngớt.

Bà còn sai ta chép kinh cầu phúc, cầu cho Giang thị sớm ngày m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự.

Hoàng hậu vì phi tần mà cầu con, chuyện như vậy xưa nay chưa từng có.

Chỉ riêng điều đó cũng đủ thấy Giang thị được sủng ái đến mức nào.

Cuối năm, trong cung bắt đầu tiết giảm chi tiêu.

Than sưởi các cung đều có hạn mức cố định.

Chỉ riêng cung của Giang mỹ nhân chưa từng thiếu lửa.

Nàng còn đặc biệt thích những món ăn cầu kỳ xa xỉ.

Chỉ một đĩa lưỡi gà xào nhỏ bằng lòng bàn tay, đã phải g.i.ế.c đến cả trăm con gà.

Ta thấy quá mức hoang phí, liền lựa lời nhắc riêng nàng vài câu.

Không ngờ nàng quay sang khóc lóc với Tề Chiêu.

“Thiếp vốn mệnh khổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nếu đã không được lòng bệ hạ, chi bằng để thiếp rời cung thôi.”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, Tề Chiêu đã ôm nàng vào lòng đầy xót xa.

Sau đó quay sang nhìn ta, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Hoàng hậu.”

“Nếu nàng không dung nổi Giang thị, vậy e rằng hoàng cung này cũng chẳng dung nổi nàng.”

Tất cả cung nhân trong điện đều hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô vạn tuế.

Ta đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Bốn năm thành hôn, dù Tề Chiêu chưa từng thật lòng yêu ta, hắn cũng chưa từng nặng lời với ta như thế.

Huống hồ còn là trước mặt bao nhiêu người.

Nỗi nhục nghẹn nơi cổ họng, lạnh buốt đến tận tim.

Ta chỉ còn giữ lại chút thể diện cuối cùng cho bản thân, cúi đầu chậm rãi nói:

“Thần thiếp xin lui về tự kiểm điểm.”

Kể từ hôm đó, sủng ái dành cho Giang thị càng lúc càng thịnh.

Trong cung bắt đầu lan truyền lời đồn rằng Tề Chiêu muốn lập nàng làm hoàng hậu.

Tề Chiêu gần như mê đắm nàng đến mức mất hết lý trí.

Nàng muốn gì được nấy.

Có lúc hắn thậm chí bỏ cả buổi thượng triều chỉ để ở cạnh nàng.

Hắn còn tín nhiệm Minh Vương, người đệ đệ cùng mẫu thân sinh ra, đến mức giao cả triều chính cho hắn thay mình xử lý.

Thôi Tri Vũ và Tạ Hành Xuyên nhiều lần dâng sớ can gián đều bị gạt đi.

Tề Chiêu chỉ lạnh nhạt nói:

“Thiên hạ đã yên ổn.”

“Trẫm vì sao không thể hưởng lạc?”

Thôi Tri Vũ cùng Tạ Hành Xuyên nổi giận, dứt khoát từ quan rời triều.

Trái lại, Thái hậu lại vô cùng tán thành.

Bà thường xuyên khen Tề Chiêu quyết đoán sáng suốt.

“Đệ đệ cùng một mẫu thân sinh ra mới là huyết mạch chí thân.”

“Không thể vì lời kẻ khác mà nghi kỵ người nhà.”

Tề Chiêu chỉ gật đầu đáp:

“Mẫu hậu nói rất đúng.”

Không bao lâu sau, ta lại bị vu cho tội ghen tuông đố kỵ, cố ý đẩy Giang mỹ nhân ngã xuống hồ.

Tề Chiêu nổi giận lôi đình, lập tức ra lệnh thu hồi phượng ấn.

“Đào thị đức hạnh không đủ.”

“Đưa tới hành cung đóng cửa tự kiểm.”

“Phượng ấn trước mắt giao cho Giang thị quản lý.”

Trong mắt hắn lúc ấy, dường như chỉ còn lại bóng dáng Giang mỹ nhân yếu đuối đáng thương.

Ta bỗng thấy nực cười vô cùng.

Không nhịn được mà gọi hắn lại.

“Bệ hạ.”

“Người thực sự tin sao?”

“Người thực sự cho rằng thần thiếp là loại người ấy?”

Tề Chiêu không quay đầu.

Chỉ lạnh nhạt để lại một câu.

“Tin thì thế nào.”

“Không tin thì thế nào.”

hằng nguyễn

Nói rồi, hắn cứ thế rời đi.

Cửa điện mở ra.

Ánh tà dương kéo dài bóng lưng hắn, đổ thẳng vào lòng ta.

Rồi từng bước một, chậm rãi đi xa.