Vệ Chiêu nghẹn lời, theo từng bước ta tiến tới, hắn lùi lại phía sau.
Ta tiến một bước, hắn lùi một bước.
Ta chắp hai tay sau lưng, cười tươi rói ép sát từng bước một: "Huynh đang sợ cái gì? Tại sao phải lùi lại? Vệ Chiêu, huynh cảm nhận được không? Lúc này tim huynh đang đập nhanh, mạch đập rối loạn cả lên rồi."
Vệ Chiêu nhíu mày.
Ta lại nói: "Có phải đêm qua huynh nằm mơ thấy ta không? Đừng nói dối, ta thấy sáng nay huynh lén lút giặt quần đúng không?"
Trong phòng rõ ràng không có người ngoài nghe lén, nhưng Vệ Chiêu vẫn vội vã bịt miệng ta lại: "Đừng nói bậy!"
Ta khẽ l.i.ế.m vào lòng bàn tay hắn.
Gã hán t.ử kiên cường ấy mở to đôi mắt, suýt chút nữa là dựng cả tóc gáy.
Hắn lại một lần nữa chạy trối c.h.ế.t.
Ta nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn trong màn đêm, khẽ cười thầm.
Vệ Chiêu à Vệ Chiêu, ta đã âm thầm quan sát huynh suốt ba năm trời, huynh không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu.
08
Ngày hôm sau, lòng người trong sơn trại hoang mang lo sợ.
Mấy vị nguyên lão gây sức ép buộc Vệ Chiêu phải đưa ra lựa chọn.
Vệ Chiêu chỉ nói: "Cho ta ba ngày để suy nghĩ."
Trong ba ngày này, ta không hề gặp lại Vệ Chiêu, ngược lại A Hương lại cứ quấn lấy ta.
Nàng đau bụng không dứt, sắc mặt tái nhợt, lại thấy ngượng ngùng không dám hỏi lang trung nên đành tìm ta.
"Tiểu Từ, có phải ta bị bệnh rồi không?"
Ta xem xét qua loa rồi véo nhẹ má nàng: "A Hương của chúng ta, đây là đã thành đại cô nương rồi."
Ta dạy cho nàng biết thế nào là nguyệt sự, và cần phải xử lý ra sao.
Ba ngày sau, sức khỏe A Hương tốt hơn nhiều, nàng lén ghé sát tai ta, thẹn thùng nói: "Tiểu Từ, vẫn là tỷ và trại chủ xứng đôi hơn, ta không tranh với tỷ nữa. Trại chủ làm tỷ phu của ta cũng tốt. Trại chủ bình thường quá nghiêm khắc, chỉ có Tiểu Từ mới trị được huynh ấy."
Nàng đây là đã thừa nhận ta làm tỷ tỷ rồi.
Hai chúng ta đang đùa nghịch thì Vệ Chiêu dẫn một bà lão đến trước mặt ta.
Hắn lại trưng ra bộ mặt khó đăm đăm: "A Hương, muội ra ngoài đi."
A Hương bĩu môi: "Trại chủ, huynh không được bắt nạt Tiểu Từ đâu đấy."
So với sự căng thẳng của Vệ Chiêu, ta lại thản nhiên hơn nhiều.
Khi trong phòng không còn ai khác, Vệ Chiêu trực tiếp đ.â.m thủng lớp giấy cửa: "Bà lão này là người ta cứu ba năm trước. Thực ra bà ấy là người của nàng phải không? Nàng đã sớm điều tra về ta, hiểu rõ tính tình của ta, nên cố ý sắp đặt để bà ấy giả vờ hôn mê ở gần sơn trại này."
"Trong suốt ba năm qua, hai người vẫn luôn truyền tin cho nhau."
"Lục Từ, từ đầu đến cuối, thứ mà nàng thực sự muốn, chính là ba vạn quân mã trong sơn trại này."
Vệ Chiêu nhìn thẳng vào mắt ta, ánh mắt ta cũng không hề né tránh.
Đúng lúc này, Vân cô cô quỳ xuống: "Trại chủ, xin người ngàn vạn lần đừng làm hại Tiểu tiểu thư, người là cháu ngoại duy nhất của Tần lão tướng quân!"
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Cảm xúc của Vệ Chiêu trái lại lại bình ổn hơn, hắn nhìn thẳng vào mắt ta: "Rốt cuộc nàng muốn làm gì?"
Ta đỡ Vân cô cô dậy.
Bà là người đi theo hồi môn của nương ta, cũng từng là người nhà họ Tần, luôn gọi ta là "Tiểu tiểu thư".
Không sai, màn tính kế này chính là do hai chúng ta cùng hợp sức tạo nên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta dùng đầu ngón tay nhúng vào nước trà thô, viết hai chữ lên trên mặt bàn: "Đây, đây chính là điều ta muốn."
Đồng t.ử Vệ Chiêu co rút, ánh mắt nhìn ta đầy kinh ngạc, có hoảng sợ, nhưng cũng có một tia ngưỡng mộ.
Ngay trước mặt hắn, ta lấy từ trong lớp áo ra một phong mật hàm: "Đây là thứ ta lấy trộm từ thư phòng của phụ vương. Huynh tự mình nhìn cho kỹ đi, triều đình sẽ hạ gục Hắc Thủy Trại trong vòng một năm tới. Ta tuy tiếp cận huynh với mục đích riêng, nhưng cũng là để cứu mạng các người."
Vệ Chiêu tiếp lấy mật hàm, đọc đi đọc lại vài lần. Hắn trầm ngâm một lát rồi cho phép Vân cô cô rời đi.
Ta và hắn đã cùng bàn bạc mật sự suốt mấy canh giờ liền.
Cho đến khi Vệ Chiêu bước ra khỏi cửa phòng, ngoài trời ánh sáng đã bắt đầu le lói.
Trời sáng rồi.
Cửa phòng mở ra, A Hương bưng bữa sáng tới. Nàng nhìn Vệ Chiêu, rồi lại nhìn ta với mái tóc đen xõa dài: "Trại chủ, huynh... huynh, huynh... không ngờ huynh lại là loại người như vậy! Nam nhân đúng là lũ tồi!"
Vệ Chiêu lộ vẻ mặt không hiểu đầu đuôi sự việc.
Đợi đến khi hắn hiểu ra ý của nàng, gương mặt tuấn tú liền đỏ bừng lên, quay người chạy biến.
09
Hành động của Vệ Chiêu vô cùng nhanh ch.óng.
Hắn chia nhân mã trong sơn trại thành mấy nhóm.
Những người có thân thủ tốt được tập luyện trực tiếp võ công của gia tộc họ Tần.
Những người dân trong trại có sức lực yếu hơn thì được tăng cường rèn luyện các kỹ năng cơ bản.
Ngoài ra, b.ắ.n cung, cưỡi ngựa, đấu vật, tất cả đều được luyện tập không ngừng nghỉ.
Trong trại cũng không thiếu những người biết chữ, ai nhanh nhạy thông minh thì được gọi đến để học về binh pháp và cách bày trận.
Mọi người luyện võ vào buổi sáng và chiều tối, ban ngày thì bận rộn với việc đồng áng, trong chốc lát, cả sơn trại trở nên bận rộn vô cùng.
Những ngày tháng cứ thế trôi đi một cách thong thả.
Chớp mắt đã hai tháng trôi qua.
Vệ lão thái thái thỉnh thoảng lại đến thăm ta, bà bị lãng tai rất nặng, trí nhớ cũng không còn minh mẫn, cứ nắm lấy tay ta rồi nói mấy lời hồ đồ: "Đã m.a.n.g t.h.a.i chưa? Được mấy tháng rồi?"
Ta mỉm cười: "Tổ mẫu, không vội được đâu ạ."
Lão thái thái lớn tiếng hỏi lại: "Cái gì? Con đang vội muốn động phòng à?"
Vệ Chiêu đi tới, vừa vặn nghe thấy câu nói này.
Hắn cầm trên tay bản vẽ, tiến thoái lưỡng nan.
Rõ ràng là một vị kiêu hùng thô lỗ, vậy mà lúc này lại trở nên ngượng ngùng, xấu hổ.
Lão thái thái níu lấy Vệ Chiêu: "Tốt, tốt, tốt, tối nay động phòng luôn, ngày mai sinh cho ta một đứa cháu trai béo mầm."
Vệ Chiêu: "..."
A Hương chạy đến, dùng đủ lời ngon tiếng ngọt dỗ dành rồi đưa lão thái thái đi nơi khác.
Thái độ của Vệ Chiêu cứng nhắc, hắn trực tiếp nhét bản vẽ vào tay ta, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại khắp phòng, chính là không dám nhìn thẳng vào ta.
"Đây là bản vẽ nàng muốn. Đã sửa lại mấy chỗ phòng thủ then chốt theo đúng ý nàng rồi."
Ta lướt mắt nhìn qua, vô cùng hài lòng.
"Tống Lăng gửi thư bằng chim bồ câu cho ta, huynh ấy hẹn gặp ta vào tối nay. Hãy cho người của huynh thả ta đi. Đừng để dứt dây động rừng."
Vệ Chiêu im lặng hồi lâu mới nói: "Nàng... thực sự muốn lừa Tống Lăng vào đây rồi vây g.i.ế.c hắn sao? Hắn dù sao cũng là vị hôn phu của nàng, nàng thực sự nỡ lòng nào?"
Tên này đang thăm dò ta.